Ta nói: "Nữ thần Thương Quỳnh sai các ngươi đến đây để giúp Tiêu Lãng trông coi ta mà, các ngươi không được tổn thương hắn!"
Xích Hổ nói: "Chẳng qua là một con mèo yêu nhãi nhép, chỉ cần ta mở miệng, Tiêu Lãng đại nhân sẽ không hẹp hòi với ta đâu!"
"Này, nghiêm túc mà làm việc đi!" Đằng Xà chậm rãi nói, "Muốn chơi thì cũng phải chờ khi mọi chuyện xong xuôi đã, tới lúc đó hắn cũng chẳng chạy đi đâu được, bọn ta không hứng thú với mèo yêu, sẽ không tranh giành với ngươi đâu."
Ta xuất ra vài sợi tơ hồn, nhằm vào hướng Xích Hổ mà đánh tới, cướp lại Nguyệt Đồng, tức giận nói: "Đồ nhi của ta, không phải là đồ chơi của các ngươi! Hơn nữa. . . con mèo này không hay ho gì đâu, nó đầu óc ngu si, tứ chi lại không phát triển, cầm kì thi họa cái gì cũng không biết, không bằng để ta chơi cùng ngươi đi!"
Ba tên ma tướng cũng như ba đứa đồ đệ cùng nhau thở dài trầm mặc.
Ta cảm thấy không khí có gì đó kì quái, còn hoài nghi mình vừa nói sai, cẩn thận hỏi lại: "Thế các ngươi muốn chơi cái gì?"
Viêm Hồ là kẻ đầu tiên bật cười ra tiếng, cặp mắt cười cong cong sắp giống trăng lưỡi liềm rồi, hắn xoa xoa bụng nói: "Xích Hổ, người ta hỏi ngươi muốn chơi cái gì kìa!"
Đằng Xà nhếch môi một cái, thần sắc không thay đổi.
"Con mẹ nhà ngươi!" Xích Hổ bị tức đến đỏ mặt tía tai, hắn xoay người, đem cái mặt hung thần ác sát đến trước mặt ta, nghiến răng uy hiếp: "Lão tử muốn bắt con mèo này, chơi trò mà Tiêu Lãng đại nhân vẫn cùng ngươi chơi đó!"
Mặt ta cắt không còn một hột máu.
Nguyệt Đồng buông thõng hai tai, run rẩy, trông thật đáng thương.
Xích Hổ thở hổn hển, không thèm để ý đến lời nhắc nhở của Đằng Xà, ôm lấy nó, kéo xềnh xệch về phía gian phòng của Bạch Quản lúc trước.
Ta muốn đuổi theo, lại bị Viêm Hồ ngăn lại, hắn ngoài cười trong không cười mà an ủi: "Mặc kệ hắn đi, Xích Hổ xưa nay rất ngang ngược, nếu chọc cho hắn điên lên lại không cho hắn trút giận, hắn sẽ không chịu để yên đâu, Ngọc Dao tiên tử đừng làm khó bọn ta mà." Sau đó lại hướng về phía phòng trong nói: "Ngươi kiềm chế một chút đi, tốt xấu gì cũng phải giữ lại mạng nhé, lần trước ngươi đùa chết mấy đứa trẻ con rồi, kết quả là gây chuyện, đã hại chúng ta mất đến nửa năm thu dọn cục diện rối rắm ấy cho ngươi rồi đấy!"
Mấy tên này thật không có lý lẽ gì cả! Ta trơ mắt nhìn Nguyệt Đồng túm vào trong phòng, giận không kiềm chế được, lập tức muốn động thủ.
Đằng Xà ở bên cạnh lặng lẽ nói: "Ngươi còn không tự lo lấy bản thân mình đi. Tiêu Lãng đại nhân đang rất tức giận. Đợi đêm nay ngài ấy đến tìm ngươi, khặc khặc, lúc ấy còn không biết ngươi với con mèo nhép này ai đáng thương hơn ai đâu!"
Ta rùng mình một cái, ngây ngốc đứng một chỗ. Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng kêu khóc thất thanh của Nguyệt Đồng mới giật mình tỉnh lại, vội vàng gạt an nguy của mình sang một bên, cố chịu đau mà vận khí, hóa ra mấy chục sợi tơ hồn, cái roi dài của Viêm Hồ lập tức hóa thành vô số ảo ảnh trên không trung, bám lấy tơ hồn, tạo thành một tấm lưới không gỡ ra được, không ai chịu nhượng bộ.
"Sư phụ, vô ích thôi!" Bạch Quản ở phía sau khuyên nhủ: "Người không phải đối thủ của hắn đâu!"
Chu Thiều vẫn chưa hết hoảng hồn, kêu lên: "Thế nhưng mà sư phụ mỹ nhân, Nguyệt Đồng.... dường như khóc lóc rất thảm mà..."
Trong lúc hai bên đang giao đấu, ta vừa khẩn trương vừa tức giận, cố tìm cách phá bỏ, chợt liếc thấy Bạch Quản nháy mắt ra dấu ám thị điều gì đó, do dự một lát liền ngừng tay.
Bạch Quản chạy đến nhất chết kéo ta trở về phòng, vừa đi vừa nói: "Sư phụ tỷ tỷ, hảo hán không đấu với ác nhân, đánh không lại thì đừng đánh nữa."
"Nhưng. . . nhưng mà. . ." Lòng ta nóng như lửa đốt, còn muốn tranh luận, đã thấy Bạch Quản ra sức nháy mắt ra dấu, cuối cùng dậm chân một cái tung cánh cửa quay về. Chu Thiều hoảng sợ quá độ, đơ như người gỗ, ngoan ngoãn đuổi theo sau. Còn lại hai tên ma tướng tiếp tục trấn thủ bên ngoài.
Vào đến phòng, Bạch Quản chỉ vào vách tường, không nhanh không chậm nói: " Hai gian phòng này ở cạnh nhau!"
Ta mới tỉnh ngộ, không ngừng khen hắn thông minh, dồn sức đạp mạnh vào vách tường.
Gạch đá vụn rơi ầm ầm, bụi mù trời đất, khiến người ho sặc sụa. Bên kia vách tường, Nguyệt Đồng đang bị trói ở đầu giường, đã hôn mê bất tỉnh từ bao giờ, trên mặt giàn giụa nước mắt, cổ tay cùng các đốt ngón tay sưng tấy dị thường, quần áo trên người bị lột xuống hơn nửa, trên mặt rất nhiều vết thương, Xích Hổ cũng bị cào một vết trên mặt, đang cưỡi trên người nó, mắt đỏ ngầu nhìn bọn ta, phần thân dưới không nên nhìn cũng đã bị ta nhìn thấy cả, bộ dáng thực ghê tởm vô cùng. . .
Bây giờ không phải lúc ngẩn người than thở nữa.
Ta quờ lấy chậu nước rửa mặt hồi sáng, nhằm thẳng vào mặt hắn mà dội, chỉ vào cửa giận dữ gầm lên: "Thả đồ nhi của ta xuống, cút ra ngoài!"
Cặp mắt của Xích Hổ từ đỏ ngầu rốt cuộc cũng tỉnh táo trở laị, hắn nhìn ta, rồi lại nhìn Nguyệt Đồng, cười lạnh một tiếng, chậm rãi mặc quần áo đi ra ngoài, trước khi ra khỏi cửa còn với lại một câu: "Đừng nóng, ngày sau còn dài, lão tử sớm muộn gì cũng sẽ chơi chết ngươi!"
Tiếng sập cửa nặng nề vang lên, tiếp sau là tiếng cười lớn của Viêm Hồ: "Ngươi ngày ngày bắn nhạn, cuối cùng lại bị nhạn mổ vào mắt!"
Xích Hổ mắng: "Cút!"
Hai chân ta mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã xuống đất, Bạch Quản bước đến cởi trói cho Nguyệt Đồng, nắm lấy cổ tay hắn, kiểm tra rồi nói: "Sư phụ tỷ tỷ, tay nó bị vặn gãy rồi, tên ác ma kia ra tay thật tàn nhẫn!"
Ta lảo đảo chạy tới, đau xót ôm lấy Nguyệt Đồng, nâng cổ tay vừa sưng vừa đỏ tấy của nó lên, cảm thấy thật bàng hoàng.
Giờ thì cửa này coi như đã qua rồi, nhưng còn đêm nay thì sao? Tương lai thì sao đây?
Ở giữa thiên địa, nhưng khắp nơi đều là tuyệt cảnh