Gần đến buổi trưa, Quý Bạch cáo từ. Hứa Hủ tiễn anh xuống dưới nhà. Nghĩ đến chuyện xảy ra tối hôm qua, trong lòng hai người rất ngọt ngào, đồng thời lưu luyến không nỡ chia tay.
Quý Bạch túm tay cô, kéo cô vào lòng. Trên cầu thang nhiều người qua lại, Quý Bạch cũng bất chấp, anh cúi đầu nhìn cô chăm chú: “Người nhà em rất tốt.”
“Đó là lẽ dĩ nhiên.”
Khóe mắt Quý Bạch ẩn hiện ý cười: “Anh vừa nhắc qua với bố em, đến kỳ nghỉ quốc khánh em hãy theo anh về Bắc Kinh, gặp gia đình anh.”
Hứa Hủ ngước nhìn Quý Bạch. Cô biết, anh có đề xuất này là theo phép lịch sự, bởi vì hôm nay anh đã gặp người nhà của cô.
“Hôm nay gặp ba và anh trai em là chuyện ngoài ý muốn, anh không cần để bụng. Chúng ta không cần thiết phải tiến nhanh như vậy.”
Quý Bạch cười: “Sớm hay muộn cũng như nhau cả thôi.”
Mặt Hứa Hủ nóng ran: “Còn mấy tháng nữa mới đến quốc khánh, tới lúc đó tính sau.”
Thật ra Quý Bạch cũng không vội, vì dù sao hai người mới chỉ bắt đầu mối quan hệ không bao lâu. Trước đó, anh cũng chưa từng nghĩ đến chuyện gặp phụ huynh.
Tuy nhiên, theo những gì anh được giáo dục từ nhỏ, anh đã cam kết trước mặt phụ huynh của đối phương, anh nên để cô nhận được sự đồng ý của các bậc trưởng bối nhà anh, thế mới là tôn trọng cô. Anh yêu cô, không muốn cô chịu thiệt thòi, dù chỉ là một chút.
***
Hứa Hủ quay về nhà, Hứa Tuyển vào bếp bổ dưa hấu, để lại hai cha con ở phòng khách.
Hứa Hủ ngồi xuống cạnh bố cô: “Bố thấy thế nào ạ?”
Ông Hứa nở nụ cười hiền từ: “Một chàng trai rất tốt, nhạy bén lão luyện, chững chạc đứng đắn. Con mắt nhìn người của con tốt hơn Hứa Tuyển nhiều.”
Hứa Hủ còn chưa đáp lời, Hứa Tuyển ở trong bếp đã cất cao giọng: “Bố, bố cũng thiên vị quá đi. Con mới là con trai của bố. Hơn nữa bố mới gặp lần đầu, có cần thiết phải đánh giá cao như vậy không?”
Ba người đều cười. Ông Hứa lên tiếng, ngữ khí rất ôn hòa: “Anh trai con nói đúng, bố đánh giá cậu ta rất cao, nhưng đây cũng chỉ là ấn tượng đầu tiên. Có một điểm khiến bố lo nghĩ, đó là gia cảnh của cậu ta tương đối đặc thù. Xã hội Trung Quốc trước hết vẫn là xã hội quyền lực, kế tiếp mới là xã hội kinh tế. Mặc dù nhiều người không muốn thừa nhận, nhưng đúng là có một bộ phận nhỏ đang đứng trên đỉnh cao quyền lực của xã hội này.
Nếu một người từ nhỏ đã đứng trên đỉnh kim tự tháp, từ nhỏ giành được nhiều thứ dễ dàng hơn người khác, trạng thái tâm lý của anh ta, con mắt nhìn của anh ta chắc chắn sẽ khác những người bình thường như chúng ta.
Hứa Hủ, con học ngành tâm lý, chắc con biết rõ, hoàn cảnh trưởng thành của một người có ảnh hưởng đến tính cách và quan điểm sống của người đó. Bố sẽ không can thiệp vào chuyện của các con, nhưng bố hy vọng từ nay về sau, con nhất định phải cân nhắc kỹ càng, xem cậu ta có thể đối xử bình đẳng, tôn trọng, chung thủy và bảo vệ con hay không.”
Hứa Hủ ngẫm nghĩ, sau đó cô gật đầu: “Bây giờ con không thể chắc chắn, chúng con sẽ nắm tay đi đến tận cùng, bởi vì bất cứ tình cảm nào cũng có rủi ro. Nhưng ảnh hưởng của gia đình đối với anh ấy, không phải là vấn đề lớn. Bởi vì anh ấy đã sớm nhận thức ra điều này, nên anh ấy mới thi vào trưởng cảnh sát năm mười tám tuổi.
Bố, bố từng gặp bao nhiêu người thanh niên có thể từ bỏ cái bóng của ông cha, từ bỏ môi trường trưởng thành quen thuộc từ nhỏ, lựa chọn con đường chưa bao giờ đi qua ở độ tuổi đó? Hơn nữa, không phải bằng phương thức phản nghịch, chán chường hay tiêu cực, mà là phương thức tích cực, độc lập và kiên trì?”
Ánh mắt cô lóe lên tia dịu dàng: “Bố, anh ấy rất tốt. Về mặt xác suất, có lẽ cả đời này con chỉ có thể gặp một người đàn ông như anh ấy, con nhất định phải nắm chắc cơ hội.”
Bố, anh trai, Quý Bạch là châu ngọc sáng rực, dù là người mù mờ trong tình yêu, con cũng không nỡ bỏ lỡ anh ấy.
***
Buổi chiều, bố và anh trai ra về. Hứa Hủ thu dọn nhà cửa rồi gọi điện cho Quý Bạch.
Quý Bạch đang cùng mấy người bạn đánh tennis ở trong khu chung cư. Bây giờ là lúc mặt trời lặn, ánh chiều tà chiếu xuống sân bóng trải cao su màu đỏ, chói lọi vô cùng. Nghe tiếng chuông điện thoại, Quý Bạch gọi một người bạn chơi thay, còn anh đi sang một bên bắt máy.
“Bố và anh trai em đi rồi à?” Quý Bạch cười hỏi.
“Vâng.” Hứa Hủ cũng mỉm cười. Hình như sau khi xảy ra quan hệ thân mật vào buổi tối hôm qua, cuộc trò chuyện của hai người có ý vị khác hẳn. Đó là sự quyến luyến chỉ người trong cuộc mới hiểu.
“Em ăn cơm chưa?” Quý Bạch hỏi.
Hứa Hủ trả lời: “Em vừa ăn rồi, còn anh?”
“Anh cũng ăn rồi.”
Trầm mặc vài giây, Quý Bạch cất giọng vô cùng dịu dàng: “... Còn đau không em?”
Hứa Hủ ngây người, hai má ửng đỏ: “Ừ... em bình thường.”
Quý Bạch cười khẽ một tiếng, không nói tiếp. Thái độ của anh khiến Hứa Hủ càng bối rối, cô nhẹ nhàng chuyển đề tài: “Anh đang bận gì vậy?”
Quý Bạch nhướng mắt nhìn sân bóng ở sau lưng: “Hứa Hủ, hay là em đến đây đánh bóng với anh đi?”
***
Quý Bạch sống ở khu chung cư này mấy năm, tạo lập được mối quan hệ thân thiết với hàng xóm láng giềng. Vào mỗi ngày cuối tuần, mọi người đều tổ chức hoạt động, có lúc gọi anh cùng tham gia. Hôm nay không có hoạt động đặc biệt, mấy người trẻ tuổi tụ tập đánh bóng ở sân thể dục trong khu chung cư.
Lúc Hứa Hủ đến nơi, Quý Bạch đã chờ sẵn ở cổng khu chung cư. Anh cầm tay cô dẫn đến chỗ mọi người: “Hứa Hủ, bạn gái tôi.”
Đám đàn ông đều cười, có người nói: “Kẻ độc thân vạn năm cuối cùng cũng có người yêu. ‘Kim cương vương lão ngũ’ 0 cuối cùng của tiểu khu chúng ta đã bị đánh hạ.”
0 Kim cương vương lão ngũ chỉ những người đàn ông hội tụ tiêu chuẩn: đẹp trai, giàu có, học thức cao, giỏi giang và khiêm tốn.
Có người nói với Hứa Hủ: “Con người Quý Bạch rất tốt. Hứa tiểu thư, cô thật có phúc.”
Hứa Hủ đi sau Quý Bạch, gật đầu lia lịa. Quý Bạch ôm vai cô: “Là tôi có phúc mới đúng.”
Mọi người đều cười ồ, trêu chọc Quý Bạch có bạn gái quả nhiên khác hẳn, yêu chiều bạn gái như gì ấy. Hứa Hủ đỏ mặt, Quý Bạch mỉm cười không đáp lời.
Lúc này, có người đề nghị: “Nào, cặp vợ chồng mới ra lò, vào làm một séc đi.” Quý Bạch đưa một cây vợt cho Hứa Hủ: “Em có thử không?”
Hứa Hủ nhìn anh: “Anh chắc chắn? Em không có sở trường về loại vận động này.”
Quý Bạch mỉm cười: “Có anh ở đây, em tùy tiện phối hợp với anh là được.”
Quý Bạch nói câu này không phải khoác lác. Cho đến bây giờ, anh là cây vợt vô địch toàn khu chung cư. Tuy nhiên, trong khu chung cư cao cấp này có rất nhiều đôi vợ chồng trẻ, mọi người đều thích đánh đôi, đánh cặp gì đó. Mỗi lần anh tùy tiện tìm một người đánh cặp, đều đại sát tứ phương. Những lúc thua, người vợ của phía đối phương thường cằn nhằn trách móc, người chồng ở bên cạnh dỗ dành, cuối cùng thân mật dắt tay đi sang một bên lau mồ hôi cho nhau, còn Quý Bạch và người đàn ông mình đầy mồ hôi ở bên này đập tay chúc mừng thắng lợi.
Đây vốn là hoạt động thi đấu thể thao kịch liệt, nhưng nếu người thua không buồn, người thắng cũng kém phần hưng phấn. Sau nhiều lần như vậy, Quý Bạch thấy hơi vô vị. Bây giờ có Hứa Hủ, cảm giác hoàn toàn khác biệt. Cô không thông thạo cũng chẳng hề gì, anh đủ mạnh để có thể dẫn dắt cô. Cảm giác thắng lợi nhất định sẽ khiến anh thỏa mãn.
Nhưng Quý Bạch không ngờ, Hứa Hủ lại ‘không thông thạo’ đến mức độ này.
Tuy cô có phản ứng nhanh nhẹn, bước chạy khá chuẩn, nhưng thân hình cô nhỏ bé, chân tay ngắn, cánh tay không có sức mạnh. Chưa nhắc đến chuyện cô thường xuyên chạy không kịp đường bóng, dù có chạy đến nơi, cô cũng không đủ sức đánh bóng qua lưới. Tất nhiên đối phương nhanh chóng phát hiện ra điểm này, thường xuyên đánh bóng về phía Hứa Hủ. Cho dù Quý Bạch ra sức cứu viện cũng đành bất lực. Cuối cùng Quý Bạch và Hứa Hủ thua cuộc, những người khác vô cùng phấn khởi, nói sau này phải thường xuyên dẫn Hứa tiểu thư đi đánh bóng để vun đắp tình cảm. Có người còn phát biểu, hôm nay là một ngày đáng nhớ, không ngờ tay vợt vô địch Quý Bạch thất bại thảm hại, nên ghi vào bản tin của khu chung cư.
Tuy Quý Bạch hơi ủ rũ, nhưng anh không để bụng. Mọi người ngồi nghỉ ngơi, anh nhìn gương mặt đỏ bừng lấm tấm mồ hôi của Hứa Hủ: “Em có mệt không? Uống nhiều nước một chút.”
Hứa Hủ im lặng từ lúc thua cuộc, lúc này cô mới ngẩng đầu, mỉm cười với mọi người: “Chúng ta chơi mệt rồi, hay là đổi trò khác? Tôi đề nghị đánh tú lơ khơ.”
Có người gật đầu, Quý Bạch nắm tay Hứa Hủ: “Muộn quá rồi, còn chơi bài gì nữa? Để hôm khác đi.” Anh thì thầm vào tai cô: “Không sao đâu, sau này chúng ta còn nhiều cơ hội chiến thắng bọn họ.” Cô gái nhỏ rất hiếu thắng, tuy nhiên đêm dài dằng dặc, anh chỉ muốn hai người ở riêng bên nhau, làm sao có thể để người khác chiếm mất thời gian?
Đêm mỗi lúc một khuya, cả căn phòng chìm trong ánh đèn ấm áp. Quý Bạch đi tắm, Hứa Hủ nằm sấp trên giường, chống tay lên cằm, ngắm tinh tú bên ngoài cửa sổ.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân quen thuộc, một luồng khí nóng hổi bao trùm người Hứa Hủ.
“Em xem có thích không?” Giọng nói trầm thấp của Quý Bạch vang lên bên tai cô.
Hứa Hủ ngoảnh đầu, trong tay anh xuất hiện một cái vòng xanh lục trong suốt.
Cô ngẩng đầu nhìn anh: “Vật đính ước?”
Quý Bạch mỉm cười: “Ừ.” Anh đeo chiếc vòng tay vào cổ tay cô. May mà chiếc vòng cũng khá vừa vặn, không bị rơi ra ngoài. Cánh tay trắng nõn và màu xanh ngọc rất tương xứng.
“Của ông nội anh cho. Lần sau em đeo cái vòng này đi gặp ông.”
Hứa Hủ ngẩn ngưởi. Nói như vậy, cái vòng này được chuẩn bị cho người vợ tương lai của anh.
“Món quà quý giá như vậy, bây giờ em nhận liệu có thích hợp không?”
Quý Bạch hiểu ý Hứa Hủ. Anh và cô mới bắt đầu yêu nhau chưa đến mấy tháng, nếu coi đây là món quà gặp mặt dành cho con dâu của Quý gia, quả thực vẫn quá sớm. Nhưng hôm nay đã gặp bố cô, anh cảm thấy cần phải bày tỏ tâm ý của mình. Mặt khác, bất kể tương lai ra sao, bất kể tương lai có thể sống bên nhau trọn đời như ý nguyện hay không, anh cũng muốn cái vòng ngọc cùng anh chờ đợi gần ba mươi năm, thuộc về người con gái này.
Hơn nữa, khả năng anh và cô cùng nắm tay đi hết cuộc đời là rất lớn. Nói một cách khác, anh không nghĩ ra bất cứ nhân tố nào ngăn cản hai người. Thế là anh mỉm cười trả lời: “Bây giờ là thời đại nào rồi, em đừng nghĩ ngợi nhiều. Em cũng nói chỉ là vật đính ước mà thôi, em cứ nhận đi.”
Nghe anh nói vậy, Hứa Hủ cũng không từ chối. Chỉ là ngắm chiếc vòng ngọc bóng loáng, cô thầm nghĩ, cô nên tặng anh quà gì làm vật đính ước? Quà gì mới có thể biểu đạt thích đáng tình cảm của cô dành cho anh? Đúng là hao tâm tổn trí mà.
***
Tối thứ hai, Cục Cảnh sát tổ chức tiệc mừng công, biểu dương khen ngợi đóng góp của Quý Bạch và Hứa Hủ trong hành động ở Miến Điện. Dưới ánh đèn sáng choang, phòng tiệc rộng lớn vô cùng náo nhiệt. Mấy trăm người ngồi quanh mấy chục bàn tiệc, cười nói vui vẻ.
Hứa Hủ và Quý Bạch cùng lãnh đạo Công an tỉnh và thành phố ngồi ở bàn đầu tiên. Phần lớn thời gian, Quý Bạch thay mặt hai người trả lời câu hỏi của lãnh đạo, uống rượu do các đồng nghiệp mời. Phó giám đốc Lưu Dĩnh hôm nay c