Tử Chấn cúi đầu, đặt môi lên mái tóc của Thuấn Nhân.
Thuấn Nhân ngẩng lên, lấy ngón tay nghịch tóc Tử Chấn: “Anh biết không? Bắt đầu từ ngày nhìn thấy anh, em đã rất thích anh rồi. Lấy anh, em rất vui. Sau này, việc ăn, việc mặc của anh, em sẽ lo chu tất. Chỉ có điều, mỗi lần nghĩ tới quãng thời gian đẹp nhất của đời con gái lại không ở cạnh anh, trong lòng em lại thấy tiếc nuối, em nợ anh nhiều lắm.”
Thuấn Nhân thở nhẹ một hơi, rồi chui vào lòng Tử Chấn, Tử Chấn luồn tay vào mái tóc, vuốt nhẹ những sợi tóc của Thuấn Nhân, hai người lặng im không nói.
Thuấn Nhân và Tử Chấn đang dạo trong khu mua sắm chọn máy giặt, gặp nhiều người quen, trong đó có bố của Trăn Trăn.
Mới nhìn ông ta đã nhận ra, liền đi tới chào hỏi: “Thuấn Nhân ra dáng người thành phố quá, lấy chồng được quá nhỉ? Chú thấy cậu này chắc giàu lắm đây.”
Tử Chấn không nói gì, chỉ cười.
Ông ta trợn mắt nhìn Tử Chấn: “Cậu không mời tôi ăn bữa cơm hả? Nếu không phải vì cậu đến nhà tôi ở, cậu làm sao mà quen được cô vợ xinh như thế này? Thuấn Nhân là cô gái đẹp nhất huyện này đấy.”
“Ồ, thế thì gọi cả Diệp Vị Kỳ cùng đến, chúng ta ăn với nhau bữa cơm, địa điểm chú chọn nhé?” Tử Chấn nói. “Thôi, chúng cháu mang đồ về nhà trước đã.”
Tử Chấn gọi xe ở cổng khu mua sắm, khuân đồ lên, rồi cùng Thuấn Nhân trở về nhà.
Đi qua cửa hàng ảnh cưới của Vị Kỳ, Thuấn Nhân nói: “Mình chụp một bộ đi anh, ủng hộ cho cửa hàng anh ấy.”
“Nhưng lúc kết hôn, mình chụp rồi mà.”
“Thì chụp bộ nữa.”
“Không chụp, đắt quá. Tiền không phải là lá cây, tiết kiệm sau này còn tiêu.”
“Anh thật là, em ra ngoài kiềm tiền là được chứ gì.”
“Đừng có dọa anh.”
“Không tin thì cứ đợi đấy!”
Tử Chấn nói: “Anh nên làm gì đây? Kiếm tiền nhiều thì không được, tiền ít thì sợ khổ, đau đầu quá!”
Thuấn Nhân trả lời: “Em thấy anh cứ ở nhà chăm con lại hay. Chúng ta chi bằng không làm gì hết, làm chủ cho thuê nhà được rồi, cứ ở nhà chăm sóc con, khi nào tiền không đủ tiêu hãy hay.”
“Như thế sao được? Như thế cô em sẽ khinh thường anh. Anh muốn để lại ấn tượng tốt cho cô, cho cô thấy em lấy anh là sự lựa chọn đúng nhất, ha ha… Em đừng tưởng anh không biết gì, anh thấy cô em nghĩ gì về anh, nếu anh không núp bóng cha anh, cô ấy còn lâu mới đồng ý để em lấy anh. Cho nên anh phải thể hiện mình giỏi hơn những thằng đàn ông khác.”
Lời Tử Chấn nói khiến lòng Thuấn Nhân cảm thấy xót xa: “Thực ra thì cả nhà này đều dựa vào anh. Không thế như thế này mãi được, em phải đi kiếm tiền, con trai lấy con gái về để hưởng phúc chứ không phải để làm gánh nặng.”
Tử Chấn nhìn Thuấn Nhân chăm chăm, mãi sau mới nói được: “Đầu em đang nghĩ gì thế? Em coi anh là chồng em hay là đồng nghiệp? Em cho anh gia đình này, kiếm bao nhiêu tiền cũng không đổi lại được, em cứ chăm lo tốt việc ở nhà, mọi thứ khác để anh lo.”
Thuấn Nhân nói: “Trong nhà chỉ có bọn trẻ cần chăm sóc, còn anh với em, tốt nhất là ngày nào cũng được ở bên nhau. Em nghĩ rồi, mình mở một quán chè, đầu tư ít vốn, không cần nhân viên, dựa vào lao động chân chính mà kiếm tiền, anh thấy thế nào?”
Tử Chấn không nói gì, Thuấn Nhân lay người anh, anh mới miễn cưỡng nói: “Ý này cũng tạm được, mình mởi quán chè lấy tên là “Trăm năm Huy Châu” nhé? Con người ở đây hiền lành, làm ăn cũng không khó đâu, nếu có lừa đảo thì số lượng ít, anh nghĩ chắc cũng được đây.”
Thuấn Nhân nghĩ một lát, trong lòng cũng thấy vừa ý: “Mình chỉ cần sống sung túc một chút thôi, không cần nghĩ tới kiếm nhiều tiền, cộng thêm tiền cho thuê nhà nữa, chắc cũng không phải lo chuyện ăn uống đâu nhỉ?”
“Ừ” Tử Chấn gật đầu. “Như thế cũng được.”
“Thế bây giờ có thể chụp ảnh cưới được không?” Thuấn Nhân nháy mắt.