Trước mặt bao nhiêu người, Vũ Lâu cũng không tiện lôi kéo với hắn, bị hắn ôm lại, nàng liền lập tức đầu hàng: "Ta không đi, chàng buông ra trước đã." Lúc này Lam Tranh mới chậm rãi buông tay ra, nhưng cánh tay vẫn đặt trên hông nàng, giống như là thời thời khắc khắc đều phòng trừ nếu nàng định chạy là sẽ ôm chặt nàng lại vậy.
Vũ Lâu xoay người nói với hắn: "Ta đã nói không đi rồi, chàng mau bỏ tay ra."
Nàng vừa quay người đã bị hắn ôm chặt, bất kể nàng giãy dụa thế nào hắn cũng vừa ôm vừa bế nàng vào trong xe.
Đặt nàng lên xe, hắn tiến lại gần muốn hôn nàng. Vũ Lâu thấy hắn như vậy, buồn bực nói: "Đã là lúc nào rồi mà chàng còn có tâm trạng làm mấy chuyện này."
"Chẳng lẽ ta phải khóc sướt mướt giống đàn bà mới được à?"
"Nghe nói mấy Hoàng tử còn chưa đi, ai cũng đóng cửa phủ, ngồi trong nhà kêu than, đâu có ai giống chàng!" Vũ Lâu đẩy hắn ra, sửa sang lại xiêm y vừa bị hắn làm xộc xệch: "Nhất là Lương vương, nghe nói, hắn không ăn không uống gì, người như sắp chết vậy!"
Lam Tranh nói: "Vậy Tấn vương thì sao? Có tin gì không?"
"Không nghe tin tức gì đặc biệt, chắc là đang chuẩn bị lên đường rồi."
Lam Tranh như có điều suy nghĩ, vuốt cằm, đột nhiên hắn ngẩng phắt đầu lên, oán hận nói: "Vậy tên Vân Triệt kia thì sao?! Giận chết ta mất thôi, ta tức quá muốn tìm hắn trút giận, nhưng tìm không được." hắn híp mắt, xoa xoa tay: "Hừ, nếu không chạy nhanh, để ta bắt được, thế nào cũng lột da hắn ra!"
Vũ Lâu cười khẽ: "Ta tới muộn như vậy, là vì đệ ấy cứ quấn lấy ta không cho đi. Hoàng thượng cũng hạ chỉ bắt đệ ấy phải nhanh chóng rời khỏi kinh thành, quay về đất phong, không có thánh chỉ thì không được tự tiện vào kinh. Đệ ấy muốn đưa ta về đất phong cùng đệ ấy."
Lam Tranh nghe xong lại bừng bừng lửa giận: "Nghĩ hay đấy‼!" Nói xong, hắn lại toét miệng cười, nhìn Vũ Lâu: "Tiếc là nàng không thèm để ý đến hắn, đúng không? Vũ Lâu ngoan, nàng vẫn thích ta nhiều hơn một chút đúng không?"
Nàng cố tình làm ra vẻ nhíu mày trầm tư, khó xử nói: "Thật ra cũng không hẳn thế, ta cũng phải đấu tranh tư tưởng dữ lắm mới quyết định đi tới chỗ chàng đấy."
Lam Tranh không tin: "Nàng gạt ta! Rõ ràng là nguyện ý theo ta nhiều hơn là muốn đi theo hắn mà!"
Vũ Lâu cố tình trêu hắn: "Thân thế của Vân Triệt cũng rất đáng thương, chàng không xót đệ ấy, chẳng lẽ còn không cho tỷ tỷ ta đây làm hết trách nhiệm hay sao?"
Nhắc tới Vân Triệt, Lam Tranh lại càng cáu giận: "Hắn âm độc như vậy, nàng cẩn thận đấy, không khéo đi theo hắn tới Vân Nam rồi, hắn sẽ hạ cổ khiến nàng cả đời không rời khỏi đó được cho xem."
"Sống ở một nơi có phong cảnh đẹp như tranh vẽ như thế thì cũng không có gì không ổn."
Lam Tranh tiến sát lại bên nàng, tựa đầu vào vai nàng: "Hừ, dù sao giờ nàng cũng đang ở bên cạnh ta rồi, nàng đừng mong chạy được."
Vũ Lâu thở dài vẻ tiếc nuối.
"Nàng thở dài cái gì?"
"Không có gì."
Lam Tranh bám lấy nàng một hồi, đột nhiên hỏi: "Như ta bây giờ, có tính là bị lưu đày không nhỉ?"
"Không tính, hoàng tử nào cũng phải rời khỏi kinh thành, đâu phải chỉ một mình chàng."
Lam Tranh à một tiếng, rồi lại nói: "Sao ta cứ có cảm giác bị lưu đày thế nhỉ."
"Đừng nói linh tinh nữa." Vũ Lâu an ủi hắn: "Chờ khi Hoàng thượng hết buồn bực, sẽ triệu hồi các người về kinh mà. Thật ra ở ngoài cung cũng tốt, làm Thái tử, được an ổn mới là quan trọng nhất. Rời khỏi kinh thành, Tấn vương sẽ không có cơ hội hãm hại chàng nữa, chàng cố gắng bình tĩnh, yên lặng chờ khi Hoàng thượng qua đời, chàng lên kế vị là được rồi."
"A! Nàng dám nói Hoàng thượng băng hà nhé!" Lam Tranh bổ nhào vào nàng: "Tội này rất nặng, phải tịch thu tài sản, xử trảm cả nhà mới được. Nhưng mà, nếu nàng hầu hạ bản Thái tử vui vẻ, bản Thái tử sẽ không tố giác nàng."
Vũ Lâu vừa mới thoát được, hắn lại tìm ra lý do khác để ồn ào bám lấy nàng, nàng tức giận, ôm lấy ngực mắng hắn: "Chàng không thể ngoan ngoãn được một chút hay sao, làm gì mà cứ như ăn phải ngũ thạch tán thế. Không không, chàng là một tên sắc lang mới đúng!" (Ngũ thạch tán cũng như thuốc phiện. Ý bạn í bảo bé Tranh phê thuốc =)))
Lam Tranh chớp mắt, cười nói: "Đúng, ta là sắc lang, theo quan hệ huyết thống mà nói, thì Vân Triệt cũng là một tên tiểu sắc lang, thêm nữa, nàng là tỷ tỷ của hắn, vậy nàng nói xem, nàng là gì?"
Vũ Lâu ngạc nhiên, bị hắn dùng cái logic ấm ớ đấy làm cho cứng họng: "Ngụy biện, làm gì có kiểu suy luận như thế."
Lam Tranh vỗ vỗ ngực: "Ta suy luận như vậy đấy." Nói xong, lại ôm lấy nàng hôn hít: "Chi bằng, chúng ta cùng sắc với nhau là được rồi."
Nàng lườm hắn một cái, rồi không chút khách khí, đánh một chưởng vào ngực hắn: "Đứng đắn một chút cho ta!"
Lam Tranh nói: "Hừ, còn nói ta nữa, lúc ở trên giường nàng cũng vui vẻ thế còn gì!"
Vũ Lâu vội bịt miệng hắn lại: "Chàng nói nhỏ một chút, để những người khác nghe được thì sao."
Hắn gỡ tay nàng ra, dịu dàng ấn nhẹ môi, hôn lên mu bàn tay nàng, khiến nàng tê dại, mặt đỏ bừng, giật vội tay ra: "Giờ phải lên đường, chàng đừng quậy nữa, những ngày còn ở bên nhau rất nhiều mà."
Thái độ của nàng là yếu tố quan trọng nhất, nàng đã chịu nhún nhường, Lam Tranh cũng không làm khó nàng. Hắn ôm lấy Vũ Lâu, để nàng dựa vào ngực mình: "…… Có nàng theo ta, ta không sợ gì khổ sở nữa."
***
Đi xóc nảy suốt chặng đường dài, cuối cùng cũng tới nơi. Lam Tranh vẫn bị tình hình ở nơi này làm cho kinh hoảng.
Những công nhân có làn da màu đồng do phơi nắng, nhất loạt đều hô hào kéo đất đá, bụi bay mịt mù, nhìn từ xa như một đàn kiến đang vận chuyển thực vật vậy.
Lam Tranh kinh ngạc nhìn đội ngũ thi công khổng lồ này: "…… Đến tận nơi thâm sơn cùng cốc này, ta đúng là bị lưu đày rồi."
Một đội quan viên đi tới trước mặt Lam Tranh, cầm đầu là một viên quan béo ục ịch, hành lễ với hắn: "Thần công bộ thị lang Trâu Phàm bái kiến Thái tử điện hạ, thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế."
"Ngươi phụ trách công tác tu sửa?"
"Vâng."
Lam Tranh nhìn ra xa nói: "Ngươi đến đây bao lâu rồi?"
"Thần đến đây hơn hai năm rồi ạ."
Lam Tranh căng thẳng: "Ngươi dự tính bao lâu nữa có thể hoàn thành?"
"Nhanh thì ba năm, chậm thì năm năm ạ."
Khóe miệng Lam Tranh co rúm: "Ba năm?"
"Hồi điện hạ. Đó là nếu nhanh, thần cứ lấy giữa hai mốc, là tầm bốn năm ạ."
Lam Tranh liên tục gật đầu: "Được lắm, được lắm, bốn năm……"
Trâu Phàm nói: "Nghe tin Thái tử sẽ tới đây đốc công, chúng thần đã sớm chuẩn bị một cung điện để Thái tử nghỉ ngơi, mời Thái tử điện hạ vào nghỉ."
Đường xa đã khiến Lam Tranh khá mệt mỏi, bèn nói: "Xin thị lang dẫn đường."
Trâu Phàm nhanh chân dẫn đường cho Thái tử. Cái gọi là cung điện dành cho Thái tử, là một khu phòng ốc ở phía sau khu nhà của quan viên. So với những nơi khác thì cũng coi như là cao quý hơn, nhưng so với nơi Lam Tranh đã từng ở, thì đương nhiên là kém xa vạn dặm.
Tuy Thái tử cố gắng che giấu cảm xúc, nhưng Trâu Phàm vẫn nhận ra thái độ của Thái tử không vui: "Vi thần không quấy rầy điện hạ nữa." Nói rồi vội vàng rời đi bằng tốc độ nhanh nhất.
Lam Tranh ngửa đầu nhìn chỗ ở tạm này, nói: "Còn nói không phải là bị lưu đày nữa à……"
Vũ Lâu đẩy hai cánh cửa sổ nhỏ ra, gió xuân thổi vào, khiến những cánh hoa đào bay lả tả, núi xanh, liễu xanh, những con đường nhỏ uốn lượn quanh quanh.
"Ở đây tuy không phồn hoa như kinh thành, nhưng cũng có ý vị riêng."
Lam Tranh ghé vào giường, giọng như người sắp chết: "Nơi thâm sơn cùng cốc thế này, môi trường đương nhiên rất tốt…… Nàng nói ta là sắc lang, chưa biết chừng buổi tối còn có sói thật đến thăm đấy."
Vũ Lâu chống cằm, ghé vào cửa sổ ngắm cảnh: "Chàng bị nuông chiều quá rồi, nên không phải chịu khổ bao giờ."
"Vì sao lại phải chịu khổ?"
"……" Vũ Lâu thầm nghĩ, không nên so đo vấn đề chịu khổ hay không này với một tên hoàng tử được nuông chiều từ bé như hắn.
Lam Tranh than thở: "Hừ, nhưng mà Tấn vương phải đi Giao Đông tu sửa điện thờ Thần Biển, cũng không thể thoái mái được. Hắn ở đó, nhập gia tùy tục, tha hồ mà uống nước biển, ăn cá mặn mà sống qua ngày!" Nói xong hắn mới đỡ tức giận một chút: "Ta phải tu bốn năm, thì ta nguyền rủa hắn tu mười năm."
Vũ Lâu nghe hắn lẩm lẩm linh tinh, cười nói: "Để chàng chịu khổ một chút cũng tốt, ở trong cung bị người ta làm cho hư người đi, sinh ra tính thích làm nũng."
Lam Tranh nghe vậy, nện hai tay xuống giường: "Ta làm nũng đấy! Ta không muốn ở đây, không muốn ở đây, không muốn ở đây……"
Vũ Lâu bịt tai lại: "Đừng hét nữa, bốn năm thì bốn năm, chúng ta còn trẻ, có sao đâu nào!"
Hắn ngồi phịch xuống, híp mắt cười xấu xa nhìn Vũ Lâu: "Bốn năm sống ở cái nơi man rợ hoang dã này, chi bằng chúng ta sinh đứa con đi cho đỡ tịch mịch."
Vũ Lâu kéo góc áo, không muốn nói đến chuyện con cái với hắn: "…… Ta chỉ sợ, kiếp này không thể……"
Hắn vẫy vẫy nàng: "Không phải nàng vừa nói, chúng ta còn trẻ sao, còn nhiều thời gian để cố gắng. Mau lại đây!"
Nàng vừa xấu hổ vừa giận: "Chàng chỉ nghĩ cách để sàm sỡ ta thôi." Dứt lời, Vũ Lâu xoay người định đi ra ngoài, Lam Tranh vội nhảy xuống giường, ngăn nàng lại: "Nàng đi đâu vậy?"
"Đi sắp xếp hành lý mang từ kinh thành đến."
"Có hạ nhân làm rồi, nàng không cần lo."
"Mấy người đó tay chân vụng về, làm sao làm tốt được, để ta đi xem thế nào."
Lam Tranh nói: "Nàng thẹn thùng nên mới tìm lý do trốn tránh ta chứ gì."
Vũ Lâu cúi đầu, xấu hổ hừ một tiếng, đẩy hắn ra, chạy đi. Lam Tranh nói với theo sau lưng nàng: "Nàng trốn được mùng một, chứ chạy sao được mười lăm, đến tối chẳng lẽ nàng không quay về ngủ à?"
Vừa đến đây, còn rất nhiều việc phải làm. Vũ Lâu dẫn bọn thị nữ vào phòng ở, giao việc cho bọn họ dọn dẹp. Lam Tranh một mình ngồi rảnh rỗi, vừa ngồi ở đây một chút đã có nha hoàn bước đến khiếp sợ nói: "Nô tỳ phải dọn dẹp ở đây, mời Thái tử dời bước."
Vì thế, Lam Tranh liền mang theo một quyển sách đi sang phòng khác, ai ngờ vừa đặt chân vào, đã thấy hộ vệ bê một đống đồ linh tinh đi tới, nhìn thấy hắn, vừa thi lễ thì đồ đạc này nọ rơi lung tung xuống đất.
Hắn trở thành người vướng bận.
Lam Tranh ấm ức, ra khỏi tòa nhà, tới một đình viện.
Trong đình viện, bọn nha hoàn đang phơi nắng sách vở mang đến. Nhìn đâu cũng toàn là sách không có chỗ đặt chân. Quan trọng nhất là, hắn đi tới chỗ nào cũng bị nói: "Điện hạ, ở đây vừa bẩn vừa bề bộn, mời ngài dời bước." rồi bị đuổi đi.
Hắn đành đi ra giữa sân, chán nản đi dạo xung quanh.
Chờ Vũ Lâu trông coi mọi việc gần ổn thỏa, dọn dẹp đâu vào đấy rồi, nàng mới phát hiện là không thấy Lam Tranh đâu, tìm mấy chỗ đều không thấy. Nàng bối rối, tim như thắt lại, vội vàng chạy ra cửa tìm.
"Lam Tranh---- Lam Tranh----"
Rốt cuộc cũng tìm thấy dấu chân hắn để lại trên cỏ, nàng vội vàng bước dọc theo manh mối này để tìm.
Vòng qua mấy tảng đá nhỏ, nàng nhìn thấy Lam Tranh đang ngửa đầu nhìn lên trời, tay cầm một sợi dây mảnh, đầu dây kia là một con diều hình bát quái. Tìm thấy hắn, Vũ Lâu vừa giận vừa buồn cười: "Lam Tranh!"
Hắn thấy nàng đến, vội giấu sợi dây ra sau lưng: "Sao nàng lại tới đây?"
"Chàng tìm đâu ra con diều mà chơi thế?"
"Ta vừa đổi với một đứa bé. Nó nói thích cuốn sách của ta." Lam Tranh thành thật trả lời.