n hoa bệnh viện, nhìn chằm chằm về phía cửa sổ phòng hắn cho đến khi hoàng hôn buông xuống.
Chỉ có ông trời mới biết tôi muốn vào trong đó, sà vào lòng hắn để nói với hắn rằng tôi nhớ hắn biết nhường nào. Tôi không muốn trốn tránh nữa, không muốn quan tâm đến chuyện sau này, chỉ muốn chúng tôi sẽ có một tình yêu nồng thắm. Nhưng tôi không thể vứt bỏ nỗi hận thù hằn sâu trong lòng, ông trời đã định cho tôi một kết cục đau thương.
Yêu hắn nên tôi hy vọng hắn không còn hy vọng gì ở tôi, quên đi tình yêu chỉ có kết cục đau thương ấy.
Tôi chơi đàn một ngày một đêm, rồi lại quấn mình trên sofa đếm từng ngày. Mới chỉ có mười một ngày thôi!
Hắn rốt cuộc phải ở bệnh viện bao lâu nữa?
Y tá có chăm sóc tốt cho hắn hay không?
vết thương của hắn còn đau không?
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi lại chạy đến bệnh viện. Lần này tôi bị kích động hơn lần trước, tới phòng làm việc của bác sĩ.
“Bác sĩ!” Tôi ngồi xuống, vội vàng hỏi bác sĩ điều trị chính. “Vết thương của bố cháu thế nào rồi ạ?”
“Bố cháu là ai?”
“Là Hàn Trạc Thần, mấy hôm trước bị tai nạn ô tô!”
“Anh ta là bố của cháu ư?” Bác sĩ nhìn tôi với ánh mắt hoài nghi, tìm bệnh án đưa cho tôi. “Vết thương đã lành nhưng tinh thần không ổn định, cháu đi nói với anh ta nếu không chịu trị liệu thì tự gánh lấy hậu quả.”
“Cảm ơn bác sĩ!” Tôi xem đi xem lại bệnh án của hắn đến ba lần, mặc dù không hiểu những thuật ngữ y học được ghi trong đó nhưng tôi vẫn nhớ từng dòng từng chữ.
Lúc bước ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ, tôi đang định về nhà ngủ thì nghe thấy một y tá đang soi gương nói: “Anh ấy đúng như lời người ta nói, rất cool, ngay cả bị thương rồi mà vẫn cool đến vậy.”
“Này, cả ngày cậu cứ ở lì trong phòng bệnh của anh ta để làm gì?...” Một cô y tá khác huých vai cô ta một cái, nháy mắt. “Nói nghe thử coi.”
“Nói anh ấy uống thuốc và tiêm thôi...” Cô y tá đặt gương xuống, nở nụ cười hạnh phúc. “Thực ra anh ấy không đáng sợ như người ta vẫn kể, anh ấy có sức cuốn hút khiến các cô gái rất muốn tiếp cận. Hôm qua anh ấy nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt ưu tư, sầu não khiến tôi cũng phải đau lòng.”
“Nếu là tôi thì tôi sẽ đến mà ôm anh ấy, không chừng lại có cơ hội...”
“Ấy, nếu là người đàn ông khác thì tôi sẽ xông lên ngay, nhưng là Hàn Trạc Thần thì tôi không có gan làm như vậy đâu!”
Tôi bỗng khựng lại, không thể bước nổi nữa.
Ngày hôm qua? Có lẽ nào hắn đã nhìn thấy tôi ngồi ở bên dưới!
Tôi nghiêng người tựa vào tường, ý chí kiên định bỗng bị một sức mạnh vô hình xua tan. Tôi cúi đầu nhìn xuống đất. Con tim tôi lại thôi thúc: “Đi đi, hãy yêu hắn một lần thôi! Hắn đang đợi ngươi, hắn không quan tâm kết cục sẽ ra sao, hắn chỉ muốn ngươi yêu hắn một lần thôi! Hoặc để hắn yêu ngươi một lần.”
Tôi lắc đầu lia lịa, kìm nén khao khát, tiếp tục bước về phía thang máy.
“Đợi chút!” Là giọng của An Dĩ Phong. Tôi chạy bán sống bán chết vào trong thang máy, nhưng tôi đã quên một điều, An Dĩ Phong và Hàn Trạc Thần cùng một loại người. Nếu hắn bảo bạn phải đợi thì chắc chắn bạn không trốn thoát.
Tôi bị An Dĩ Phong kéo vào phòng bệnh. Tôi đứng tựa cửa, không dám nói câu nào vì sợ một khi mở miệng, tôi sẽ nói ra những lời không nên nói. Mười mấy ngày không gặp, chỉ mới nhìn hắn thôi, tim tôi đã đau nhói.
Sắc mặt của hắn rất tệ, người cũng gầy đi nhiều, vẻ mặt u sầu khiến người khác chỉ muốn đến vỗ về, an ủi.
“Thiên Thiên...”
Đã lâu tôi không nghe thấy hắn gọi tên tôi, tôi không thể kháng cự được nữa vì tất cả dũng khí đều đã tiêu tan sau mười mấy ngày nhớ nhung.
“Ta yêu con!” Hắn dang tay hướng về phía tôi. “Kết cục tốt đẹp mà con muốn là gì? Chỉ cần nói ra, ta nhất định sẽ làm được.”
“Con muốn... con muốn ở bên cạnh chú, mãi mãi không bao giờ xa.”
“Được!”
Tôi chạy đến, ôm chầm lấy hắn, không biết hắn có đau hay không nữa. Tôi biết mình đã sai nhưng tôi yêu hắn, tôi không thể kháng cự nổi sự kiên trì và kiên quyết của hắn. Vậy thì cứ yêu thôi, dùng cả đời để yêu, sống không xa cách, chết cũng không hề cách xa.
Nếu ai đó hỏi tôi cảm thấy lúc nào là vui nhất, tôi sẽ không do dự mà trả lời: Lúc mười bảy tuổi. Người đàn ông rất quyến rũ đã đem đến cho tôi một ký ức màu hồng.
Phòng bệnh không có chút lãng mạn nào nhưng chúng tôi đã bên nhau ba tháng. Có lúc hắn im lặng đọc tài liệu còn tôi đọc báo, bất chợt cùng ngẩng đầu nhìn nhau cười. Có lúc nửa đêm tôi chợt tỉnh, mở mắt nhìn thấy hắn đang ngủ rất say, nhẹ nhàng đưa tay chạm vào tay hắn. Hắn chợt mở mắt, nắm lấy tay tôi đang định rụt lại. Có lúc tắt đèn, chúng tôi nằm trên giường nói chuyện, tôi kể cho hắn nghe chuyện ở trường còn hắn kể cho tôi nghe chuyện gia nhập xã hội đen. Tuy là hai thế giới không thể dung hòa nhưng chúng tôi vẫn chăm chú lắng nghe rồi nhớ từng chuyện của nhau. Có lúc chúng tôi cùng ăn một quả táo hay một quả chuối, thậm chí cùng ăn một bát cơm nhưng hắn kiên quyết không chịu ăn một miếng lê1 nào tôi gọt. Có lúc hắn như đứa trẻ con nằng nặc đòi tôi phải ngủ trên giường bệnh với hắn và nói rằng rất muốn ôm tôi ngủ, nhưng tôi chỉ vứt gối cho hắn để hắn coi gối là tôi. Có lúc tôi trở mình khi ngủ, chiếc áo ngủ bằng lụa tơ tằm tuột mấy cúc, đến sáng tôi tỉnh dậy, hắn rất nghiêm khắc nói: “Đi mua mấy bộ áo ngủ khác, loại không có cúc ấy.”
Tôi đi mua mấy bộ áo ngủ không có cúc nhưng ngày hôm sau hắn lại có vẻ giận dữ nói: “Đi mua mấy bộ cổ cao một chút.”
Tôi lại ngoan ngoãn đi mua mấy bộ áo kín mít, trở về hỏi hắn đã thấy hài lòng chưa thì hắn mỉm cười có vẻ nịnh nọt tôi, nói: “Thiên Thiên, lúc ngủ con không mặc gì có được không?”
Tôi cúi đầu, mỉm cười.
Ngày xuất viện, hắn nói sẽ “hẹn hò” với tôi.
Tôi biết rõ chỉ có những đôi tình nhân mới “hẹn hò”, nhưng tôi đã đồng ý.
Ngày đó, hắn đưa tôi đi xem cả rừng hoa loa kèn nhện đỏ rực như một rừng lửa. Chúng tôi đứng giữa rừng hoa, hắn kể về một tình yêu đẹp nhưng thê lương của thần Hoa và thần Lá tuy được sinh cùng cành nhưng không bao giờ gặp được nhau.
Sau đó, hắn hôn lên những giọt nước mắt trên mặt tôi, ngắt một sợi loa kèn nhện đỏ lồng vào ngón áp út của tôi. “Nếu đây là chiếc nhẫn cưới ta tặng cho con, con có đồng ý từ giờ phút này sẽ là vợ ta không?”
Sợi loa kèn nhện đỏ trên tay tôi được ánh nắng mặt trời chiếu rọi càng thêm đỏ thắm.
Tôi nói thật to: “Có!”
“Con dễ dàng chấp nhận vậy sao?” Hắn cười khanh khách. “Con không muốn có một chiếc nhẫn kim cương thật đẹp, một bữa tiệc thật lớn và giấy đăng ký kết hôn sao?”
“Chú có thể cho con những thứ đó không?” Tôi giơ cao tay để nắng vàng nhuộm màu lên sợi loa kèn nhện đỏ. “Con biết chú không thể, cho nên... thế này là đủ rồi!”
Hắn yêu tôi, vậy là đủ rồi!
Sau đó, sợi loa kèn nhện đỏ khô rất nhanh nhưng tôi không nỡ vứt, cẩn thận cất vào chiếc hộp xinh xắn.
Một lần, hắn nhìn thấy sợi loa kèn nhện đỏ cất trong chiếc hộp ở ngăn bàn của tôi thì có chút ngậm ngùi nói: “Ta đã nhầm rồi! Thứ tượng trưng cho tình yêu vĩnh hằng chỉ có thể là kim cương mà thôi!”
Thực ra tôi chỉ thích loa kèn nhện đỏ, chỉ cần được yêu, chỉ cần có một ký ức tươi đẹp, không bao giờ gặp được nhau thì đã sao chứ?
Tôi đã bị chìm trong tình yêu sâu đậm của hắn. Khi hắn nâng cằm tôi lên, tôi vội nhắm mắt lại. Nhưng đợi rất lâu vẫn không cảm thấy hơi ấm của đôi môi.
Tôi tò mò mở mắt thì nhìn thấy nụ cười vô cùng nham hiểm của hắn.
“Thích ta hôn con ư?”
“Chú...” Đúng là thích nhưng những lời như vậy quả thực tôi không dám nói ra.
“Không thích thì thôi vậy, ta không ép con.” Hắn có chút thất vọng, ngồi xuống đất, trải chiếc áo khoác ra, từ từ ngả người xuống. Tôi ngồi xuống gần đó, tì hai khuỷu tay lên người hắn, nói nhỏ: “Cũng không phải là không thích...”
“Vậy thích à?” Hắn nở nụ cười sung sướng, nhắm mắt lại, có vẻ rất mệt mỏi nói: “Ta hơi mệt, chẳng có chút hứng thú nào, để hôm khác hẵng hay nhé!”
Tôi trợn tròn mắt, chẳng biết nên nói gì nữa, chỉ cảm thấy tay chân vô cùng ngứa ngáy.
Ánh mặt trời rọi qua những chùm hoa khiến ánh nắng trở nên êm dịu, dễ chịu. Khuôn mặt hắn hiện lên sắc đỏ của bóng hoa và lấm tấm nắng vàng đầy mê hoặc. Đặc biệt là đôi môi hắn, hơi cong lên, mọng đỏ.
Tôi nhớ lại cảm giác ươn ướt, cảm xúc tươi đẹp mà có chút bồi hồi, nhung nhớ. Liệu có ai quy định con gái không được chủ động hôn con trai? Hình như là không.
Tôi nhắm thẳng mục tiêu, nhanh chóng lao đến, hôn mạnh lên môi hắn. Tôi tính toán tốc độ không chuẩn xác nên môi và răng va đập vào nhau, nhưng không để hắn kịp phản ứng, tôi bất chấp cảm giác đau, hôn cuồng nhiệt, dùng lưỡi bậy mở hàm răng đang đóng kín của hắn, trượt sâu vào... liếm mạnh chiếc lưỡi cứng đờ của hắn.
Môi hắn thật mềm, còn có chút hương dịu ngọt, thật dễ chịu. Hôn đủ rồi, tôi đang định nhổm dậy thì hắn ôm lấy eo tôi, lật người, ép lên người tôi.
“Kỹ thuật hôn của con thực sự ta không dám khen.” Hắn day nhẹ đôi môi sưng đỏ, lau chút nước bọt trên môi. “Xem ra ta phải dạy cho con mới được...”
Nói xong, hắn ép môi lên vành môi đang cong lên vì giận dỗi của tôi. Lần này hoàn toàn không có khúc dạo đầu nhẹ nhàng mà là nụ hôn cuồng nhiệt, nồng nàn. Nụ hôn ấy khiến máu tôi sục sôi. Thậm chí hắn không cho tôi cơ hội hít thở, hôn mãi cho đến khi trước mắt tôi trời đất trở nên u ám, bộ não bị thiếu oxy trầm trọng, tôi không thể đẩy hắn ra, liên tục vỗ vỗ ngực thở dốc.
Sau đó, tôi gối đầu lên cánh tay hắn, ngửi hương thơm trên cơ thể hắn dưới ánh nắng vàng ấm áp, chìm vào giấc mộng. Không biết tôi đã ngủ bao lâu, lúc tỉnh lại thấy hắn đang nhìn tôi, đôi mắt ánh lên ráng chiều, sắc đỏ của ánh tà dương và hoa loa kèn nhện đỏ, vô cùng nồng nàn.
Chúng tôi nằm nói chuyện trong lùm hoa, nói chuyện đến khi sao giăng đầy trời, bỗng một vệt sao băng vụt qua.
Giống như nước mắt đau thương của bố mẹ tôi. Tim tôi nhói đau nhưng tôi vẫn cố chấp vùi đầu vào ngực hắn, thầm nhủ: Chỉ là một tình yêu ngắn ngủi, tạm thời thôi... an";��2lr�y���ckground:white;mso-ansi-language:FR;mso-bidi-language:AR-SA\'>
“Con cười cái gì?”
“Không có gì, con thấy thái độ của chú giống như một đứa trẻ đang giận dỗi với cha mình vậy!” Nói xong, tôi nhận thấy những lời ấy không ổn liền chữa lại: “Xin lỗi, con không có ý gì cả!”
“Không sao!” Hắn thở dài một hơi rồi nói: “Ông ấy là bố ta!”