"Đợi đến khi cô ấy tự mình hiểu ra được bản thân mình không thể tiếp tục như vậy nữa." Tống Lương Thần định hỏi như vậy có thể sẽ đợi quá lâu hay không, nhưng thấy thầy Ngụy nháy mắt bí mật, cuối cùng cũng là gật đầu tin tưởng.
Hứa Tử Ngư cứ im lặng như vậy 24 ngày, Tống Lương Thần cũng ở khách sạn chờ 24 ngày, mỗi ngày hắn đều trông thấy cô đi ra từ cổng ký túc xá đi học, ăn cơm, uống nước, thấy cô trầm mặc trở trong phòng ký túc xá, có đôi lúc may mắn thì thậm chí hắn có thể nhìn cô ngồi ngân ngẩn trên giường thông qua ô cửa sổ. Buổi chiều của ngày thứ 24, Tống Lương Thần nhận được điện thoại của thầy Ngụy, ông ta nói :"Tôi đã nói với cô ấy rồi, cô ấy là một đứa trẻ thông minh, có lẽ sẽ nhanh khá hơn thôi."
Tống Lương Thần mở cửa sổ ra, thấy Hứa Tử Ngư từ xa đi tới hai mắt đã khóc đến đỏ hoe, trong mắt của cô mặc dù vẫn còn có khổ sở, nhưng trong cái yên lặng như mặt hồ ấy rốt cuộc cũng đã có một chút sắc thái khác. Hắn mỉm cười, tự nhủ trong lòng :"Đây mới chính là Hứa Tử Ngư mà anh quen biết."
Sáng hôm sau, Tống Lương Thần đem toàn bộ bản kế hoạch buôn bán gửi cho Steven ở bên kia địa cầu trước, sau đó liền thu dọn hành lý chuẩn bị trở về Mĩ. Trước khi đi hắn gọi điện thoại cảm ơn Tiểu Trần, Tiểu Trần rất kinh ngạc mà nói :"Cậu thật chưa có ý định thổ lộ với Hứa Tử Ngư sao?"
"Không, cô ấy mới vừa khôi phục lại như cũ, tôi không muốn cô ấy chịu đựng thêm chuyện này nữa. Cô ấy là chòm sao Thiên Xứng nên có chút tật xấu, câu hiểu chứ, mọi việc cũng không nên gấp quá. Cơ sở tình yêu như vậy không tốt lắm."
"Ha ha, không nghĩ tới cậu lại tin chuyện các chòm sao nha."
"Mình không tin những chuyện chòm sao gì đâu, cũng chỉ là ám ảnh trong lòng mà thôi. Hiện tại trong lòng cô ấy đã tiếp nhận quá nhiều tổn thương rồi, tốt nhất mình không nên nói thì hay hơn."
"Vậy làm sao bây giờ? Cậu cứ như vậy mà đi sao?"
"Mình cũng không biết nữa, có lẽ chờ sau khi tốt nghiệp trở về nước, mình sẽ thổ lộ với cô ấy."
"Sao? Bọn tôi chờ tin vui của cậu."
"Không thành vấn đề."
"Ai, Tống Lương Thần, tôi thấy tôi có cảm hứng để viết nên một câu chuyện tình, cũng bởi vì cậu."
"Thiệt hay giả đây?"
"Thật, chờ tôi viết xong nhất định sẽ gởi cho cậu xem." 0
"Nói là phải giữ lời đó."
Sau khi cúp máy, Tống Lương Thần liền trở về phòng của mình, vé máy bay của hắn là 8 giờ tối bay. Tống Lương Thần kéo va ly hành lý ra, đi ngang cổng ký túc xá của Hứa Tử Ngư hắn chợt đổi ý, nhìn vào đồng hồ đeo tay, mới có 5giờ chiều thôi, tự nhủ với lòng đứng ở đây chờ đến 6 giờ, nếu như Hứa Tử Ngư ra ngoài, bất luận như thế nào hắn cũng sẽ thổ lộ với cô. Thời gian từng giây lặng lẽ trôi qua, hắn ngây ngốc đứng đó, thu hút nhiều nữ sinh vây lại xem. Hắn đang đứng ở đó nghĩ tới kỉ niệm lần đầu tiên gặp cô, nghĩ đến những kỉ niệm mà bọn họ đã cùng nhau trải qua, nghĩ tới tương lai sắp tới của bọn họ, nghĩ đi nghĩ lại chợt nghĩ thông suốt, hắn không tin tưởng bản tính trẻ con của mình :"Tống Lương Thần ơi Tống Lương Thần, bản thân mày có biết hay không, hiện tại vẫn chưa phải lúc đâu."
Tống Lương Thần kéo hành lý đi, đám nữ sinh cũng dạt qua hai bên nhường lối cho hắn đi ra, hắn từ từ bước đi về lại nước Mỹ. Mùa thu năm sau hoặc là lâu hơn một chút hắn sẽ tốt nghiệp, khi đó nhất định hắn sẽ trở về đây .
Ngày hôm đó 5 giờ 50 phút, Hứa Tử Ngư cùng Dương Lục Lục bưng khay cơm lấy cơm, lúc đó Tống Lương Thần mới vừa quẹo vào một khúc quanh, tay kéo hành lý biến mất khỏi cổng ký túc xá trước mắt đám nữ sinh đang lưu luyến không nỡ rời khỏi tầm mắt. (diepdiep: ai da một người vừa đi, người kia vừa đến. Ông trời quả thật là biết trêu ngươi.)
Tống Lương Thần vốn cho rằng mình rất nhanh sẽ lấy lại tư thái để theo đuổi người con gái kia, nhưng lại không ngờ rằng sau khi về Mỹ không bao lâu, liền được tin Thích Uy qua đời.