không ngủ được, bước ra khỏi sân bay, đã có hàng taxi Thụy Lệ chờ sẵn ở đó. Năm mươi tệ một người, đủ bốn người mới chạy, Tử Chấn đưa cho tài xế taxi hai trăm tệ, anh ta liền lái xe đưa Tử Chấn đến chỗ cần đến.
Chợ đá nổi tiếng nhất Thuỵ Lệ thực chất là những cái lều nối tiếp nhau, như những trại tỵ nạn, thô sơ nhưng lại đông đúc.
Tử Chấn đi sâu vào bên trong, lều nào cũng có người. Anh dừng lại trước một trong những cái lều đó. Một người đàn ông trung niên mặc chiếc áo thun ngồi trên ghế, sắc mặt nhợt nhạt, ánh mắt đờ đẫn, trán mướt mồ hôi. Ông ta lấy trong túi ra mười nghìn tệ đưa cho ông chủ người Myanmar có nước da ngâm đen. Đó là số tiền cuối cùng trong túi, chiếc túi vải to đã trống rỗng. Tử Chấn cúi người bước vào lều, ra hiệu cho người đàn ông trung niên kia từ từ. Ông ta ngìn Tử Chấn với ánh mắt cảnh giác. Không biết người này thế nào, nhưng nhìn mặt mày và khí chất của anh ta có vẻ giống với mấy người làm về nghệ thuật. Một trí tuệ thần bí giấu dưới đôi mắt yên tĩnh.
Tử Chấn nói: “Để tôi giúp ông xem viên đá này, ông quyết định mua chưa?”
Người đàn ông trung niên gật đầu. Tử Chấn nói: “Để tôi xem trước, chờ viên đá được bổ ra, chúng ta hãy bàn.”
Lúc này đang là giữa trưa, ánh mặt trời như thiêu đốt. Tử Chấn cầm viên đá soi dướng ánh nắng.
Trong lịch sử Trung Quốc, viên đá nổi tiếng nhất có tên là Hoà Thị Bích. Tương truyền, hai nghìn năm trước ở nước Sở, có người tên Biện Hoà. Anh ta phát hiện ra một viên đá ngọc chưa qua mài giũa. Sau đó, anh ta đem dâng cho vua của nước Sở. Vua cho rằng anh ta lừa mình, liền hạ lệnh chặt hai chân anh ta. Biện Hoà không còn chân để đi lại, liền ôm lấy viên ngọc khóc ba ngày ba đêm trên núi Sở. Sau đó, Sở Văn Vương biết chuyện, liền sai người mang đá ngọc đến, bảo thợ kim hoàn mài ra xem bên trong là gì. Kết quả, bên trong là một viên ngọc đẹp độc nhất vô nhị. Từ đó viên ngọc được đặt tên là Hoà Thị Bích. Sau này, viên ngọc đó bị Triệu Huệ Vương chiếm hữu, Tần Chiêu Vương chấp nhận đổi mười lăm thành trì để lấy viên ngọc, qua đó có thể thấy được giá trị của nó cao tới mức nào. Viên ngọc sau đó được khắc thành ngọc tỉ của nhà vua, mãi cho đến triều đại Tây Tấn mới thất truyền.
Nếu Biện Hoà còn sống đến ngày nay, chắc chắn sẽ là một ông thầy kiệt xuất về đá quý. Chỉ cần nhìn bề ngoài mà có thể nói được ưu, nhược điểm của viên ngọc bên trong thì phải là một người có kiến thức uyên thâm về lĩnh vực này mới làm được. Ngọc ở dưới tầng đất sau rất thần bí, không có máy móc nào có thể dò ra. Đến khi lấy được nó lên, bên ngoài lại bị một lớp nham thạch bao bọc, bên trong lớp vỉ này là cái gì, không ai có thể nói rõ được. Bởi vậy, người trong nghề gọi quá trình phán đoán ngọc là “cược thạch”.
Viên đá trước mặt được bao bọc một lớp như sáp nến màu đỏ, có những đường gân màu xanh lá cây, cảnh sắc không nhiều. Tử Chấn tập trung tư tưởng, nhìn chăm chăm vào viên đá khoảng mười phút, sau đó nhẹ nhàng đặt lại trên bàn: “Đây chỉ là viên đá bình thường, không nên mua.”
Mồ hôi trên trán người đàn ông trung niên kia rơi lã chã, tay cầm mười nghìn tệ còn chần chừ chưa đưa cho ông chủ người Myanmar. Tử Chấn tháo chiếc đồng hồ hiệu Vacheron Constantin để lên bàn: “Thế này đi, nếu tôi thua, chiếc đồng hồ này thuộc về, nếu tôi thắng, ông nợ tôi mười nghìn.”
Người đàn ông trung niên chần chừ một lát rồi cũng gật đầu đồng ý. Người thợ thành thạo bổ một góc của viên đá ra, mấy người đứng xem xung quanh hét lên: “Không có!” Nhát dao thứ hai bổ xuống: “Không có!” Người thợ quay đầu lại hỏi bên mua đang mím môi căng thẳng: “Có bổ viên đá ra không?” Bên mua giậm chân một cái, nói như đinh đóng cột: “Bổ!” Người thợ bổ một nhát dao chia viên đá làm đôi, bên trong không có gì. Mấy người xem “ồ” lên một tiếng rồi tự động bỏ đi.
Tử Chấn cầm chiếc đồng hồ đeo lại vào cổ tay, quay đầu đi. Người đàn ông trung niên kéo anh lại: “Tôi còn nợ anh mười nghìn, anh không muốn tôi trả cho anh sao?”
Tử Chấn cười: “Ông còn tiền không?”
Ông ta lấy trong người chiếc túi vải còn thấm ướt mồ hôi, bên trong là năm cục tiền được xếp ngay ngắn.
“Toàn bộ là của anh đấy, anh giúp tôi lấy lại vốn, tôi chia cho anh một nửa.”