"Đã xảy ra chuyện gì?" Tiết Từ Phong vọt vào, nhìn thấy Đàm Ngu Cơ ngã trên đất, nhìn thấy bình nướng nghiêng ngả nằm trên đất, cùng với nước nóng còn đang bốc h7i trên đất."Ôi trời ơi!!! Xảy ra chuyện gì?"
"Là nàng nàng ta xấu tính có ý dùng nước nóng tổn thương ta, kết quả tự làm tự chịu!" Tiết Ánh Tuyết kêu to, lui vài bước.
"Ngươi. . . . . ." Hắn tuyệt không tin tưởng, nhất là vẻ mặt chột dạ của muội muội.
"Nơi này xảy ra chuyện gì? Ánh Tuyết? Từ Phong? Các ngươi sao lại ở đây. . . . . . Cơ Nhi?" Từ bên ngoài đi đến Hỏa Ngọc Hành, vốn là có chút nghi ngờ thấy sao lại ồn ào, vừa nhìn thấy Đàm Ngu Cơ ngã thảm thương trên đất, hắn lập tức xông lên trước.
"Ngọc hành. . . . . . Thật là đau. . . . . . Ta rất đau. . . . . ." Nàng không cách nào chịu đựng đau như vậy, không nhịn được kêu khóc.
"Cơ Nhi? Xảy ra chuyện gì?" Hắn quay nhìn hỗn loạn chung quanh, một lò lửa lớn đã xảy ra việc gì.
Hắn chợt nhìn về Tiết Từ Phong, thấy hắn vẻ mặt kinh hoảng đầy ấy náy, nhìn vẻ mặt tái nhợt đầy chột dạ của Tiết Ánh Tuyết, hắn liền hiểu mọi việc.
"Cút! Vĩnh viễn đừng để ta nhìn thấy ngươi!" Hỏa Ngọc Hành hung dữ tức giận trợn trừng mắt nhìn nàng, sau đó thật nhanh ẵm Đàm Ngu Cơ lên, đưa vào phòng.
"Lão đại!" Tiết Từ Phong đi theo đuổi theo, còn Tiết Ánh Tuyết kinh ngạc đến sững sờ tại chỗ, bị ánh mắt kinh khủng của hắn dọa cho chân mềm nhũn, ngã trên đất, không thể động đậy.
*********
Nghe tiếng người làm chạy đến tụ tập ngày càng nhiều, tụ tập be6nca5nh giếng đợi sai bảo.
Từng thùng nước giếng lạnh bị kéo lên, đổ lên đùi Đàn Ngu Cơ , còn Hỏa Ngọc Hành là ôm chặt nàng, chỉ sợ nàng bị lạnh.
"Ngọc Hành. . . . . ." Nàng khổ sở rên rỉ. Thì ra là bị phỏng lại đau như vậy, nàng không chịu nổi muốn ngất đi, nhưng vết thương lại đau khiến nàng tỉnh lại.
"Ta ở đây." Hỏa Ngọc Hành ôm chặt nàng, cẩn thận không đụng phải chân của nàng.
"Nhanh tay một chút!" Nhìn nàng khổ sở không chịu nổi, hắn một bên hối thúc người múc nước cũng không quên hỏi, "Nguyên tổng quản, phái người đi mời đại phu chưa?"
"Đã phái người đi rồi, Tướng quân." Nguyên tổng quản lập báo cáo.
Hạ liên biết tin, hoảng hốt chạy vào, chen vào đám người, đã nhìn thấy toàn thân nhị tiểu thư ướt đãm, kinh hoảng bổ nhào quỳ gối bên người nàng.
"Tiểu thư, trời ạ! Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao có thể như vậy. . . . . ."
Tiểu thư? cho dù tại đây tôi tớ có nghe được nhưng cũng chẳng còn tâm trạng nào mà truy hỏi nữa.
"Hạ liên bình tĩnh đi!" Hỏa Ngọc Hành cầm tay Đàm Ngu Cơ, cất giọng kêu: "Ai đó lấy cho ta một cây kéo"