àng thượng làm…… Tất nhiên, từ đầu ta cũng đoán sẽ có kết quả này. Nhưng chỉ cần nàng không chết, dù nàng ở đâu, ta cũng có thể cứu nàng ra, một lần nữa đưa nàng về bên mình, nên nàng đừng lo lắng."
Vũ Lâu vẫn không nhúc nhích, nhàn nhạt trả lời: "…… Vâng……"
"Sao nói gì nàng cũng vâng vâng dạ dạ thế. Rốt cuộc nàng có phải là Tần Vũ Lâu không?"
Vũ Lâu bị giọng điệu ác liệt của hắn dọa đến run người, vội nói: "Thật sự xin lỗi…… Ngươi đừng tức giận."
Lam Tranh đau lòng: "Ta vẫn là Lam Tranh trước kia, nàng hãy đối xử với ta như lúc trước là được rồi……"
Thà rằng nàng cáu giận với hắn, thô lỗ với hắn, cũng còn tốt hơn khúm núm như bây giờ gấp trăm lần.
"Là Lam Tranh nào trước kia?" Nàng hỏi lại.
Lam Tranh trố mắt, không trả lời được. Hắn kéo nàng vào lòng, ôm thật chặt: "Chờ tới khi ta đón nàng ra, chúng ta sẽ bắt đầu lại một lần nữa. Tuy mẫu hậu bắt ta cưới hai nữ nhân kia, nhưng nàng yên tâm, ta chỉ thích một mình nàng." Nói xong, hắn dùng chóp mũi vuốt ve mặt nàng, thấp giọng oán trách: "Còn không phải tại nàng sao, vốn là ta đã ước định với mẫu hậu, nếu ta và nàng lại xảy ra chuyện, thì ta sẽ phải nghe theo lời bà, cưới nữ nhân khác về. Kết quả là ta đi tìm băng tơ cho nàng, nàng lại đuổi ta đi, khiến ta không thể không tuân thủ ước định với mẫu hậu! Hừ!"
"Lam Tranh…… ngươi có biết…… ta sẽ không thể mang thai nữa không……"
"Vậy thì sao nào? Nàng mới có bao nhiêu tuổi? Còn bao nhiêu năm phía trước để thử mà!" Lam Tranh nói xong, cười xấu xa hai tiếng, tay lại luồn vào trong áo lót của nàng, xoa nắn bầu ngực đầy đặn: "Để chúng ta thử lại đi."
Vũ Lâu giương mắt nhìn hắn, sau đó yên lặng nhắm mắt lại, mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm.
Lam Tranh thấy nàng như vậy, hứng thú lại giảm xuống, hừ giọng nói: "Này, nàng phản ứng chút đi được không hả?"
"Rốt cuộc là ngươi muốn thế nào……" Vũ Lâu nghẹn ngào nói: "Vì sao ta làm gì ngươi cũng nói không đúng…… Ta làm gì ngươi cũng nói không tốt?"
Nàng bật khóc khiến tim hắn rối loạn, khẽ lau nước mắt cho nàng, quát lớn: "Nàng không có làm gì không tốt cả."
"Lam Tranh, trước kia là ta sai." Vũ Lâu khóc ròng nói: "Thái độ của ta đối với ngươi không tốt, từ nay về sau ta sẽ sửa…… Sẽ sửa mà……"
Chẳng lẽ hắn thực sự muốn Vũ Lâu ngoan ngoãn thế này sao? Trước đây, lúc nào hắn cũng thấy nàng ương ngạnh, thường xuyên trừng mắt, quát tháo hắn.
Nhưng giờ nàng đã khuất phục, vì sao hắn vẫn không vui?
"Vũ Lâu, ta……" Cho đến giờ, những chuyện xảy ra với nàng, đều là do hắn tạo thành, sự tổn thương hắn gây ra cho nàng dường như chưa bao giờ dứt.
Nàng không muốn khóc, nhưng dạo này cứ hay chảy nước mắt, nàng như khóc hết nước mắt của cả cuộc đời này rồi. Nàng nhớ cuộc sống thoải mái, đơn giản trước đây, ngày ngày đối phó với những giờ học cho qua, thời gian đó thật quá sung sướng. Còn giờ đây, thân nàng mang đầy thương tích, cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi tới cực hạn.
Mấy hôm trước, nàng còn mạnh mẽ chống cự. Nhưng sự hung dữ của hắn đêm hôm đó đã thành đè chặt chút hơi tàn cuối cùng của nàng, khiến nàng hoàn toàn gục ngã. Nếu hắn không chủ động buông tay, đời này nàng đừng mong có thể thoát khỏi hắn.
"Vũ Lâu, ta yêu nàng……" Lam Tranh hỏi: "Còn nàng thì sao?" Phi Lục từng nói ánh mắt của Vân Triệt giống hắn trước kia, nếu nàng có cảm tình với Vân Triệt, liệu có khi nào là vì hắn ta có bóng dáng của hắn không?
Nàng biết hắn muốn nghe câu trả lời thế nào, cũng có thể nói để lấy lòng hắn. Nhưng cuối cùng nàng cũng quyết định nói thật.