Dù nó chỉ là một cái góc nhỏ tồn tại ở một nơi mà rất ít người biết đến trong thành phố Bắc Kinh rộng lớn; dù nó đã từng là phòng ở của công nhân một nhà máy đã bị bỏ hoang; dù trên bức tường của họ còn có cả một lỗ thông hơi điều hoà gió lùa vi vút.
Chung Lỗi luôn nằm trong tư thế ấy trên chiếc giường cá nhân, dù đã sắp đến ngày hè oi ả, vào những khi Bắc Kinh nóng nực nhất, anh cũng vẫn dùng cánh tay quay một chỗ rộng nhất để cô có thể nằm dễ chịu hơn.
Ánh nắng nhạt buổi sớm xuyên qua cửa kính chiếu vào và rất thuận lợi khi tạo thành bệnh mất ngủ cho cô. Tấm rèm cửa mà chủ nhà đưa cho không đủ dày, ánh nắng buổi sáng khiến người ta trằn trọc mãi không sao ngủ tiếp được, nhưng nếu vì thế mà trở mình, thì nhất định dù đang ngủ rất say anh cũng sẽ tỉnh dậy, mỉm cười, hôn cô rồi hỏi: “Sao thế, Ngốc?”
Thế nên, vì bệnh dễ thức giấc của anh mà cô cứ phải nằm im một tư thế, hết đếm rồi lại lắng nghe tiếng lớp giấy phần phật trên lỗ thông điều hoà. Âm thanh ấy vốn không to, nhưng khi nó vào đầu của một người không ngủ được thì trở nên rất nặng nề, ầm ĩ chẳng khác gì tiếng búa hơi. Cô cảm thấy mình như sắp phát điên, cảm thấy mình đã mắc phải chứng suy nhược thần kinh nghiêm trọng, trong lòng cũng cảm thấy vô cùng khó chịu, cô cố hít một hơi thật sâu, đầy mũi là một mùi không khí bụi bặm tới mức sặc sụa.
Tình yêu khiến người ta cam tâm tình nguyện chịu đựng gian khổ và khó khăn, nhưng cũng không sao chống đỡ nổi hiện thực đang phơi bày trước mắt. May mà Lương Duyệt đã sớm học được cách tự an ủi mình, thần kinh của cô trở nên tê dại sau nhiều lần tự ru ngủ mình, những điều này sớm muộn sẽ trở thành thời khắc lấp lánh và ở lại trong ký ức, mãi mãi ở nơi ấy. Vĩnh hằng tới mức, khi họ đều đã hưởng trong hạnh phúc rồi, thỉnh thoảng lại đem nó ra ôn lại, sau đó kể lại cho con, cho cháu nghe, câu chuyện ngày xưa ấy.
Nửa năm trôi qua họ đã phải sống trong cảnh cùng quẫn. Anh tự ra khỏi ký túc xá và nhường lại giường của mình với giá ba trăm ngàn đồng, rồi mang theo tập sơ yếu lý lịch, cưỡi trên chiếc xe đạp lọc xọc đi khắp thành phố. Chỉ cần đó là những vị trí có liên quan đến chuyên ngành đã học, dù mức độ đãi ngộ thế nào, anh cũng nộp vào đó một bản, dù chỉ là một phần ngàn tia hy vọng anh cũng đều không bỏ qua. Bởi vì số tiền trong túi họ đã gần cạn. Còn cô cũng bất chấp sĩ diện, tới bán hàng cho một nhà chủ nọ, cũng chỉ vì khoản tiền thuê phòng và tiền cơm cho hai miệng ăn.
Cô đã không còn đường rút, gia cảnh của anh cũng chẳng lấy gì làm khá giả, họ chẳng thể hỗ trợ gì cho anh.
Họ đã phải làm việc rất vất vả. Ngày nào cũng tới hơn chín giờ cô mới lê đôi chân mệt mỏi trở về nhà; còn anh sau một ngày bận rộn với công việc cũng đã chuẩn bị xong bữa tối, tuy nó không lấy gì làm thịnh soạn.
Có một lần, Lương Duyệt thấy trong đĩa thức ăn có thêm hai chiếc đùi gà, suốt nửa tháng không biết đến mùi dầu mỡ, nên cô vội cầm lấy ăn ngon lành, vừa ăn cô vừa hỏi: “Đùi gà ngon như vậy, sao anh lại không ăn?”
Anh đang uống nước, nhìn vẻ ăn ngon lành của cô mà trong lòng không khỏi thấy xót thương, anh cứ chớp mắt mãi, cuối cùng cười, đáp: “Hôm nay công ty làm thêm giờ, nên đã đặt dư xuất ăn thêm, anh đã ăn ở công ty rồi mới về nhà.”
Cô vẫn chăm chú vào ăn, nên chỉ ậm ừ một tiếng rồi không hỏi thêm gì nữa. Hai chiếc đùi gà được giải quyết một cách nhanh chóng, thêm một bát cơm đầy nữa, sau đó cô hài lòng vỗ chiếc bụng no căng, cười nói: “Xin hỏi, mục tiêu sắp tới của chúng ta là gì?”
Anh và cô cùng nhe răng ra, đồng thanh: “Ngày ngày khoe răng”
Anh cười lớn và không nói cho cô biết rằng, thức ăn mà cô vừa ăn là bữa tối mà công ty đặt cho. Tất nhiên, anh cũng không nói cho cô biết rằng, một trong hai chiếc đùi gà là phần bữa trưa của mình mà anh dành lại cho cô, vì anh biết cô thích ăn món đó.
Công ty mà anh tới thực tập là công ty về chứng khoán, và anh đã trở thành trợ lý hành chính thực tập đầu tiên sau ba năm tuyển chọn. Đãi ngộ của công ty mặc dù rất tốt, nhưng với các cương vị nhân viên tập việc thì mức lương ấy chỉ là một ngàn đồng. Trong điều kiện sống ở một thành phố đến cả hơi thở cũng phải trả tiền như Bắc Kinh, thì một ngàn đồng khó khăn lắm cũng mới đủ ăn, vì thế anh phải đạp xe cả tiếng đồng hồ dưới ánh nắng mặt trời đi làm cũng là để tiết kiệm một chút tiền xe buýt. Cũng chính vì thế, anh đã cố ý làm thêm để rồi sau đó đem chỗ cơm tối còn lại về cho cô.
Vì anh không muốn cô và anh đi dạo phố trong khi túi rỗng không, rồi sau đó nhìn lên những bộ quần áo đẹp đẽ với cái nhìn thèm khát, nên sau khi lĩnh lương về, anh lập tức đưa ngay cho cô, để cô có thể mua những thứ mà mình thích.
Nhưng ngày hôm sau, cô thường mang về khi thì là chiếc sơ mi anh cần phải có, khi thì là chiếc cà vạt cần phải có với chiếc sơ mi ấy.
Cô nói: “Anh hãy nghe em nói, công ty của anh là công ty lớn, chúng ta không thể ăn mặc quá tuềnh toàng.”
Mặc dù chiếc sơ mi cô mua là đồ của hãng nổi tiếng được chiết khấu còn 50 đồng một chiếc, nhưng anh vẫn lớn tiếng khen ngợi: “Ôi, chất lượng của chiếc áo này rất tuyệt, anh dám cuộc với em, trong công ty không có ai mặc đẹp bằng anh.” Sau đó, anh vừa hát bài “Hạnh phúc cho anh” vừa nhảy điệu thoát y vũ, chọc cho cô cười, rồi sau đó đặt chiếc áo lên người cô, và hôn cô.
Anh cụng trán mình vào trán cô, cười ngượng ngùng, nói: “Ngốc ạ, em đừng tốt như thế với anh, nếu sau này anh không thể mang lại hạnh phúc cho em, anh sẽ vô cùng day dứt.”
Lương Duyệt rất vui, cô cầm chiếc ca-vạt đặt lên cổ anh ngắm nghía, khi nghe anh nói như vậy, liền vênh mặt lên nói: “Thế thì được thôi, em sẽ làm cho anh day dứt, nếu anh thực sự cảm thấy xấu hổ, thì hãy cầm một chiếc nhẫn kim cương ba ca-ra để cưới em đi!”
“Ôi, cứu tôi với! Em đừng có được voi đòi tiên nhé. Áo em mua nạm vàng hay sao mà đắt thế!” Anh giả bộ kêu lên thảm thiết.
“Đúng thế, hơn nữa đó còn là chiếc sơ mi hiệu ấm áp nạm bằng tình yêu thương của người vợ, anh còn đốt đèn đi khắp thế gian cũng không tìm thấy đâu!” Cô đắc ý lúc lắc cái đầu, rồi chớp chớp đôi mắt long lanh.
“Thế thì được. Anh chấp nhận. Có điều phải để anh mặc cả đã chứ! Dù thế nào, chúng ta cũng phải xem xét đến tình hình của đất nước, đúng không?” Anh cắn vào tai cô, cố tình chơi xấu.
Lương Duyệt bị cù buồn, phải tránh mãi, cuối cùng cũng tìm được chỗ sơ hở, cô véo mũi anh, nói: “Không mua cũng được, vậy thì em sẽ không lấy anh nữa.”
“Như thế không được! Cả đời này em đừng có nghĩ đến chuyện thoát khỏi bàn tay anh, cả kiếp sau, kiếp sau nữa…” Rồi nhân lúc cô không để ý, anh nhấc bổng cô lên chạy về phía chiếc giường, rồi cuống quýt vấp phải nó, khiến đầu cô bị buông mạnh xuống chiếc chăn, anh nhào tới như con hổ đói, nói với vẻ mặt giả bộ dữ dằn: “Hãy nhìn đây, đồ ngốc, đây là đòn trừng trị vì tội không lấy ta! Mau đầu hàng đi!”
Lương Duyệt giẫy giụa không chịu, miệng cô liên tục kêu, không chịu, không chịu, nhưng đôi tay cô đã bị giữ chặt lấy, chẳng thể động cựa gì.
Hậu quả của việc không đầu hàng rất nghiêm trọng, Lương Duyệt đỏ mặt khi nhớ lại cảnh tượng đầy kích động tối hôm qua, bất giác tủm tỉm cười. Một đêm kích động, khiến tay chân rã rời không muốn nhấc lên. Nhưng mệt thì mệt thật, vẫn cứ phải đi làm thôi, vì vậy cô khẽ gỡ cánh tay đang ôm của anh, ngồi dậy. Anh nói, giọng vẫn còn đang trong mơ: “Ngốc, nhớ phải mua đồ ăn sâng đấy, nếu em không ăn anh sẽ đét vào mông.”
Mái tóc rối bù, đôi mắt mệt mỏi cứ phải cố mở ra, nhưng cô rất vui. Cô cúi xuống hôn lên trán anh nói: “Vâng, anh cũng phải ngoan đấy, giờ làm việc không được làm chuyện xấu, nếu không em cũng sẽ đét mông.”
Anh gật đầu vẫn trong vẻ ngái ngủ, rồi sau đó vùi đầu ngủ tiếp. Cô vào nhà vệ sinh rửa ráy, chuẩn bị đi làm.
Mặc dù Lương Duyệt là sinh viên tốt nghiệp, nhưng tiếng phổ thông không chuẩn luôn là trở ngại khó khăn cho cô trong các lần phỏng vấn. May mà trúng tuyển vào làm nhân viên bán hàng, hàng ngày bận tíu tít với việc trả lời các câu hỏi của khách hàng đã tạo cho cô một cơ hội tốt để rèn luyện và tăng nhanh khả năng thích ứng với hoàn cảnh ngôn ngữ. Các trung tâm thương mại lớn ở Bắc Kinh luôn là nơi để các sinh viên kiếm việc làm thêm, nhiều nhân viên bán hàng người bản địa cũng không có nhiều ánh mắt khác thường với sự gia nhập của cô. Quen với vai trò là một học sinh nhàn rỗi, lần đầu tiên đứng giữa một siêu thị người qua lại tấp nập, cô đã phải rất cố gắng để khắc phục những trở ngại về tâm lý, nhất là khi cần phải tăng cường tiếp thị hàng hoá vào các dịp cuối vụ, phải dùng loa để nói, cứ mỗi lần có người quay đầu lại nhìn là cô lại đỏ mặt và cảm thấy không biết giấu mặt vào đâu.
Một sự tra tấn, điều đó đối với cô quả là một sự tra tấn không nhỏ.
Nhưng, nói nhiều cũng có cái tốt của nó, ví như bây giờ cô có thể phân biệt rất rõ “s” và “Sh”, chẳng khác gì người Bắc Kinh.
Đã đến giờ nghỉ trưa, nhà bếp đã mang cơm hộp đến. Xuất ăn cho bữa trưa luôn được cô đặt mua với số tiền cố định là 6 đồng, và cô ăn hết những thứ được mua về. Đúng lúc cô đang dùng đôi đũa một lần, xử lý mấy chiếc giá đỗ không rõ tên còn lại, thì cô Trịnh đứng ở quầy bên cạnh hỏi: “Lương Duyệt này, cô hỏi cháu chuyện này, cháu đã có bạn trai chưa? Một người họ hàng của cô có thằng con trai, con người nó rất tốt, cô muốn giới thiệu cho cháu. Dù sao người ta cũng là người Bắc Kinh chính gốc, hơn nữa hoàn cảnh gia đình cũng rất tốt”.
Lương Duyệt nuốt vội mấy cọng giá đang nhai dở, thu dọn vỏ hộp cơm, cười đáp: “Cháu đã có bạn trai rồi. Chúng cháu đã quen nhau hơn một năm rồi.”
“Chắc hoàn cảnh nhà cậu ta không ra gì phải không? Vì thế mới để cháu tới đây bán hàng như thế chứ? Cháu cũng đừng có ngốc quá, cô thấy cháu là một cô gái rất được, tuổi cũng không còn ít nữa, mau chóng tìm lấy một người tử tế rồi ổn định đi, như vậy sẽ chẳng phải lo ăn lo mặc nữa.”
Lương Duyệt vẫn cười đáp: “Hiện tại cháu cảm thấy rất tốt, cháu cảm ơn cô.” Nói xong cô cúi đầu mang vỏ hộp cơm đến cho vào thùng rác.
Khi cô quay lại thì thấy thím Trịnh đang nói chuyện với người khác: “Chị thấy không, một mình nó sống ở Bắc Kinh đâu có dễ dàng, thế mà còn không mau chóng tìm một người Bắc Kinh mà lấy cho xong. Cứ sống mãi với cái anh chàng nghèo ấy thì sớm muộn gì cũng chuốc vạ vào thân thôi. Sau này, có thể tiền thì kiếm được rồi, nhưng người thì chưa chắc đã giữ được, hai bên sẽ khó ăn khó nói với nhau.”
Người tiếp chuyện cũng ậm ừ đồng tình. Lương Duyệt đứng bên nghe, hai tay cô cứ run lên không sao kìm lại được. Người kia nhìn thấy, vội đánh mắt cho cô Trịnh, cô Trịnh im bặt, rồi hai người giả bộ mải bận với công việc của mình.
Không khí trầm lắng trong giây lát, chỉ có Lương Duyệt là vẫn cố cười đi về phía quầy của mình.
Hiện thực vốn dĩ là như vậy, chẳng có gì đáng để tức giận cả. Kiên trì với lý tưởng của mình và vui vẻ với sự nghèo hèn- hai sự việc mà trong con mắt của rất nhiều cô gái là những việc đại ngốc, thì cô cũng đã làm, hơn nữa, điều nực cười là cô còn tin tưởng rằng, hạnh phúc tràn đầy đang chờ đợi cô trong một tương lai không xa.
Trong lời của họ không nói thẳng ra từ ấy, nhưng Lương Duyệt cảm nhận th