nh đi xe lúc tối muộn, đương nhiên bà ta nhớ rất rõ, chỉ nhìn qua ảnh chụp một lần là nhận ra ngay.
Tất cả mọi chuyện đều thật khó tin, khoảng cách hơn hai nghìn km từ Bắc Kinh đến vùng Tây Nam đã tiêu hao của hắn biết bao sức lực, như đi tìm một viên minh châu giữa nơi biển rộng. Hơn hai mươi ngày, tin tức từ phía tay Lương đều được báo về Bắc Kinh, tâm tình hắn từ nổi giận đến thất vọng, bất an, lo lắng, hối hận, cuối cùng là sự yên lặng mà cầu nguyện. Cũng may, cô ngốc này đã được hắn tìm thấy mà vẫn bình yên vô sự.
Ngồi trong xe, hắn nhìn Tạ Kiều mặc chiếc áo khoác màu hồng nhạt cùng thằng bé chơi đùa vui vẻ như hai con ngựa non, nhìn cô tươi cười ầm ĩ, đầu óc hắn nóng bừng lên. Không khí trong xe bỗng chốc thật nặng nề, dường như chỉ có một que diêm ở đây cũng có thể tự cháy bùng lên được. Trong lòng hắn hơi căng thẳng, nhưng lại uất nghẹn. Cô chơi đùa thật vui vẻ, hai bàn tay trắng nõn, trời vẫn rất lạnh nên khuôn mặt cô đỏ bừng lên. Cô đâu biết, mỗi đêm hắn đều mất ngủ, ăn không trôi biết bao nhiêu ngày. Lúc này hắn chỉ muốn xuống xe cho cô mấy cái tát, lại đánh gãy chân cô.
Còn ăn bánh trẻo khốn kiếp gì nữa, được, cho em ăn no đi rồi tính sổ với anh! Muốn tính sổ với cô thế nào, hắn vẫn chưa nghĩ đến. Nhắm mắt lại nằm trong xe, hắn lại thả lỏng mình. Lúc nhìn thấy Tạ Kiều, trong lòng hắn nặng nề như bị nhồi đá. Ngẫm lại lúc người phụ nữ kia nói đã đưa Tạ Kiều vào núi, tâm trạng vui sướng ấy khiến hắn tự khinh bỉ chính bản thân mình. Không phải hắn đã thề ác rằng nếu tóm được cô thì sẽ đánh gãy chân cho cô khỏi đi được nữa sao?
Đang nghĩ tới đó chợt nghe thấy có người gõ vào cửa kính xe, hắn mở to mắt nhìn. Là Tạ Kiều, cô bưng một đĩa bánh trẻo đứng bên ngoài, thấy hắn trợn mắt nhìn thì mím môi chỉ vào cái đĩa. Hắn không quan tâm, lại nhắm mắt vào, làm bộ như không biết gì.
Người ta thường nói đừng nhìn quân sĩ đã đi ba ngày bằng cặp mắt xưa, quả nhiên không sai. Tạ Kiều bạo gan, dám mở cửa xe ra rồi ngồi vào trong, ngồi vững rồi liền nhỏ giọng nói: “Cô mới gói bánh trẻo, hôm nay lại là tết ông Táo, cái này, anh cũng thử đi.”
Hắn xoay người sang một bên, không thèm quan tâm.
Một lúc sau, Tạ Kiều đưa tay đẩy hắn, “Này?”
Phan Đông Minh ngồi bật dậy, giằng lấy đĩa bánh ném ra ngoài cửa kính, trợn mắt nhìn cô.
Tạ Kiều nhìn chỗ bánh trẻo dính đầy đất, chậm rãi xuống xe nhặt đĩa lên rồi vào nhà, cũng không lập tức ra ngoài.
Cô cầm trong tay một chiếc túi xách nhỏ, theo phía sau là hai mẹ con, cũng không biết họ đang nói gì. Hắn thấy cô cầm một xấp tiền hồng, đưa đẩy qua lại với người phụ nữ, cuối cùng bà cũng nhận lấy, quệt nước mắt rồi vào nhà.
Vương Đại Nhãn đưa Tạ Kiều ra cạnh xe, vừa thấy chỗ bánh trẻo dưới đất thì cố nén giận, cũng không quan tâm đến vẻ mặt xám xịt của Phan Đông Minh mà nói với hắn: “Anh chị đến Thành Đô à? Em chỉ cho một đường đi gần hơn, nhanh hơn một nửa đường anh định đi.” Thằng bé khoa chân múa tay một hồi, Phan Đông Minh nghe thế thì bán tín bán nghi, lại mở bản chỉ đường vệ tinh ra. Vương Đại Nhãn nhìn với qua nhưng cũng thấy rối tinh, lại nói: “Anh nghe em đi, thật đấy, bọn em vào phố đều đi đường đấy, tuy đường nhỏ nhưng đi nhanh hơn. Nếu anh đi đường đấy thì chưa đến hai tiếng đã có thể ra đến đường cái.”
Rốt cục Phan Đông Minh cũng lên tiếng: “Em muốn chỉ đường thì phải nói rõ chứ, em nói vào phố là vào chỗ nào?”
“Huyện Nhã.”
Phan Đông Minh nhập tên vào bản đồ điện tử rồi chờ thông tin từ vệ tinh. Tạ Kiều ngồi trên xe, nói với Đại Nhãn: “Có thời gian chị sẽ đến thăm mọi người.”
Vương Đại Nhãn vẫy tay với cô, có vẻ hơi bịn rịn, “Haiz, nhớ là phải đến đấy.”
Không đến ba mươi giây, GPS đã hoàn tất việc định vị, quả nhiên có một con đường nhỏ. Phan Đông Minh lại hỏi Vương Đại Nhãn tình hình cụ thể rồi mới lên đường.
Họ vừa đi thì mẹ Đại Nhãn liền bước ra, cầm trong tay cặp lồng cơm, bên trong là bánh trẻo, còn có một chút hoa quả khô, không thấy xe đâu thì thất vọng: “Đi rồi sao?”
Vương Đại Nhãn cười hì hì: “Con chỉ đường cho anh ta, đợi muộn chút là họ sẽ quay lại. Tối hôm nay để chị Kiều Kiều ngủ trong phòng, còn anh ta ngủ bên ngoài, cho chết cóng luôn. Chị Kiều Kiều tốt như vậy, anh chị ý chắc là một tên ngốc, không cho anh ta chịu chút đau khổ thì anh ta sao biết được núi cao còn có núi cao hơn.”
Mẹ Đại Nhãn trừng mắt nhìn nó, lại không nhịn được cười mà mắng: “Thằng ranh này.”