t chân Tạ Kiều lên sofa, lại đặt sau lưng cô mấy cái gối rồi ngồi xuống, trầm mặc một lát mới lên tiếng, giọng nói dịu dàng hiếm thấy, “Kiều Kiều, cho tới bây giờ chúng ta vẫn chưa có cơ hội thật lòng nói với nhau, tối nay có thể nói suy nghĩ trong lòng em với anh được không? Bất kể là tốt hay xấu, anh đều phải nghe, biết chưa?”
Nước mắt Tạ Kiều rốt cuộc cũng chảy xuống, cô nghẹn ngào trách hắn: “Phan Đông Minh, anh không bao giờ để ý đến cảm nhận của tôi, lúc nào cũng ép buộc tôi. Lần này tôi đi công tác, anh muốn để đồng nghiệp của tôi nghĩ thế nào đây?”
Phan Đông Minh vò tóc, “Không phải là em đang bị thương sao, điều kiện bên đấy lại không tốt, anh chỉ muốn cho em được tĩnh dưỡng tốt thôi, không phải à?”
“Được, coi như là anh muốn tốt cho tôi, nhưng anh sắp kết hôn rồi còn làm như vậy làm gì? Anh cứ coi như trên đời này không có tôi đi. Buông tha cho tôi có được không?”
Lúc này Phan Đông Minh không đắc ý nổi nữa, ngược lại có chút sốt ruột. Hắn đứng dậy rồi ngồi xổm trước mặt Tạ Kiều, kéo tay cô lại, “Ai nói với em là anh muốn kết hôn? Anh kết hôn với ai? Cho dù có kết hôn thì cũng phải là với em. Ai nói hươu nói vượn thế này với em, đây không phải là bịa đặt hủy hoại danh dự anh sao? Ai nói những lời nhàm chán như thế với em, anh lập tức đi xử lý.”
Tạ Kiều hất tay hắn ra, bụm mặt khóc, “Ai muốn kết hôn với anh chứ, cho đến bây giờ anh chỉ toàn tự quyết định, có hỏi ý kiến người ta đâu hả.”
Phan Đông Minh đứng bật dậy, ai oán nhìn Tạ Kiều, suy nghĩ đảo hai vòng mới không cam lòng mà mặt dày nói: “Được rồi, bây giờ anh nói với em. Anh muốn kết hôn cùng em. Em có ý kiến gì?”
Tạ Kiều nghe thấy thế thì càng khóc to hơn.
Phan Đông Minh biết đây là lúc phải dỗ dành bèn ngồi xuống cạnh Tạ Kiều, kéo hai bàn tay cô ra, đưa một ngón tay nâng cằm cô lên. Tạ Kiều nhắm hai mắt lại không thèm nhìn mà chỉ khóc.
“Em đúng là đồ ngốc. Anh mà muốn lấy người khác thì sao phải mất công đi tìm em chứ. Tâm tư của anh mà em còn không biết sao, không có em anh sống làm gì nữa. Em không biết đâu, nhớ đến em là anh lại hối hận, hối hận vì trước kia có lỗi với em. Đừng giận anh nữa, cho anh một cơ hội sửa sai được không hả? Nếu không em mắng chửi hay đánh anh cũng được, chỉ cần hết giận là được. Nào, anh giúp em đánh.” Nói xong hắn cầm tay Tạ Kiều, tự tát một phát “Bốp!” lên mặt mình, tiếng kêu rất giòn. Tạ Kiều kinh hãi, mở to hai mắt, vội vàng rút tay ra. Phan Đông Minh đưa tay ôm trọn khuôn mặt cô, thì thào nói: “Đừng tức giận nữa, Kiều Kiều, chuyện gì cũng tại anh cả, đều tại anh không tốt, tha thứ cho anh đi, anh biết anh sai rồi, cho anh một cơ hội đi, anh thề sẽ đối xử tốt với em, không bao giờ khốn nạn như trước nữa…”
Tạ Kiều vừa định đẩy hắn ra, Phan Đông Minh liền hôn cô. Điều này gợi lên bao nhiêu ý nghĩ ma mãnh trong hắn, không kiềm chế được, không nhịn được nữa. Hắn lật vạt áo của cô ra, bàn tay linh hoạt len vào trong, dù cô giãy giụa thế nào thì bàn tay hắn vẫn dính chặt trên ngực cô.
“Phan…” Tạ Kiều vừa mở miệng đã lại cho Phan Đông Minh một cơ hội, hắn dùng sức hôn mạnh lên môi cô. Nụ hôn này thật sự quá tuyệt vời, quá thỏa mãn, hắn nhịn lâu như vậy chẳng phải chỉ vì một ngày hôm nay sao. Lúc này mà dí súng lên đầu hắn, hắn vẫn không dừng lại. Tạ Kiều đẹp như vậy, như đóa hoa, như giọt sương, cho dù là cơn lốc biển thì hắn vẫn cam tâm lao vào. Cảm giác này thật bí bách, thật khó chịu, dường như bao nhiêu máu trong người đều dồn về một nơi nào đó phía dưới khiến hắn đau nhức kinh khủng, không thể xua đi một ý nghĩ duy nhất trong đầu: Đưa cô gái này lên giường. Không cần biết là ai chà đạp ai, hắn chờ lâu lắm rồi, nhẫn nhịn lâu lắm rồi, hiện giờ ai dám ngăn cản hắn, hắn sẽ tìm người đó liều mạng.
Sự tấn công bất ngờ của Phan Đông Minh khiến Tạ Kiều cảm thấy có một luồng tê dại chạy từ não qua cột sống rồi lan đến mấu xương cụt. Miệng hắn còn có thể chịu được, chỉ hơi khó thở một chút, nhưng tay hắn thì thực sự rất đáng ghét. Hắn dùng sức, vần vò cho đến khi Tạ Kiều cảm thấy ngực mình đã sưng đỏ lên rồi. Lúc này, Phan Đông Minh như đạn đã lên nòng, hắn khàn khàn nói: “Vào phòng ngủ đi.”
Tạ Kiều còn đang hoa mắt thì đã bị hắn xốc lên, bế thẳng vào phòng ngủ.
Phan Đông Minh giản lược luôn công đoạn tắm rửa, căn bản là không để ý đến việc Tạ Kiều còn đỏ mặt giãy giụa. Cởi đồ của mình xong, hắn lại cởi cho cô. Hiện giờ trời còn chưa tối mà hắn đã tự nhiên như vậy, Tạ Kiều thở gấp, tóm lấy tay hắn: “Chờ một chút…”
Phan Đông Minh vẫn không dừng lại, dùng đôi môi để tra tấn cô khiến Tạ Kiều vừa vui sướng, vừa khổ sở lại vừa xao động. Đến khi hắn tiến vào cơ thể cô, từ cổ họng bật ra một tiếng “ưm” rồi cô khẽ nói: “Chết mất!”
Trời ạ, trời ạ! Đầu Tạ Kiều lún xuống gối, cô buộc mình phải hít thở thật sâu. Nơi chặt khít của cô bao bọc lấy thứ cứng rắn đang không ngừng xâm nhập, mỗi lần hạ xuống đều khiến nỗi sung sướng của cô lên đến cực hạn. Phan Đông Minh không thể khống chế được mình, ngày càng nhanh, ngày càng mạnh. Bỗng nhiên Tạ Kiều đưa hai tay nắm lấy mông hắn, hai mắt như có ngàn sao tỏa sáng, cùng lúc đó, cơ thể cô căng cứng lại, đạt đến cao trào. Cô nghe thấy tiếng kêu khàn khàn của mình, lại thật xa xôi như tiếng của một người khác vậy. Phan Đông Minh nghe thấy tiếng kêu của cô, rốt cuộc cũng không khống chế được nữa, thân thể cường tráng gồng lên, run run rồi phóng thích, vui sướng tràn trề.
Đầu óc Tạ Kiều vừa thanh tỉnh lại, cô liền không có chút lãng mạn nào mà khóc. Cô cảm thấy mình quá thất bại, bị Phan Đông Minh “ăn” triệt để, vừa khóc vừa thều thào: “Em đúng là ngu ngốc, để cho anh bắt nạt em.”
Đầu Phan Đông Minh đổ đầy mồ hôi, hắn nâng mặt cô, hôn môi cô, hôn lên giọt nước mắt của cô rồi khẽ cười, “Anh yêu em, Kiều Kiều, rất rất rất yêu.”
“Thật sao?” Tạ Kiều vươn tay ôm chặt lấy cổ hắn. Hắn không cười nữa mà hôn lên hai má cô, “Đương nhiên là thật rồi, yêu đến phát điên, không có em, anh sống không là mình nữa.”
Tạ Kiều cắn môi, ghé vào lỗ tai hắn, nhẹ giọng nói: “Vậy chuyện anh muốn cho em hai phần trăm cổ phần công ty anh cũng là thật sao?”
Thân thể Phan Đông Minh đột nhiên cứng ngắc như tảng đá, một lúc sau hắn mới lắp bắp: “Em, em, em nói cái gì?”
Hắn muốn ngẩng đầu dậy nhưng lại bị Tạ Kiều ôm càng chặt hơn. Nghe lời cô nói ra, hắn sợ hết hồn, “Phan Đông Minh, anh có sợ chết không?”
Phan Đông Minh như bị rắn độc cắn một nhát, hắn ngẩng phắt dậy, sững sờ nhìn Tạ Kiều. Tạ Kiều dụi dụi mắt, “Phan Đông Minh, đừng tưởng là em không biết gì. Về sau, nếu anh dám bắt nạt em, không tôn trọng em, ép buộc em, em sẽ đem tờ giấy kia bán cho phóng viên, để cho khắp Trung Quốc biết đến di chúc của anh. Còn nữa, có khả năng là em cũng sẽ phát tán trên mạng để mọi người đều được chiêm ngưỡng lời trăng trối của Phan tiên sinh, để cho người ta biết rằng, Phan tiên sinh uy nghi nhát gan đến mức nào.”
Tạ Kiều đưa tay vuốt ve khuôn mặt như hóa đá của Phan Đông Minh, trên mặt hắn vẫn còn mồ hôi. Cô dịu dàng nói: “Anh à, đã hiểu chưa?”