o? Trong lòng tôi nghĩ thế nào các người có nghĩ đến không? Chẳng lẽ anh ta muốn tốt cho tôi thì tôi phải chấp nhận? Tôi cũng là con người, cũng muốn có cuộc sống của mình, nhìn anh ta bị thương tôi cũng rất buồn, nhưng đây không phải là lỗi của tôi. Tôi tình nguyện là mình chết chứ cũng không muốn anh ta như vậy. Lúc hai chúng tôi bắt đầu thì đã định đây chỉ là một ván cờ kì quái rồi, các người cho là đúng nên muốn đánh đâu thắng đó mà chiếu tướng, lấy cách nhìn của mình để phán đoán cuộc sống của người khác sẽ như thế nào, tùy ý thay đổi cuộc sống của người khác. Nhưng các người có nghĩ đến cảm nhận của người khác không, có nghĩ đến việc người khác có muốn thay đổi hay không? Gia tộc anh ta có lớn hay không lớn cũng chẳng liên quan gì đến tôi cả, tôi cũng không cần phải nghĩ đến cái đích này.”
Dương Quần sờ sờ mũi, có chút xấu hổ mà chậm rãi đứng dậy, “Tạ Kiều, thực xin lỗi, tôi chỉ…”
“Tôi biết anh có ý tốt, vì muốn tốt cho tôi nên mới nói như vậy, nhưng đó không phải là thứ tôi muốn. Càng ngày càng lạnh, tôi vào trước đây.” Tạ Kiều nói xong liền xoay người rời đi, bỏ lại Dương Quần vẫn ngẩn người nhìn theo bóng dáng cô.
Vừa về đến phòng, cô đã thấy cô y tá đứng trước cửa, trong tay là một cái khay, trên đó có vài viên thuốc, nhưng cô gái đó lại tần ngần mãi không dám vào.
“Đến giờ uống thuốc rồi sao?”
Cô y tá thấy cô liền thở phào, nhỏ giọng nói: “Cảm xúc của Phan tiên sinh không tốt, vừa gọi điện mắng người ta, tôi…”
Tạ Kiều cười cười, “Vậy cô để tôi, tôi mang vào cho.”
“Ôi, cảm ơn nhé.”
Cô y tá vừa đi, Tạ Kiều liền đẩy cửa vào. Phan Đông Minh có vẻ tức giận, giơ điện thoại lên, vừa thấy cô thì chậm rãi đặt điện thoại xuống đầu giường. Tạ Kiều rót nước, cũng không nhìn hắn, nói: “Sao thế? Gọi điện thoại mà cũng có thể khiến anh tức giận vậy sao? Tức giận không tốt cho vết thương của anh, nào, uống thuốc đi.”
“Không muốn uống.”
Vốn Tạ Kiều đã bưng nước đến cạnh giường, vừa nghe thấy thế liền đứng lại rồi nói: “Không muốn uống? Vậy được, đừng uống nữa.”
Nói xong, cô đặt mạnh cốc nước xuống mặt tủ đầu giường, đặt cả thuốc xuống rồi xoay người bước ra khỏi cửa. Phan Đông Minh cảm thấy dường như từ lúc tiễn Dương Quần về là cô đã thay đổi, hắn không khỏi bực bội. Tạ Kiều đặt cốc nước hơi xa, hắn không với tới, chỉ có thể nắm chặt tay, đấm xuống giường.
Tạ Kiều đứng nói chuyện phiếm với mấy cô y tá, nhìn đồng hồ thì đã hơn nửa tiếng rồi, cũng phải về xem Phan Đông Minh thế nào. Vừa đẩy cửa ra cô đã thấy Phan Đông Minh đang nghiêng người với lấy cốc nước, chân hắn vẫn đang bị treo, vừa cựa quậy đã động đến miệng vết thương nên hắn tái mặt, đầu đổ đầy mồ hôi. Tạ Kiều thấy thế thì lại mềm lòng, vội vàng chạy lại và nói: “Muốn uống nước à? Tôi lấy đây.”
Phan Đông Minh cắn răng đẩy tay cô ra, lạnh lùng nói: “Không cần, anh chưa tàn phế.”
Nhìn Phan Đông Minh với vẻ không tự nhiên cho lắm, Tạ Kiều lại nghĩ đến những đứa trẻ đang dỗi với người lớn. Từ sau khi tỉnh lại, tính tình hắn trầm ổn hơn rất nhiều, nhưng hiện tại, Tạ Kiều lại cảm thấy hắn vốn chẳng thay đổi gì, vẫn là một Phan Đông Minh tự cao tự đại. Nhìn đầu hắn đổ đầy mồ hôi, thiên tính làm mẹ trong cô trỗi dậy, cô lấy cốc nước đặt nhẹ vào tay hắn rồi nói: “Còn dỗi với tôi cơ đấy, anh không uống thuốc thì khi nào mới khỏe được chứ.”
Phan Đông Minh không nói gì, ngoan ngoãn uống thuốc. Tạ Kiều vắt chiếc khăn nóng rồi lau mặt cho hắn. Thuốc phát huy tác dụng nên hắn ngủ thiếp đi. Tạ Kiều bật đèn ngủ lên, ngồi trên sofa, lẳng lặng nhìn hắn.
Cho đến khi y tá rút cây kim trên tay hắn ra, Tạ Kiều nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường, cũng đã mười giờ tối. Bên ngoài thật im ắng, cô nâng bàn tay bị chọc kim truyền của hắn, cả mu bàn tay bị tím lại một mảng, chi chít vết kim châm. Trong lòng Tạ Kiều lại có chút xót xa, nhìn hai má hóp lại của hắn. Người đàn ông này vốn luôn ngang ngược nhưng giờ lại bị vụ tai nạn làm cho không ra bộ dạng gì.
Bỗng nhiên Phan Đông Minh mở mắt. Ánh mắt hai người chạm vào nhau, Tạ Kiều không hề né tránh, yên lặng đối diện với hắn. Phan Đông Minh cầm lấy tay cô, nhẹ giọng nói: “Lại đây, nằm xuống đi.”
Tạ Kiều vâng lời, cẩn thận nằm cạnh hắn. Tay hắn nâng lên, chạm nhẹ vào mặt cô, hắn thấp giọng hỏi: “Sao lại bị thế này?”
Hắn muốn hỏi đến vết thương trên mặt cô, Tạ Kiều không nói gì, Phan Đông Minh lại nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng nói: “Kiều Kiều, em phải nhớ rõ, chúng ta đã cùng nhau vào sinh ra tử.”