ch dương. Ánh mặt trời không còn chói mắt nữa, nhưng hắn nheo mắt lại. Tạ Kiều vẫn đang đắm chìm trong âm nhạc, khẽ mỉm cười mà vẫn chưa phát hiện ra hắn đã đến. Hắn vươn tay, chạm vào môi cô như chạm đến một viên trân châu quý.
Tạ Kiều hoảng sợ mở to hai mắt, Phan Đông Minh nhìn cô cười, đưa tay nhấc tai nghe của cô ra rồi nói: “Nghe gì mà say mê vậy?” Nói xong hắn cầm tai nghe nhét vào tai mình, “Em thích nghe anh ta hát sao?”
Tạ Kiều cụp mắt xuống, ngồi thẳng dậy, “Ừm.”
“Thích nhất bài nào?”
Tạ Kiều nghĩ ngợi, “Thích tất.”
Phan Đông Minh kéo tay cô đi đến bên cây dương cầm, chỉ vào đàn rồi hỏi: “Biết chơi cái này không?”
Tạ Kiều lắc đầu, hắn liền làm ra vẻ kinh ngạc rồi hỏi: “Không biết chơi á? Thế biết cái này gọi là gì không?”
Người đàn ông này thật nhàm chán, đã thế cô cố tình nói: “Biết, không phải là violon sao.”
Phan Đông Minh bật cười ra tiếng, “Bị em làm cho tức chết rồi. Nếu ai dám để cái này lên cổ thì chắc khỏi phải ăn cơm luôn. Lại đây, ngồi xuống, hôm nay tôi sẽ bộc lộ tài năng cho em xem một lần. Nói trước nhé, chỉ được khen, không được chê.”
Tạ Kiều bị Phan Đông Minh kéo xuống ngồi bên cạnh, cô hơi kinh ngạc, lại thấy hắn nghiêm túc nói: “Bây giờ là ca nhạc theo yêu cầu, anh Phan muốn hỏi cô thích nghe gì?”
“Vậy anh chơi được những bài gì?”
“Những bài không khó lắm cũng đều thử qua, đơn giản như Elise, Autumn whispers, Canon, Định mệnh chẳng hạn.”
Tạ Kiều thật sự không nói được gì, người đàn ông này căn bản không hiểu khiêm tốn là gì, cô gật gật đầu, “Vậy anh cứ chơi một bản đơn giản đi.”
Phan Đông Minh xắn tay áo, lại còn vắt một chân lên đùi, nhìn bộ dáng thảnh thơi này không giống với dáng đánh đàn cho lắm. Những ngón tay hắn thật dài, tùy ý đặt lên những phím đàn trắng. Tiếng “ding ding” vang lên như tiếng chuông cửa, Tạ Kiều không nén được nụ cười. Phan Đông Minh quay sang nghiêm mặt nói: “Cười cái gì?” sau đó bắt đầu giả ngây ngô vừa sờ sờ những phím đàn vừa lẩm bẩm: “Đây là Đô, đây là Rê, đây là Mi…”
Thật sự là Tạ Kiều không thể nhịn cười nổi liền xoay mặt đi cười trộm, hai bả vai run lên.
Phan Đông Minh thở dài một hơi rồi mới nói: “Được rồi, khởi động nóng người xong rồi, bây giờ, quý ông Phan Đông Minh sẽ biểu diễn cho quý cô nghe.” Nói xong hắn bắt đầu chuyển động những ngón tay, một chuỗi thanh âm vang lên trơn tru dưới bàn tay hắn.
Tạ Kiều ngạc nhiên mở to hai mắt nhìn bàn tay hắn linh hoạt trên phím đàn. Phan Đông Minh thong dong chơi đàn, lại quay ra nhìn Tạ Kiều cười xấu xa, vừa đàn vừa đắc ý nói: “Tôi đã từng tầm sư học đạo đấy, khâm phục tôi không?”
Khúc nhạc này trước kia trong lúc nghịch đàn cô cũng đã từng thử chơi, là Canon. Cô không thể tượng tưởng được một Phan Đông Minh lóng ngóng như lúc nãy lại có thể chơi khúc đàn này tuyệt đến thế, cứ như âm thanh của tự nhiên vậy! Cô có chút hâm mộ nhìn đôi mắt khép hờ và khóe môi khẽ cong lên của hắn, dường như hắn đang chìm đắm trong tiếng nhạc, dáng vẻ thong dong lại cao quý, động tác nâng tay cũng tao nhã, như thể đang hòa làm một cùng điệu nhạc say mê. Những ngón tay lướt nhanh trên phím đàn, dần dần, tiếng nhạc dịu nhẹ lại. Tạ Kiều cũng như lạc vào cảnh tượng mê ly này, bên môi bất giác gợn một nụ cười nhẹ.
Một khúc đàn kết thúc, Phan Đông Minh nhìn Tạ Kiều, cười nói: “Thế nào?”
Tạ Kiều nhíu mày lại nói: “Cũng không tệ lắm.”
“…Cũng không tệ lắm? Xem ra em chưa phục rồi, vậy được, hôm nay cho em tâm phục khẩu phục.”
Hắn lại bắt đầu đàn, rất cố gắng, chơi rất nhiều bài, cuối cùng hắn cau mày hỏi: “Có phục không?”
Tạ Kiều chỉ vào ngón tay hắn và hỏi: “Có đau không?”
“Có chứ.” Phan Đông Minh thoải mái thừa nhận, “Như lúc sinh con vậy.”