Sắc mặt Quý Bạch trở nên lạnh lùng: “Năm đó, toàn quốc cử một số cảnh sát hình sự xuất sắc nhất đi phá vụ án này. Nghiêm đội, thầy của anh cũng là một trong số đó.”
Hứa Hủ gật đầu. Thời gian trước, cô thường xuyên bắt gặp thân hình tráng kiện của Nghiêm đội ở sân tập thể dục buổi sáng.
Quý Bạch cất giọng đều đều: “Sau đó thầy nói với anh, không phá nổi, chính là không phá nổi vụ án. Thậm chí bọn họ còn tìm thấy tinh dịch của hung thủ trong thân thể nạn nhân tám tuổi, nhưng vẫn không tìm ra tội phạm. Mỗi lần gây án, hung thủ đều lên kế hoạch chu đáo tỉ mỉ, không để lại chứng cứ lẫn dấu vết. Tất cả những người đàn ông lớn tuổi, đều là thần thám lẫy lừng toàn quốc, đều rơi lệ khi chứng kiến thân thể bị hủy hoại của bé gái. Vậy mà bọn họ không phá nổi vụ án.”
Hứa Hủ rất đau lòng. Cô không lên tiếng, bởi vì cô hiểu dụng ý của Quý Bạch khi nhắc đến vụ án này.
Quý Bạch nhìn Hứa Hủ, anh cất giọng ôn hòa, ánh mắt rất kiên định: “Trên đời này đúng là tồn tại một số tội phạm có thể thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật, khiến chính nghĩa và công bằng không tài nào thực hiện được. Vụ án giết người này không có chứng cứ khác, bên Công an tỉnh sẽ nhanh chóng tuyên bố kết án. Tuy nhiên, so với thế hệ của thầy anh, chúng ta may mắn hơn nhiều. Mặc dù Lâm Thanh Nham không để lại một dấu vết và chứng cứ nào, nhưng chúng ta có chân dung tội phạm do em phác họa, thậm chí chúng ta biết hung thủ có khả năng là anh ta. Chúng ta sẽ không để anh ta có cơ hội hại người. Chúng ta sẽ không từ bỏ việc điều tra, cho đến khi định tội được anh ta mới thôi.”
***
Lúc Quý Bạch và Hứa Hủ vẫn còn ở lại khu vực rừng núi, Lâm Thanh Nham đi cùng Diêu Mông tới Cục Cảnh sát lấy lời khai, sau đó về nhà ở thành phố Lâm.
Diêu Mông ngâm mình trong bồn tắm hồi lâu. Cô kỳ cọ sạch sẽ từng nấc da trên thân thể. Nước mắt cô đã khô cạn, chuyện xảy ra tối ngày hôm qua mơ hồ như một giấc mộng.
Không biết bao lâu sau, Diêu Mông ngẩng đầu, thấy Lâm Thanh Nham đứng tựa vào cánh cửa, gương mặt sáng sủa của anh ta toát ra một vẻ cao ngạo và lạnh nhạt bình thường không bao giờ gặp. Anh ta ngậm điếu thuốc, chỉ nhìn cô mà không lên tiếng.
Diêu Mông chẳng biết mở miệng thế nào. Cô lặng lẽ đứng dậy, rút khăn tắm cuộn vào người.
Một phút trôi qua, sau lưng Diêu Mông vang lên tiếng bước chân, Lâm Thanh Nham ôm chặt người cô từ phía sau. Anh ta cúi đầu hôn cô, hơi thở của anh ta có phần gấp gáp, nụ hôn tương đối mạnh mẽ. Bàn tay lớn của anh ta thò vào trong khăn tắm trên người cô, động tác rất thô bạo, hoàn toàn khác hẳn ngày thường.
Toàn thân Diêu Mông run rẩy, cô đẩy người Lâm Thanh Nham theo phản xạ có điều kiện.
Lâm Thanh Nham không tiếp tục nụ hôn, chỉ ôm chặt cô bất động: “Em là thiên thần của anh, không ai có thể vấy bẩn em. Đàm Lương chết rồi, về chuyện hắn đã làm với em, anh coi như chưa từng xảy ra.”
Trong lòng Diêu Mông rất chua xót, cô nghẹn ngào không thốt ra lời. Lâm Thanh Nham nói nhỏ bên tai cô: “Em có biết anh yêu em đến nhường nào hay không?”
***
Ba tháng sau.
Vào một ngày mùa đông, ánh mặt trời ấm áp, Hứa Hủ ngồi trong thư phòng của bố, xem tin tức địa phương trên internet. Ông Hứa bận rộn nấu nướng trong nhà bếp.
Tiêu đề bài báo là: “Tổ chuyên án của Công an tỉnh tuyên bố đã phá được vụ án liên hoàn làm nổ sân bay, một tên tội phạm chính đã lọt lưới, cảnh sát gấp rút truy bắt những tòng phạm còn lại.”
Bên dưới bài báo có ảnh minh họa, vô số cảnh sát áp giải phạm nhân. Sắc mặt ai nấy đều nghiêm túc, đặc biệt là người đứng ngoài cùng. Anh mặc áo khoác màu đen, thân hình cao lớn, diên mạo không rõ. Nhưng Hứa Hủ có thể nhận ra, đó chính là Quý Bạch. Cô bất giác mỉm cười.
Còn một tin tức khác liên quan đến ‘vụ án tên giết người Đàm Lương ở rừng rậm’. Hai tháng trước, Công an tỉnh đã tuyên bố kết thúc vụ án. Vụ án gây xôn xao dư luận ở thành phố Lâm một thời gian. Bây giờ dư luận đã lắng xuống, nhưng cuộc thảo luận về con người Đàm Lương vẫn nóng hổi ở trên mạng. Tin tức này dẫn lời phân tích của một chuyên gia tâm lý nào đó, cho biết lý do Đàm Lương trở thành kẻ biến thái, đó là vì sự nghiệp không thuận lợi. Hắn vốn là cán bộ nòng cốt của ngành lâm nghiệp huyện, nhưng do đắc tội một vị lãnh đạo, nên bị giáng chức làm kiểm lâm. Công việc cũ của hắn bị họ hàng vị lãnh đạo kia thay thế. Bên dưới có người đăng bài, tiết lộ vị lãnh đạo nói trên đã bị kỷ luật do áp lực dư luận quá lớn.
Hứa Hủ xem một lúc rồi tắt máy tính. Cô lại lấy tập tài liệu, giở đến ảnh chụp hiện trường và tư liệu của vụ án.
Đang xem chăm chú, bên cạnh đột nhiên thò ra một cánh tay, đoạt mất tấm ảnh trong tay Hứa Hủ. Hứa Hủ ngẩng đầu, liền bắt gặp Hứa Tuyển đang chau mày nhìn cô. Không chỉ có vậy, anh còn thu hết tài liệu trên bàn, ném xuống ghế sofa: “Em lại xem mấy thứ này rồi? Trong bụng em có cháu của anh đấy. Sau này anh không muốn cháu anh làm cảnh sát đâu.”
Hứa Hủ mỉm cười. Hứa Tuyển mặc comple chỉnh tề, chắc là vừa đi làm về: “Hôm nay anh về sớm thế?”
Hứa Tuyển đưa một quyển tranh vẽ thiếu nhi cho Hứa Hủ: “Chồng em là đầy tớ của nhân dân, nửa tháng trời không thấy mặt mũi. Người anh trai như anh liệu có thể bỏ mặc em gái hay sao?”
Hứa Hủ cười cười, giở quyển tranh vẽ. Hứa Tuyển nhìn gương mặt thản nhiên của em gái, từ tốn mở miệng: “Bao giờ hai đứa mới tổ chức đám cưới? Định sau khi sinh con thật à?”
“Vâng. Tổ chức bây giờ thì quá gấp gáp.”
“Lần trước em nói sẽ đi đăng ký trước, đã đi chưa.”
“Chưa.”
Hứa Tuyển chau mày: “Em còn chần chừ đến bao giờ? Đến con cái cũng sắp sinh cho người ta rồi. Quý Bạch dính phải người chậm chạp như em, cậu ta cũng chẳng dễ dàng gì.”
Hứa Hủ phì cười, không đáp lời.
Ăn xong bữa cơm ở nhà bố đã là tám giờ tối, Hứa Hủ gọi điện cho người hộ lý tư nhân tên Tiểu Lưu. Tiểu Lưu nhanh chóng lái xe đến đón cô.
Cục Cảnh sát để Hứa Hủ làm công việc giấy tờ ở văn phòng tới khi sinh con. Mỗi ngày cô đi làm và tan sở đúng giờ, không cần tiếp xúc với các vụ án. Quý Bạch vẫn bận rộn như thường lệ, mấy tháng qua đều đi công tác suốt. Anh thương lượng với Hứa Tuyển, quyết định mời một hộ lý chăm sóc Hứa Hủ. Hứa Hủ vốn thấy không cần thiết, nhưng cả ba người đàn ông đều kiên quyết, cô đành để mặc bọn họ.
Quý Bạch tìm người ở tận Bắc Kinh. Tuy cùng là phụ nữ, nhưng Tiểu Lưu cao lớn chắc nịch, trước đây từng tham gia quân đội, tính cách vừa thoải mái vừa tỉ mỉ, chăm lo cuộc sống hàng ngày của Hứa Hủ đâu vào đấy.
Hai người nhanh chóng về đến nhà. Vừa vào cửa, Hứa Hủ liền nhìn thấy một bóng hình nằm trên ghế sofa ở trong phòng khách tối om. Tiểu Lưu định bật đèn, Hứa Hủ liền ngăn lại: “Chị về trước đi.” Tiểu Lưu gật đầu, đóng cửa đi ra ngoài.
Hứa Hủ bật đèn, ngồi xuống phía đối diện Quý Bạch.
Theo kế hoạch, ngày mai Quý Bạch mới trở về. Có lẽ xong việc là anh lên đường về nhà ngay. Gương mặt anh vô cùng mệt mỏi, hơi thở đều đều, chứng tỏ anh đã mệt lử nên không có động tĩnh.
Đúng như Hứa Tuyển nói, Hứa Hủ đã nửa tháng không gặp Quý Bạch. Cô ngắm kỹ anh một lúc, gương mặt anh gầy rộc, cằm mọc râu lởm chởm. Hứa Hủ không đành lòng đánh thức Quý Bạch, cô cầm một cái chăn đắp lên người anh rồi lặng lẽ trở về phòng.
Khi Hứa Hủ tỉnh dậy, trời đã tờ mờ sáng. Bên ngoài phòng khách có tiếng sột soạt. Hứa Hủ ngồi dậy chờ đợi.
Một lúc sau, Quý Bạch xuất hiện ở cửa phòng ngủ. Anh đã thay bộ đồ ngủ ở nhà, râu ria cạo sạch sẽ, gương mặt tuấn tú mông lung và ôn hòa dưới ánh ban mai.
“Ồn quá khiến em không ngủ được à?” Quý Bạch đi đến giường ngồi xuống.
“Đâu có, gần đây em đều dậy sớm.”
“Anh chỉ ở nhà vài tiếng đồng hồ, lát nữa sẽ quay về Cục làm việc.” Quý Bạch ôm Hứa Hủ vào lòng: “Vụ án đặt thuốc nổ vẫn chưa kết thúc.”
“Ừm.”
“Ừm gì mà ừm. Sao tối qua em không đánh thức anh dậy. Thử tính xem, anh đã bao lâu không được ôm em ngủ trọn vẹn một đêm rồi?”
“Ờ... bốn mươi ba ngày.”
Khóe mắt Quý Bạch ẩn hiện ý cười. Anh cúi đầu hôn cô. Một lúc sau, anh nói: “Tối nay anh sẽ tranh thủ về sớm, anh có chuyện muốn nói với em.”
Hứa Hủ nhìn vào đôi mắt đen trầm tĩnh của anh, gật nhẹ đầu.
***
Khi trời sáng hẳn, hai người cùng rời khỏi giường.
Hôm nay là thứ nảy, Quý Bạch vẫn phải đến Cục Cảnh sát làm thêm. Hứa Hủ xoa bụng, cười nói: “Anh ba, buổi khám thai ngày hôm nay sẽ phải siêu âm, có thể nhìn thấy mặt em bé. Em sẽ mang về cho anh xem.”
Quý Bạch mỉm cười gật đầu. Anh thầm nghĩ: Tối nay về nói chuyện, không biết cô ấy có chịu đổi cách xưng hô? Trong lòng anh rung động, anh cúi đầu hôn lên môi Hứa Hủ mới đi khỏi nhà.
Vừa ngồi vào xe ô tô, Quý Bạch liền gọi điện cho Đại Hồ: “Tình hình Lâm Thanh Nham gần đây thế nào?”
Đại Hồ ngáp dài. Anh đang ngồi trong một chiếc xe đậu ở bên ngoài nhà của Lâm Thanh Nham: “Sếp về rồi đấy à? Anh ta vẫn thế. Gần đây ngày nào cũng đi bệnh viện điều trị.”
“Diêu Mông thì sao?”
“Cô ấy vẫn ru rú ở nhà suốt, có lúc cùng đi với Lâm Thanh Nham tới bệnh viện, có lúc không đi.”
Quý Bạch: “Được, tôi biết rồi.”
Đại Hồ ngập ngừng vài giây, mở miệng: “Sếp, hôm qua Cục trưởng gặp em và Triệu Hàn, liền hỏi sao các cậu không đi điều tra vụ án gây nổ. Chúng em trả lời qua loa cho xong chuyện. Nhưng chúng ta vẫn tiếp tục theo dõi Lâm Thanh Nham sao? Em thấy anh ta sắp không xong rồi.”
Đã ba tháng trôi qua kể từ khi xảy ra vụ án kẻ giết người hàng loạt. Ban đầu, Quý Bạch bố trí nhiều người luân phiên theo dõi Lâm Thanh Nham, đồng thời bảo vệ Diêu Mông. Nhưng sau đó, ngày càng xuất hiện nhiều vụ án khác, đặc biệt là vụ án gây nổ liên hoàn gần đây, cả đội hình sự bận tối mắt tối mũi. Vậy mà Quý Bạch vẫn kiên trì bố trí người theo dõi chặt chẽ Lâm Thanh Nham cả ngày lẫn đêm. Đến Cục trưởng cũng úp mở phê bình, còn Đại Hồ tỏ ra nghi hoặc như những người khác.
Quý Bạch trầm mặc trong giây lát rồi mở miệng: “Tiếp tục theo dõi, chúng ta không thể lơ là.”