thì sẽ rất hay, nhưng bày ra ngoài đời thật thì sẽ chỉ làm ta bỏ lỡ mất những cơ hội hạnh phúc, chứ chẳng còn ích gì.” An An đan hai tay vào nhau, đỡ lấy chiếc cằm, nói từ từ: “Thế cô bạn kia có thích anh em không?”
Lý Triệt cảm thấy câu hỏi này thật buồn cười: “Em đã thấy có người con gái nào không thích anh em chưa?” Nói xong câu này, Lý Triệt thở một hơi dài than thở: “Còn cô bạn kia, là đàn ông ai cũng phải thích, họ thật xứng đôi.”
An An nói: “Bây giờ chị ấy ở đâu? Em muốn gặp chị ấy.”
“Được thôi, anh sẽ hẹn trước, bốn người chúng ta cùng nhau đi ăn.” Ngón tay Lý Triệt gõ gõ trên bàn: “Ai cũng bảo nồi nào úp vun nấy, thế mới là hôn nhân. Nhưng với loại người như anh em và bạn gái cậu ta, thì một cái nồi không biết sẽ có bao nhiêu cái vung. Mà gay ở chỗ, có khi hôn nhân cũng thế chăng?”
Diệp Trăn Trăn ngồi đợi trên chiếc ghế nhựa màu xanh ở bệnh viện đã hai tiếng đồng hồ rồi. Chiếc kim chỉ giờ của đồng hồ treo tường ngày càng hướng xuống dưới, sắp hoàng hôn rồi. Cô ta mong có ai đó cho mình vài lời khuyên, thế nhưng đành phải chôn chặt bí mật này trong lòng.
Thời gian lựa chọn có hạn, nên làm thế nào đây, đứa bé trong bụng đã được bốn mươi ngày rồi, không sao biết bố của đứa bé là Tử Chấn hay là Brian.
Cô ta nghĩ một cách buồn bã, Brian là người phương Đông thì tốt biết mấy, cho dù đứa bé được sinh ra cũng không đến nỗi nhận ra con của người khác, mà không phải của Tử Chấn, việc này hỏng thật rồi. Brian từ trước tới giờ không nhắc đến việc kết hôn với Trăn Trăn, hơn nữa Trăn Trăn lại biết anh ta theo đuổi chủ nghĩa độc thân, huống hồ lấy một đứa trẻ ra để trói chân một người Mỹ thì thật là buồn cười.
Tử Chấn thì sao? Trăn Trăn vô cùng hy vọng đứa bé này là con của Tử Chấn. Nhưng nhỡ không phải thì sao?
Vấn đề nghiêm trọng quá rồi, Trăn Trăn quyến định không đi vào ngõ cụt nữa. Cái thai còn nhỏ, cô ta chọn cách uống thuốc phá thai. Thuốc uống ba ngày, ngày cuối cùng cô mới thở phào nhẹ nhõm. Cô ta nghĩ thầm mình không thể cứ thế mà chịu tội được, giờ nghĩ cách tranh thủ kiếm chác sự hàm ơn của anh ấy mới phải. Nghĩ vậy, cô ta gọi điện nói Tử Chấn tới bệnh viện.
Tử Chấn đọc xong bệnh án của Trăn Trăn, không nói một câu. Tay cầm bệnh án cứ run run lên như thể đang có người nắm chặt lấy tay anh mà lắc, anh khó thở, đầu dựa vào tường, miệng hơi há ra, lâu sau mới thở được một hơi.
Trăn Trăn nói: “Chúng mình còn đang học, em không muốn anh phải bận bịu thêm. Nhưng xin anh hãy nhớ lấy một việc, đừng bao giờ quên cái thai này.”
Tử Chấn muốn nói điều gì đó, nhưng trong lúc này dường như rất khó nói, một lúc sau mới nói được một tràng dài: “Em dựa vào cái gì mà không cần nó? Em dựa vào cái gì mà vứt nó như vứt một bọc rác? Dựa vào cái gì mà trừng trị nó giống như trừng trị một con kiến trên đường? Em vứt nó ở đâu? Ở thùng rác phải không?” Tử Chấn nắm chắc lấy Trăn Trăn, tay anh lạnh như băng: “Thùng rác hay nhà vệ sinh? Vứt ở chỗ nào? Đi tìm về đây!”
Trăn Trăn ôm lấy mặt Tử Chấn, lo sợ, vội vàng nói: “Tử Chấn, anh đừng như thế nữa. Chúng ta vẫn có thể có con mà, anh đừng như thế.”
Tử Chấn chạy loạn dọc theo hành lang bệnh viện, không biết đang tìm kiếm cái gì, lúc lúc lại đụng phải người khác, nói với chính mình: “Bố không phải không cần con, bố không muốn vứt bỏ con, bố rất vui vì con xuất hiện trên đời này, bố không cảm thấy con là gánh nặng của bố đâu, bố sẽ khiến con lớn lên trong hạnh phúc.”
Trăn Trăn ôm lấy anh mà lòng đau như cắt. Cô ta không chịu nổi khi nhìn thấy bộ mặt phờ phạc, ánh mắt như điên dại và hơi thở khó khăn của Tử Chấn, tim như đang vỡ ra từng mảnh. Làm thế nào mới xoa dịu nỗi đau trong lòng anh ấy đây? Người con trai Trăn Trăn một mực yêu thương, nếu như có thể khiến anh ấy bình thường trở lại thì cho dù phải trả giá thế nào, Trăn Trăn cũng bằng lòng, cô thà một mình chịu nỗi cay đắng này.
“Tử Chấn”, Trăn Trăn nói trong nước mắt. “Đấy không chắc là con anh. Em còn có một anh bạn người Mỹ tên là Brian, đứa bé đó có lẽ là con của anh ấy.”
Tử Chấn thấy đầu óc quay cuồng, nhắm mắt lại, đứng yên không nhúc nhích, sau đó anh lấy tay gạt đôi tay Trăn Trăn đang bám vào vai mình ra, giống như anh đang phủi một lớp bụi trên áo. Không nói không rằng, anh quay người đi ra.
Trăn Trăn cảm nhận được một điều gì đó, cố nắm lấy tay Tử Chấn, nỗi sợ hãi như thủy triều đang dâng, hết đợt này đến đợt khác, như muốn nhấn chìm lấy mình. Cô ta cố gắng gào lên trong tuyệt vọng: “Đừng rời xa em, đừng đi!”
Tử Chấn không quay lại, Trăn Trăn không sao giữ được anh.
Tử Chấn ra khỏi bệnh viện, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Bầu trời u ám như chính tâm trạng của anh lúc này.
Tử Chấn nói một câu khinh bỉ: “Sao mình có thể yêu được loại đàn bà này nhỉ?”
Tiếng điện thoại kêu reng reng trong túi, người gọi đến là Trịnh Học Mẫn.
Trịnh Học Mẫn nói: “Thuấn Nhân ra rất nhiều máu, phải mổ, chồng nó lại đi công tác, mẹ chồng lại dẫn cháu về quê rồi, cháu đến ký vào giấy đồng ý mổ nhé?”
Thuấn Nhân cố chịu đau một mình tới bệnh viện. Trịnh Học Mẫn chẩn đoán cô ấy bị rau tiền đạo cuối thai kỳ nên ra nhiều máu, muốn giữ an toàn cho cả hai mẹ con bắt buộc phải mổ lấy thai. Thuấn Nhân nói cô ấy sẽ đơn thân ký vào tờ cam kết, nhưng chưa được một phút sau đã hôn mê rồi.
Tử Chấn ký tên xong, mệt mỏi ngồi chờ trên ghế ngoài phòng mổ. Anh được tin liền vội vàng chạy tới, trong lúc chạy lên lầu không may bị vấp phải đều nhọn lan can sắt, mắt cá chân đau buốt, cúi xuống nhìn thấy máu thấm vào tất, nhuộm một mảng gấu quần jean thành một thứ màu tạp nham, Tử Chấn chẳng để ý đến vết thương đang chảy máu, khuỷu tay chống lên đầu gối, đầu cúi xuống.
Thực ra, lúc con người ta không cần phải suy nghĩ đến bất kỳ điều gì là lúc hạnh phúc nhất. Khi không suy nghĩ là lúc cũng mất đi khái niệm về thời gian, thế giới là một cái hố đen của vũ trụ, khi con người vứt bỏ được suy nghĩ trong đầu, vứt bỏ được thời gian mới có thể bơi được ra khỏi cái hố đen đó.
Tử Chấn dường như nghe được giọng nói ngọt ngào của một cô gái. Anh mệt mỏi ngẩng lên, một nữ hộ sinh mặc chiếc áo blouse và đội chiếc mũ trắng ôm một thiên thần nhỏ bé đi ra, nói: “Chúc mừng, là một thiên kim tiểu thư.”
Tử Chấn đón lấy đứa bé từ tay cô hộ sinh, đứa bé nhỏ xíu được bọc trong chiếc tả khóc oa oa. Mặt đầy nếp nhăn, khuôn mặt chỉ nhỏ như trái táo đỏ ửng như người uống rượu, lông mày chưa có, nhưng tóc lại đen, hai mắt nhắm lại, tiếng khóc lanh lảnh nhưng nghe không có chút đau thương, càng giống như một lời chúc mừng sự có mặt của nó trên thế giới này. Tử Chấn bất giác nở một nụ cười, giọng nói vẫn còn mệt mỏi: “Mẹ thì sao? Có bình an không?”
Nữ hộ sinh gật đầu: “Ca mổ thuận lợi, tranh thủ lúc chị ấy chưa tỉnh, anh mau đi nấu ít canh bổ dưỡng cho chị nhà, mấy ngày này, chị nhà chỉ được ăn đồ ăn mềm thôi.”
Có việc làm là tốt rồi, lúc này Tử Chấn cũng đang muốn tìm việc gì đó để làm. Ra đến cổng bệnh viện, anh gặp bác sĩ Trịnh.
Trịnh Học Mẫn thở dài: “Chồng và mẹ chồng Thuấn Nhân đều gọi điện đến, cô còn tưởng họ hỏi Thuấn Nhân ổn không, ai dè, câu đầu tiên họ hỏi là trai hay gái. Cô nói là con gái, nghe thái độ của họ, cô nghĩ họ sẽ không tới bệnh viện đâu.”
Tử Chấn nói: “Không sao, cháu chăm sóc cô ấy được rồi. Có điều mấy việc đó cháu chưa quen làm, cô phải chỉ cho cháu nhé.”
Trịnh Học Mẫn nói: “Ngày đầu mới mổ luôn cần có một người bên cạnh, còn đứa bé nữa, bận bịu lắm đấy. Cô đang nhờ mấy người bạn tìm người trông giúp theo tháng, người nào thạo việc tháng cũng ba bốn nghìn tệ chứ không ít đâu, rẻ nhất cũng phải hai nghìn.”
Tử Chấn nói: “Cô Trịnh à, cháu không mang theo nhiều tiền thế, ở đây có cột ATM nào không cô?”
Trịnh Học Mẫn chỉ cho anh chỗ rút tiền, rồi dặn thêm: “Đừng cho nó ăn lung tung nhé, sáu tiếng sau khi mổ mới được ăn đồ mềm. Ăn cháo, hay nước súp đều được, hiện tại đừng cho ăn đồ nhiều dầu mỡ nhé.”