tin xây dựng và chèo chống tốt gia đình trong tương lai. Anh cũng sẽ tận tâm tận lực chăm sóc em, yêu thương em, sẽ luôn đặt em... ở vị trí hàng đầu.”
Tim Hứa Hủ hơi chấn động, cô im lặng nhìn Dương Thanh Lâm.
Đúng lúc này, máy di động đột nhiên rung lên, là tin nhắn của Quý Bạch: “Bất cứ chuyện gì cũng đợi tôi về rồi quyết định.”
***
Lúc Quý Bạch về tới văn phòng, trời đã tối hẳn. Ánh sao như ngọc vụn rải khắp đêm đen, văn phòng rộng lớn hết sức yên tĩnh, chỉ có thân hình mảnh mai quen thuộc ngồi im lặng trước bàn làm việc. Nghe động tĩnh, cô liền ngẩng đầu, ánh mắt đen láy trong veo như nước nhìn anh chăm chú.
Quý Bạch cũng nhìn cô.
Thật ra, anh đoán cô nhiều khả năng không nhận lời chuyển lên tỉnh, anh cũng biết chắc cô không chấp nhận tâm ý của vị sư huynh. Nhưng anh vẫn lái xe như tên bắn về thẳng Cục Cảnh sát.
Lần gần đây nhất anh nôn nóng lái xe như vậy là lúc nào? Mười lăm mười sáu tuổi, cùng một đám bạn nối khố không biết trời cao đất dày, nửa đêm lượn hai vòng quanh Bắc Kinh. Trong cuộc đua đó, anh đã về nhất, nhưng anh vẫn cảm thấy tẻ nhạt vô vị.
Còn bây giờ thì sao? Tại sao chỉ cần ngắm gương mặt yên tĩnh của cô, trái tim trong lồng ngực anh từ từ nóng bỏng?
Là bởi vì nụ hôn ‘chuồn chuồn đạp nước’ lên tóc cô ngày hôm qua, đã khiến anh rung động đến mức khó có thể khống chế; hay là bởi vì đè nén quá lâu, sau khi lờ mờ cảm nhận được sự tự nguyện hồi ứng của cô, anh khó có thể tiếp tục trầm mặc, cũng không muốn nghĩ đến chuyện bày mưu tính kế, tiến từng bước một nữa.
‘Nhà ở ven hồ được hưởng ánh trăng trước’, nhà của anh, trăng cũng là của anh.
Quý Bạch đi đến bên bàn Hứa Hủ, dừng bước: “Tôi có chuyện muốn nói với em.”
Hứa Hủ im lặng một hai giây: “Em cũng có chuyện muốn nói với anh.”
Hai người đi vào phòng làm việc của Quý Bạch, ngồi đối diện nhau.
Hứa Hủ mở miệng trước: “Em sẽ không chuyển lên tỉnh, em đã nói rõ với sư huynh.”
Quý Bạch liếc cô, gật đầu.
Gương mặt anh không một chút ý cười, đôi mắt đen sâu hun hút khóa chặt trên gương mặt cô. Sau đó, anh giơ tay mở ngăn kéo, lấy bao thuốc và cái bật lửa, nghiêng đầu châm một điếu.
Hứa Hủ chau mày: “Anh lại hút thuốc rồi?”
Quý Bạch nhìn cô qua làn khói thuốc mờ mờ, anh mở miệng: “Hứa Hủ, tôi đã từng nói, chỉ có bạn gái của tôi mới có thể quản tôi.”
Cùng một câu nói, nhưng hôm nay, trái tim Hứa Hủ run nhè nhẹ.
Quý Bạch lập tức chuyển đề tài, sắc mặt điềm nhiêm như không: “Tôi theo đuổi em lâu như vậy, em có suy nghĩ gì?”
Hứa Hủ cảm nhận rõ ràng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực, tuy nhiên... logic của anh không đúng.
“Anh theo đuổi em bao giờ?”
Quý Bạch nhướng đôi mắt đen lặng lẽ nhìn cô.
Anh biết rất rõ, tất cả những chuyện anh làm, thật ra mang ý nghĩa ‘Khương thái công câu cá, cá tự cắn câu’ (1). Bởi vì anh muốn lưỡng tình tương duyệt (2), muốn cô cũng động lòng.
(1) “Khương thái công câu cá, cá tự cắn câu” xuất phát từ điển tích Khương Tử Nha câu cá bằng lưỡi câu thẳng, chỉ sự tự nguyện.
(2) Lưỡng tình tương duyệt: Hai bên đều có tình cảm với đối phương.
Có điều, anh vẫn thản nhiên ‘già mồm’: “Mỗi buổi sáng tôi đều tập luyện cùng em, tôi đích thân dạy em bắn súng, để đội hình cảnh gọi em là chị dâu... không phải theo đuổi em thì là gì?”
Hứa Hủ lại xuất hiện cảm giác chếnh choáng của ngày hôm qua, nhưng hôm nay càng mãnh liệt hơn. Lồng ngực cô tựa hồ bị nhét một miếng bánh mì đang lên men, từ từ nở to.
Đồng thời, cô còn xuất hiện một cảm giác thỏa mãn chưa từng thấy. Cảm giác này hoàn toàn khác lúc cô đạt thành tích trong học tập và công việc. Cảm giác thỏa mãn này không phải bình thản và lắng đọng, mà cuộn trào, sôi sục và rung động lòng người.
Cô thở hắt ra một hơi dài, để bình ổn nhịp tim trở lại.
“Anh không cần theo đuổi em nữa.”
Quý Bạch hoàn toàn không ngờ cô nói câu đó. Lòng anh chùng xuống: “Ý em là gì?”
Hứa Hủ nhìn thẳng vào mắt anh: “Em cũng thích anh, vì vậy anh không cần theo đuổi.”
***
Sắc đêm tĩnh mịch, ánh đèn dịu dàng.
Hai người lặng lẽ mắt đối mắt.
Ý cười như đốm lửa, từ từ bùng cháy trong đôi mắt đen của Quý Bạch: “Được, anh không theo đuổi nữa.”
Hứa Hủ bị anh nhìn chăm chú đến mức mặt nóng ran, nhưng cô vẫn thản nhiên hỏi câu cô quan tâm nhất: “Vì vậy, quan hệ giữa chúng ta coi như chính thức xác định?”
Ý cười trên khóe mắt Quý Bạch càng sâu hơn, gương mặt tuấn tú của anh bừng sáng dưới ánh đèn.
“Xác định trăm phần trăm.”
Hứa Hủ nhìn anh mỉm cười. Cô không biết nói điều gì vào lúc này, hình như cô chẳng cần mở miệng.
Điện thoại di động đột nhiên vang lên tiếng chuông không đúng lúc, Hứa Hủ bắt máy, thái độ hơi mất tập trung: “Anh, chuyện gì vậy?”
Hứa Tuyển mấy ngày không gặp em gái nên thấy nhơ nhớ, anh mỉm cười nói: “Tối nay cùng ăn cơm?”
“Đương nhiên.” Không đợi cô nói hết câu, Quý Bạch nhanh chóng lên tiếng, lời ít ý nhiều.
Hứa Hủ hiểu ý, lập tức nói với anh trai: “Xin lỗi, tối nay em có hẹn.”
Hứa Tuyển lờ mờ nghe thấy giọng đàn ông ở đầu kia điện thoại, trong lòng anh hơi hồi hộp: “Em... em hẹn ai?”
Lúc này, Quý Bạch đã cầm áo khoác, đi mở cửa phòng cho Hứa Hủ. Hứa Hủ đứng dậy, giọng nói bình thản của cô không che giấu niềm vui: “Bạn trai. Bạn trai mới.”