>"Mấy ngày nay. . . . . . Em còn gặp ác mộng, mơ thấy tiểu thư. . . . . . Thương thế quá nặng chết rồi, em rất sợ, tỉnh lại cũng không dám ngủ tiếp, chạy ra bên ngoài cửa phòng cô canh chừng, muốn nhìn thấy cô sớm một chút, xác nhận tiểu thư vẫn khỏe mạnh. . . . . ."
"Thật xin lỗi, Hạ Liên, ta . . . . . . Rất xin lỗi." Đàm Ngu Cơ khẽ rơi lệ. Cho nên, mỗi lần nàng tỉnh lại, đều thấy hắn ở bên cạnh, hỏi hắn vì sao không nhủ, hắn luôn là nói rất Tỉnh táo , thì ra là hắn cũng giống Hạ Liên sợ nàng sẽ không qua khỏi sao?
"Tiểu thư, sau khi cô bị thương, Tướng quân chưa từng rời khỏi cô, ngài ấy nhất định bị tổn thương so với em còn sâu hơn nhiều. Tiểu thư khi cô trong hôn mê nhiều lần gào kho1cmo61n chết, Tướng quân ôm ngài, trấn an ngài, lặng lẽ rơi lệ. Ngự y nói ngài hỏa độc công tâm, sợ rằng không lạc quan thì Tướng quân luôn là quỳ gối bên giường, nắm tay của cô, trắng đêm không ngủ coi chừng cô. Cô không thể uống nổi thuốc, là Tướng quân từng miếng từng miếng mớm thuốc cho cô, còn những việc em làm vì cô, Tướng quân đều phụ giúp bên cạnh, không rời cô đến nửa bước việc nàng chắc hẳn là cô phải biết, có đúng hay không?"
Đàm Ngu Cơ rơi lệ, khóc không thành tiếng lắc đầu.
"Tiểu thư, Tiết cô nương rất tốt, không có bệnh không đau, ăn được ngủ đưo75c, cô vẫn nên đặt tâm tư lên người Tướng quân , quan tâm Tướng quân nhiều hơn đi!" Hạ Liên nhẹ giọng nói, vỗ vỗ lưng tiểu thư khe khẽ đẩy đẩy nàng ra, dùng tay nắm lấy gấu áo lau nước mắt cho nàng."Đừng khóc nữa, Tướng quân nhìn thấy sẽ lo lắng."
"Hạ Liên, ta đã không sao, có ngươi ở đây, ta nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi." Đàm Ngu Cơ cũng vì nàng lau lệ.
"Em biết mà." Hạ Liên nghe mà nghẹn ngào, nhưng cũng cố cười."Tiểu thư,em đem những thứ này xống bếp, cô nên nghỉ ngơi, ngủ trưa một chút, tỉnh dậy Tướng quân cũng về rồi." Nàng díu tiểu thư lên giường.
Đàm Ngu Cơ nằm ở trên giường, đưa mắt nhìn Hạ Liên rời đi, mới chậm rãi nhắm mắt lại.
Gần một canh giờ sau, nàng từ từ tỉnh dậy.
Mở mắt ra, quả nhiên đã nhìn thấy hắn, không biết ngồi ở mép giường đã bao lâu, không hề chớp mắt đang nhìn nàng.
"Tỉnh rồi." Hỏa ngọc hành mỉm cười, đưa tay vốt nhẹ mặt của nàng.
Nàng không nói gì, chỉ chuyên chú nhìn hắn.
Vẫn biết những ngày này hắn tiều tụy rất nhiều, lại không phát hiện khóe mắt hắn nhiều nếp nhăn hơn, tóc đen cũng điểm vài cọng bạc, mà cũng chỉ hơn một tháng qua mối xuất hiện thêm.
Hắn vì nàng tâm lực quá mệt mỏi.
"Sao Vậy?" Thấy nàng lâu không có phản ứng, Hỏa Ngọc Hành trong ánh mắt ánh lên tia lo lắng, quan tâm hỏi: "ở đâu không thoải mái sao? Lại gặp ác mộng à? Ta lập tức phái người mời đại phu ——"
"Ngọc Hành, " Đàm Ngu Cơ êm ái cắt đứt lời của hắn, giơ tay vuốt ve gò má hắn lướt nhẹ qua môi hắn, "Ta có nói cho chàng biết, ta rất yêu chàng chưa?"
Tay hắn đặt lên tay của nàng, trong mắt hán ánh lên cuồng nhiệt, kích động, tiếp từ từ biến mất, chỉ còn lại tình nồng mật ý ngập tràn.
Hắn biết nàng là thích hắn, nhưng là hắn vẫn cho rằng, nàng đối với hắn cảm kích nhiều hơn yêu thích, cảm kích hắn tại miếu đổ nát cứu nàng, cảm kích hắn cho nàng vào ở phủ tướng quân, cảm kích hắn đối nàng tốt, cảm kích hắn nguyện ý vì Đàm gia giải oan. . . . . .
Hắn muốn mình đừng quá vội vàng, thật chạm chạp từng bước một, đừng quá vội vàng mà ép buộc nàng, đừng là nàng sợ, đừng làm cho nàng phải báo ân không thể không thuận theo cảm giác của hắn, hắn muốn thỏa mọi ý nguyện của nàng —— mặc kệ là bao nhiêu. Hắn tại không tới biết mình có thể yêu một nữ nhân yêu một cách hèn mọn như vậy, lại vui vẻ chịu đựng.
"Không có." Hắn lầm bầm thành tiếng, âm điệu có chút vỡ ra, "Nàng không có nói cho ta biết."
"Ta rất yêu chàng, Ngọc Hành." Nàng dịu dàng lại nói, hai tay duỗi một cái, ôm chặt cổ hắn, đem hắn kéo xuống, cánh môi hồng nộn dịu dàng in trên nôi hắn còn hơi run nhẹ, hốc mắt hơi nóng, tàn tâm toàn ý chỉ nghĩ đến nam tử trước mắt này.
Hỏa ngọc hành kích động nhắm mắt lại. Hắn. . . . . . Chết cũng không tiếc.
Toàn tâm cảm thụ đôi môi mềm mại ấm áp của nàng , không còn lạnh như lúc trước nữa…làm nóng…nóng…nóng trái tim hắn hút hồn phách hắn.
"Ngu Cơ. . . . . . Ta Cơ Nhi. . . . . ." Hắn chống đỡ môi của nàng, khàn giọng thì thầm.
"Ngọc Hành, chàng có thể đồng ý với thiếp một thỉnh cầu không?" Đàm Ngu Cơ ngắm nhìn hắn.
"Được, một trăm, 1000 việc, ta đều đồng ý với nàng." Hắn không chống đỡ nổi với nàng rồi, coi như hiện giờ có bảo hắn tha thứ cho Tiết Ánh Tuyết, hắn cũng đồng ý.
Nàng nhu mì cười với hắn 1 cái, "Một là được rồi."
"Được, nàng nói đi."
"chúng ta cùng sống đến đến già đến bạc đầu." Nàng không biết nên làm sao điều trị vết thương trong tim hắn, chỉ có thể nói cho hắn biết, nàng sẽ không đột nhiên biến mất, nàng sẽ bên hắn đến rất già rất già.
Hỏa ngọc hành đầu tiên là sửng sốt, ánh mắt bắt đầu lấy lại sắc thái, môi hơi cong nhẹ ý cười.