br/> Đột nhiên, Phùng Diệp từ trong bụi cây lao ra, cầm một cây côn gỗ, đập mạnh vào ót hắn. Lâm Thanh Nham chỉ cảm thấy một trận đau đớn, choáng váng, ẩm nóng, liền gục trên tuyết.
Diêu Mông ngẩn ngơ nhìn sự chuyển biến nhanh chóng trước mắt, nhìn Phùng Diệp mặt đầy râu đứng trước mặt cô, đôi mắt đen thẳm đang nhìn cô chăm chú.
Đêm hôm đó, sự xuất hiện của hắn giống như một giấc mộng, gieo rắc mầm mống hoài nghi vào lòng Diêu Mông. Cô không nói với cảnh sát về sự tồn tại của hắn, hoàn toàn là phản ứng theo bản năng.
Mà lúc cô ý thức được sự hoài nghi này là nhằm vào Lâm Thanh Nham thì đã không còn kịp nữa rồi. Lâm Thanh Nham giống như có thể nhạy bén cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc nhỏ bé của cô, liền nhanh chóng khống chế sự tự do của cô.
Cô không ngờ rằng hôm nay Phùng Diệp sẽ đột nhiên xuất hiện, làm cho cô sống lại từ chỗ chết.
Ánh mắt của Phùng Diệp vô cùng lo lắng, âm thanh trầm thấp mạnh mẽ: “Đừng sợ, anh cứu em đi...” Nói xong liền lấy ra một cây dao nhỏ, cắt sợi dây thừng đang trói tay cô. Khi cây dao lạnh lẽo chạm vào cổ tay, đầu óc hỗn độn vì thuốc của Diêu Mông bỗng giật mạnh, nhớ đến Lâm Thanh Nham vẫn còn ở sau lưng mình, cô bật thốt lên: “Hắn có súng! Trước tiên bắt hắn...”
“Pằng.” Không kịp rồi.
Diêu Mông chỉ nhìn thấy biểu tình của Phùng Diệp cứng ngắc một chút, cúi đầu nhìn về phía bả vai. Nơi đó xuất hiện thêm một lỗ máu. Trong nháy mắt tiếp theo, Diêu Mông cảm thấy eo mình bị ôm lấy, rồi bị Lâm Thanh Nham kéo vào trong lòng hắn, cả hai người đồng thời ngã ngồi xuống đất. Mà Phùng Diệp sau khi giãy dụa cũng đã bò đến tránh né sau gốc cây.
Phùng Diệp đột kích một gậy sau ót Lâm Thanh Nham chỉ làm hắn hơi tối sầm té ngã trên mặt đất, khi mặt hắn tiếp xúc với tuyết lạnh đã tỉnh táo trở lại. Cộng thêm việc trong lòng hắn vẫn còn có chuyện vương vấn, ý niệm rất mạnh khiến hắn cố nén lại sự đau đớn mơ hồ, bò dậy bắn một phát vào Phùng Diệp.
Đây chính là một màn ba người giằng co khi Quý Bạch đuổi tới nhìn thấy.
Có lẽ ba người đều ôm quyết tâm nhất định sẽ chết, lúc Diêu Mông hỏi ra một vấn đề khúc mắc đau đớn nhất trong lòng, hai người đàn ông này đều lặng xuống, yên lặng nhìn nhau. Một ánh mắt tràn đầy châm chọc, một ánh mắt tràn ngập thống hận sâu sắc.
Lâm Thanh Nham nghiêng mắt nhìn cô, dịu dàng nói: “Bà xã, chẳng liên quan gì hết. Chuyện giữa chúng ta chẳng liên quan gì đến hắn.”
Phùng Diệp thở hổn hển, lạnh lùng nói: “Phải không? Chẳng lẽ không phải bởi vì mày đã đoạt đi tất cả mọi thứ thuộc về tao, bây giờ cũng muốn đoạt đi người con gái mà tao yêu sao?”
Cả người Diêu Mông chấn động, sắc mặt của Lâm Thanh Nham đột nhiên lạnh xuống. Máu tươi trên đầu hắn vẫn còn chảy, đã chảy đầy ra khắp khuôn mặt. Nhưng đôi mắt lại đột nhiên trở nên lạnh lùng sắc bén. Quý Bạch nghe thấy hai người sắp nói ra nội tình vụ án thiên sứ Hồng Kông, liền chăm chú ngắm chính xác vào Lâm Thanh Nham, cẩn thận lắng nghe. Một khi hắn có động tác gì khác thường, anh sẽ lập tức nổ súng bắn gục.
Lâm Thanh Nham khẽ cười: “Của mày? Dựa vào cái gì mà là của mày? Rõ ràng là của tao.”
Phùng Diệp nhìn khuôn mặt đầy máu tươi dữ tợn của hắn, nhớ đến những chuyện cũ trước kia, cũng có chút thất thần trong khoảnh khắc.
Anh ta cũng từng là một thanh niên ưu tú, từ nhỏ đã có sự khác biệt một trời một vực với cha mẹ câm điếc của anh ta. Đến lúc vừa tròn mười tám tuổi, cha mẹ nói cho anh ta biết, anh ta là đứa trẻ bị bỏ rơi, bọn họ chỉ là cha mẹ nuôi của anh ta. Cha mẹ của anh ta có thể là người Hồng Kông, bởi vì lúc đó anh ta được bọc trong một cái bao có kí hiệu của bệnh viện Hồng Kông.
Sau khi tốt nghiệp, Diêu Mông đề nghị chia tay, rốt cuộc khiến cho anh ta đau đớn ra quyết định tha hương viễn xứ, một thân một mình tới Hồng Kông, làm việc, tìm kiếm.
Lúc đó, Lâm Thanh Nham là chủ quản cao cấp của công ty hợp tác, cũng là bạn bè tốt của anh ta. Cuộc sống của anh ta gió yên biển lặng, chuyện tìm kiếm người thân lại trước sau vẫn không có manh mối nào.
Mãi cho đến một ngày, trợ lý của Tần tổng cầm theo một bản báo cáo kiểm tra DNA, tìm đến anh ta: “Anh chính là con trai ruột của Tần tổng chúng tôi.”
Tần tổng là thế lực đứng sau lưng Lâm Thanh Nham, là đổng sự trưởng gần như đã lui về ở ẩn của tập đoàn. Đối với công ty Phùng Diệp đang làm mà nói, tập đoàn của Tần tổng là một con cá lớn trong thương nghiệp. Phùng Diệp đã sớm nghe thấy câu chuyện về nữ thương nhân giàu có như một truyền kỳ trong giới kinh doanh này, lại không ngờ được thế sự xoay chuyển, đó lại là mẹ ruột của mình.
Trợ lý tiết lộ, thì ra cấp dưới phát hiện ra trong tủ đựng hồ sơ công tác của Tần tổng có ảnh chụp và tư liệu vắn tắt của Phùng Diệp. Tần tổng tuổi đã quá năm mươi, đang bệnh nguy kịch, chỉ cần liếc mắt, liền nhận ra chàng trai trẻ tuổi này rất giống với cha ruột năm xưa. Liền bí mật cho kiểm tra DNA, cùng ủy thác cho trợ lý ra mặt, thay mình kể lại chuyện xưa.
Tất cả mọi chuyện xảy ra sau đó, đối với Phùng Diệp mà nói giống như là đột nhiên lâm vào sương mù, trong một đêm mà long trời lở đất. Lúc đó đủ loại chứng cứ của hung thủ trong vụ án thiên sứ bỗng nhiên xuất hiện ở trong chung cư nơi anh ta ở giống như kỳ tích, thậm chí đến vị hôn thê của Lâm Thanh Nham cũng trở thành nạn nhân, bằng chứng như núi không còn cách nào biện giải.
Sau đó chính là ba năm trốn chạy, nghe nói mẹ ruột bệnh chết, cũng nghe nói Lâm Thanh Nham là người thừa kế duy nhất trong di chúc, tiếp nhận hết tất cả tài sản của mẹ mình...
Diêu Mông kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Lâm Thanh Nham: “Những gì anh ấy nói đều là sự thật?”
Giọng nói của Diêu Mông gần như khô khốc: “Anh vẫn chưa nói ra, tại sao lại tìm đến tôi. Anh hận Phùng Diệp đến vậy sao? Hủy hoại anh ấy rồi, còn muốn hủy hoại cả tôi?”
Lâm Thanh Nham im lặng trong chốc lát, nhẹ giọng hỏi lại: “Không liên quan đến hắn. Em đặc biệt như vậy, anh yêu em, anh thật sự yêu em.”
Trong lòng Diêu Mông đau đến chết lặng, ngơ ngác nhìn hắn bất động. Phùng Diệp lại lạnh lùng nói: “Phải không? Mày và mẹ ruột tao có quan hệ như thế nào, mày chắc là chưa nói cho cô ấy biết phải không?”
Sắc mặt Lâm Thanh Nham và Diêu Mông đều thay đổi, sắc mặt của Phùng Diệp xanh mét, gần như việc nói ra sự thật này cũng khiến cho hắn cảm thấy rất khó khăn và sỉ nhục: “Sau này anh cũng mới biết được, năm đó trên danh nghĩa hắn là con nuôi của bà ấy, nhưng lại là...”
“Câm miệng!” Trong mắt Lâm Thanh Nham đều là sự tàn nhẫn, hắn đột nhiên buông Diêu Mông ra, nâng súng lên bắn về phía Phùng Diệp! Diêu Mông phản xạ có điều kiện đụng về phía sau một cái, tay Lâm Thanh Nham run lên, phát súng này bắn thẳng lên trời. Tình thế nguy cấp, Quý Bạch cũng không thể chần chờ, một phát súng ngắm đúng ngay giữa trán của Lâm Thanh Nham!
Bốn bề yên lặng, bầu trời u ám không biết khi nào lại có tuyết rơi. Quý Bạch lao ra từ sau tảng đá, chĩa súng vào cái xác của Lâm Thanh Nham, ôm Diêu Mông vào lòng. Diêu Mông lấy tay che mặt, cứng đơ như tượng gỗ, nghẹn ngào không lên tiếng. Mà Phùng Diệp thở hắt ra thật dài, rốt cuộc chống đỡ không nổi, ngửa mặt ngã ra trên tuyết, nhìn bầu trời đêm xa xa, trầm mặc không lên tiếng.
***
Trực thăng thổi khí mãnh liệt, quét phần phật qua rừng cây. Vô số ánh đèn pha, từ tất cả các phương hướng chiếu lại, chiếu cả đỉnh núi sáng trưng như ban ngày. Nhóm cảnh sát chạy qua chạy lại, kiểm tra thu thập tất cả các chứng cứ, đem thi thể Lâm Thanh Nham chuyển ra khỏi tuyết.
Phùng Diệp vẫn còn là thân phận tội phạm bị truy nã, nên bị còng tay đưa lên xe cứu thương. Trước khi đóng cửa, Quý Bạch đi qua, nói với anh ta: “Tôi sẽ đem tất cả những chuyện hôm nay nghe được báo cáo với cấp trên và phía cảnh sát Hồng Kông.”
Phùng Diệp gật đầu, khóe miệng nở một nụ cười chua xót, giơ tay về phía Quý Bạch, Quý Bạch nắm chặt lấy.
Hứa Hủ và Diêu Mông tuy rằng suy yếu, nhưng đều chỉ là bị vết thương ngoài da, cả hai được đặt lên cán cứu thương, đưa lên cùng một chiếc xe cứu hộ. Quý Bạch và Đại Hồ canh giữ ở hai bên người. Quý Bạch nắm chặt tay Hứa Hủ không nói chuyện, Hứa Hủ đem tay anh đặt lên trên bụng mình.
“Không có chuyện gì đâu.” Quý Bạch trầm giọng nói.
Hứa Hủ gật đầu: “Không có chuyện gì đâu.”
Diêu Mông cứ luôn ngơ ngẩn nhìn trần nhà, Hứa Hủ quay đầu lại, nhẹ giọng nắm tay cô: “Cảm ơn bạn Diêu Mông, vì đã cứu mạng mình và đứa trẻ.”
Đại Hồ ở bên cạnh nói: “Không có việc gì rồi Diêu Mông, đều đã qua hết rồi.” Ánh mắt Quý Bạch cũng dịu dàng nhìn cô.
Diêu Mông trầm mặc trong chốc lát, từng giọt nước mắt chảy xuống. Cô khóc rất lâu, nắm chặt lấy tay Hứa Hủ, rồi gật đầu nhè nhẹ với Quý Bạch và Hứa Hủ.