g chịu ăn cơm, cả ngày hôm qua đến giờ cái gì nó cũng không ăn. Hiện tại vẫn cứ duy trì cách truyền dịch mà thôi."
"Không ăn cơm? Sao lại không ăn cơm chứ? Có phải là bị tai nạn xe cộ cho nên tổn thương đến bao tử rồi phải không?"
"Không có, bác sĩ đã kiểm tra tổng quát cho nó rồi, mọi cái đều bình thường cả, chỉ có phần đầu là bị va chạm mà thôi, thế nhưng không hiểu tại sao đứa nhỏ này không chịu ăn cơm. Mợ đều nóng lòng muốn chết rồi đây, buổi sáng ông ngoại con có đến, mắng chửi nó cả buổi nhưng nó cũng không chịu nói chuyện, ngủ thẳng một giấc đến bây giờ luôn."
"Sao lại như vậy được chứ, lúc cháu rời đi chẳng phải anh ấy cũng đang rất tốt sao?"
Mợ liền chuyển tầm nhìn qua Hứa Tử Ngư, thở dài nói :"Tiểu Ngư ơi, Lương Thần là do mợ nuôi lớn, cũng coi như là con trai của mợ đi. Từ nhỏ cá tính của nó rất là mạnh mẽ, cũng sẽ không dễ dàng lộ ra tâm tình của mình, đối với con thì đây cũng là lần đầu tiên. Mợ cũng không gạt con làm gì, trước đây mợ cũng đã từng muốn giới thiệu người khác cho nó, nhưng khi nhìn đến dáng vẻ của nó đối với con, mợ cũng đã biết nó yêu con thật sự. Khi con đi, nó liền trở nên luống cuống. Những ngày qua mợ thấy hắn trôi qua . . . . . ." Mợ lau khóe mắt nói :"Cơm ăn cũng không ngon, cả ngày lẫn đêm đều là công việc, khiến cho bản thân mình mệt mỏi và kiệt sức. . . . . . Cũng may hiện tại con cũng không có xảy ra chuyện gì, Tiểu Ngư ơi, không phải mợ bao che Lương Thần, nó đối với con thì không cần phải nói rồi, sau này con cũng đừng tự ý quyết định chuyện lớn như vậy nữa có được hay không."
Hứa Tử Ngư kéo tay của mợ, đồng ý gật đầu một cái rồi nói "Mợ yên tâm, con sẽ không đi nữa đâu."
"Mợ biết con là cô bé ngoan, chuyện lúc trước mợ cũng có nghe nói, Lương Thần vẫn tự trách chính bản thân mình, nó cảm thấy cái chết của Tiểu Nhu là do nó gây ra, cho nên đối với chuyện của con nó cũng rất là khẩn trương, chỉ sợ con cũng sẽ gặp chuyện không may."
"Mợ yên tâm đi, con nhất định sẽ khuyên nhủ Lương Thần ăn cơm lại."
"Được, con đã đến đây rồi, mợ thấy nó cũng sẽ mau khỏe lại thôi." Mợ cười rộ lên, đưa tay vuốt mặt và tóc của Hứa Tử Ngư, sau đó nói :"Cũng không tệ, sắc mặt đã khá hơn trước rất nhiều rồi, mập mạp như vậy cũng tốt nha, trông thấy dáng dấp của con như vậy mợ cũng yên tâm. Tiểu Ngư ơi, đoạn thời gian trước đây con như thế nào? Nhìn dáng vẻ của con chắc là đã được điều dưỡng rất tốt phải không." Hứa Tử Ngư tìm những điều trọng điểm ra nói với mợ cô, bà ấy cũng hiểu ra :"Bởi vậy, mợ thấy Lương Thần tìm con ở thành phố B đến nghiêng trời lệch đất mà cũng tìm không ra, thì ra là con xuất ngoại." Hứa Tử Ngư cười hắc hắc hai tiếng, hồi tưởng lại, cô còn cảm thấy đoạn thời gian trước rất ảo tưởng giống như một giấc mơ vậy.
Mợ của Lương Thần đã túc trực ở trong bệnh viện hai ngày nay rồi, thấy Hứa Tử Ngư đến bà cũng thoáng yên tâm, nói là về nhà thay bộ quần áo lát nữa sẽ lại đến.
Sau khi bà rời khỏi, những người khác cũng lần lượt ra về, giống như đặc biệt để lại chút không gian riêng cho hai người vậy. Hứa Tử Ngư ngồi ở bên giường nắm lấy cánh tay không truyền dịch của Tống Lương Thần, nhẹ nhàng đặt lên bụng của mình rồi nói :"Lương Thần, mẹ con em đã trở lại rồi. Anh có nhớ mẹ con em không?"
Tống Lương Thần nằm ở trên giường cũng không có tỉnh lại, cô cẩn thận quan sát hắn. Băng gạc trên đầu rịn ra một ít vết máu nhàn nhạt, gương mặt có chút tiều tụy và gầy gò, trên cằm đều là râu ria. Chân mày co rút không biết là đang nằm mơ thấy cái gì đây nữa, đôi môi mím chặt, giống như đứa trẻ đang bị uất ức vậy. Trên tay còn có vết xước, Hứa Tử Ngư nhẹ nhàng đưa tay vuốt những vết thương kia, cô nói :"Lương Thần, anh không biết chăm sóc tốt cho bản thân mình, em rất là đau lòng."
Cô đứng dậy đi vào phòng vệ sinh thấm ướt khăn lông, sau đó nhẹ nhàng trở lại lau mặt cho hắn, lại xoa xoa cánh tay của hắn, tựa như lúc trước hắn chăm sóc cho mình vậy. Cô để cái khăn lông lên trên lưng ghế, kéo tay của hắn mà nói :"Lương Thần, em phát hiện một điều nha, bản thân em đã không thể rời bỏ anh được nữa rồi. Anh thật là xấu, anh chăm sóc cho em tốt như vậy, săn sóc em như vậy, cả thế giới này tìm không được một người tốt giống như anh nữa rồi, làm thế nào đây? Cho nên anh mau tỉnh lại đi, em đã trở lại bên cạnh anh rồi nè."
"Em biết anh vẫn còn trách em không chào mà đi, nhưng nếu em không chạy nhanh thì con của chúng ta sẽ chết mất . . . . Dù sao em cũng là mẹ của nó, có đúng hay không? Nếu như em không bảo vệ cho nó, cũng sẽ không có ai có thể bảo vệ nó. Hắc hắc mấy vị chuyên gia kia rất muốn nói cho em biết con là trai hay gái, nhưng em vẫn kiên quyết không muốn nghe. Hiện tại em rất hy vọng có thể sinh một đứa con giống như anh vậy, như vậy trên thế giới này lại có biết bao cô gái được hạnh phúc."
"Đúng rồi, Lương Thần. Duy Hiên có kể cho em nghe chuyện của anh và Thích Uy rồi, trước đây em cũng có suy nghĩ qua anh và anh ta có phải có quen biết hay không, không nghĩ tới anh và anh ấy lại có mối quan hệ tốt như vậy, anh đó nha, là một tên cực kỳ ngốc nghếch, nếu yêu thích em thì cứ nói ra đi. Em có một bí mật cũng muốn lén nói cho anh biết, thật ra thì lúc học cấp 3 em cũng có chút thích anh, nhưng anh lúc nào cũng mắng em, cho nên em cũng không biết tình cảm của anh."
"Còn có nữa. . . . . . Em bỏ đi đến chỗ đó ngày nào cũng đều nhớ anh, anh có nhớ em không?" Hứa Tử Ngư thấy bàn tay của mình có chút giật giật, Hứa Tử Ngư ngẩng đầu, trông thấy vẻ mặt cứng ngắc của Tống Lương Thần đang từ từ dãn ra, không khỏi hé miệng cười.
"Lương Thần, em nghe mợ nói anh không chịu ăn cơm. Có phải là anh đang trách em phải không vậy? Anh nhất định phải ăn cơm thật ngon nha, chứ không thì sau này ai sẽ chăm sóc cho em và con đây? Ah, nếu mà anh không mau mau khỏe lại, em và con bị người ta coi thường cũng không có ai đứng ra bảo vệ cả. . . . . ." Biểu tình của người kia cũng đã sắp không kềm được rồi.
"Em biết rõ em đã làm sai rồi, hại anh bị thương, trong lòng của em cũng rất khổ sở, cũng không còn mặt mũi để nhìn anh nữa rồi. Thừa dịp anh còn đang ngủ, em nên là đi thôi." Hứa Tử Ngư nói xong thở dài một tiếng, đứng dậy làm bộ muốn rời đi, nhưng còn chưa có xoay người, tay của cô liền bị hắn nắm lấy thật chặt .
"Không cho em đi." Giọng nói khô khốc vang lên, cảm giác trong lòng giống như đang bị giấy nhám chà vậy. Tống Lương Thần mở mắt ra, Hứa Tử Ngư lập tức bày ra gương mặt vô tội nhìn hắn. Cô nắm lấy tay của hắn lắc lắc rồi nói :"Lương Thần, em ngồi máy bay hơn nửa ngày trời rồi, cũng không có gì trong bụng cả, hai mẹ con cũng sắp chết đói rồi đây, chúng ta cùng nhau ăn cơm đi?"
"Ừh." Người kia không được tự nhiên trả lời một tiếng, đưa tay kéo Hứa Tử Ngư ngồi lên giường, sau đó dùng tay ôm lấy cô thật chặt.
"Chuyện này, em có thể đi ngoài gọi điện thoại được không, em đặt thức ăn cho chúng ta."
"Không cho đi."
"Tiểu Tống ngoan đi." Hứa Tử Ngư nghiêng đầu hôn cái cằm của hắn một cái, dùng ánh mắt sắc mê mà nói :"Không cạo râu mà đẹp còn đẹp trai như vậy, thật là một món ăn ngon nha!"
Rốt cuộc cũng có người biểu tình.
"Ọc ọc . . . . . ." Bụng của Hứa Tử Ngư kêu rất đúng lúc, Tống Lương Thần vội vàng cầm cái điện thoại lên :"RoByn, giúp tôi đi mua chút thức ăn. . . . . ."
Lúc mợ và ông ngoại cùng nhau đến cửa phòng bệnh, thì thấy hai vị bệnh nhân đang cuối đầu xì xụp húp cháo.
"Cái thằng nhóc này. . . . . ." Mợ của Tống Lương Thần cười cười nhìn hai người, cuối cùng trong lòng cũng yên tâm.
"Thằng nhóc chết toi!" Ông ngoại Tống mắng chửi một câu, sau đó quay đầu lại nói với con dâu của mình :"Thôi đi, ngày mai chúng ta quay trở lại đi!"