chưa được mấy tiếng đã bị anh dỗ dành quay về nhà, giờ đây chỉ còn sót lại có mấy gói bánh quy đã sắp hết hạn sử dụng. Mở thì cũng mở ra rồi, nhưng vẫn không dám ăn, cho nên cô đành an vị ở trên ghế, ôm cái bụng đang sôi sùng sục, nhìn gói bánh trên bàn mà phát bực. Mà giờ đây anh lại đứng ngoài liệt kê toàn những món ngon, chỉ nghe thôi đã chảy nước miếng rồi. Cô vốn định kiên trì thêm một lúc nữa, nhưng nuốt cả một bụng nước miếng xong, mới chợt phát hiện sao mình lại phải tự đày đọa mình như thế. Cho nên cô chậm rãi bước ra cạnh cửa, hé ra một khe nhỏ : « Những món anh vừa nói, em đều muốn ăn cả » Anh mừng rỡ, vội vàng nhân cơ hội chèn tay vào khe : « Được, được, cả nhà chúng ta cùng đi ăn nhé »
Cô cực kỳ rộng lượng, mở cửa ra lệnh : « Anh đi mua về đây cho em !» Anh trợn tròn mắt, như vậy có khác gì vẫn bị nhốt ở ngoài đâu, anh liền mau chóng thay đổi chiến thuật : « Như vậy thì lúc mua về đồ ăn nguội ngắt rồi, không ngon đâu » Hình như anh nói cũng có lý. Thấy cô có vẻ dao động, anh lập tức phát động tiến công dồn dập hơn : « Được rồi, là anh không đúng, là anh sai rồi. Mặc Mặc, đừng giận nữa mà, được không ? Chúng ta đi ăn đi ». Vừa nói, anh vừa lấy tay sờ bụng cô, hưng phấn nói : « Con cưng, ta là cha của con đây, là cha đó, cha, cha… »
Cô lại nhớ tới vụ này, cơn giận vẫn chưa tiêu, lấy tay đập vào anh : « Thẳng thắn thì được khoan hồng, ngoan cố sẽ bị nghiêm trị, nói mau, có phải anh cố ý không ? » Anh quanh co : « Không có… » nhưng thấy hình như cô lại có khuynh hướng giận dữ nữa, liền vội vàng gật đầu : « Có một chút xíu » Thấy cô vẫn có vẻ không tin, anh đành đầu hàng : « Được rồi, anh thừa nhận là anh cố ý » rồi ôm lấy cô, đi ra cửa. Lúc sắp đi, anh còn không quên hung hăng nhìn trừng trừng cánh cửa kia một cái. Lần nào cũng bị đóng ở bên ngoài, cứ chờ xem lần sau ta xử lý mi như thế nào nhá !
Từ sau khi mang thai, cô bắt đầu xin nghỉ ở nhà. Bụng cô dần dần nổi rõ hơn, còn người thì cũng càng ngày càng lười. Hôm đó khí trời u ám, cô ăn trưa xong lại rúc vào phòng, gối đầu lên một cái gối hình con bướm cực to, bắt đầu lơ mơ ngủ. Anh đẩy cửa vào, sợ làm ồn đến cô nên rón ra rón rén bước lên giường, nằm bên cạnh cô. Bây giờ chỉ cần có xíu thời gian rảnh rỗi, anh đều muốn ở bên cạnh cô, tựa hồ ngắm cô và cái bụng của cô đã là một niềm hạnh phúc lớn lao với anh.
Cô mới ngủ được chốc lát thì nghe tiếng chuông điện thoại di động của mình vang lên. Cô lười biếng lấy tay đẩy anh : « Điện thoại » Anh lấy điện thoại trên chiếc tủ đầu giường đưa cho cô. Gắng gượng mở đôi mắt lơ mơ ra thì thấy điện thoại xuất hiện dòng chữ : « Chủ nhà gọi điện tới » Cô không sao nghĩ ra được lý do chủ nhà lại tìm mình, tiền thuê nhà thì cuối mỗi năm mới đóng một lần, nhưng bây giờ mới là tháng Năm, còn rất sớm mà.
Nhấn nút trả lời, thanh âm của bà chủ nhà truyền tới : « Cô Triệu phải không ? » Cô đáp lời : « Dạ phải, chào dì Vương » Đầu dây bên kia có vẻ ngượng ngùng nói : « Cô Triệu à, thật ngại quá. Tôi phải báo cho cô biết là tôi không cho thuê phòng nữa. Tôi sẽ hoàn lại cho cô tiền thuê nguyên cả năm » Cô kinh ngạc : « Tại sao vậy ? Sao đang yên đang lành dì lại không cho thuê nữa ? » Chủ nhà giải thích : « Con tôi muốn ra nước ngoài học, người làm cha mẹ như chúng tôi dù sao cũng phải giúp nó có tiền xuất ngoại chứ… cho nên phải đem bán hết nhà cửa đi. Thật sự là ngại quá, cô Triệu à, cô tốt như vậy mà… »
Thì ra là như vậy ! Cô vội nói : « Không sao » Cúp máy, lòng cô dâng lên một nỗi bùi ngùi. Thật ra thì cô muốn giữ lại căn phòng đó để làm một nơi trú ngụ dự phòng. Dù bây giờ cô đang ở cùng anh, nhưng căn phòng kia cho cô có cảm giác rằng ít nhất còn có một chỗ thực sự thuộc về mình. Cô có thể núp bên trong đó mà tùy ý làm xằng, cho nên bất luận bao nhiêu lần Trầm Tiểu Giai than rằng cô thật phí phạm, số tiền đó chi bằng để dành mời cô nàng ăn cơm tốt hơn, nhưng cô vẫn kiên trì giữ lại. Giờ thì chủ nhà muốn bán đi, cô còn biết làm gì được nữa.
Có rất nhiều nguyên do khiến cô quyến luyến không nỡ xa rời nó. Bao nhiêu năm một mình bôn ba lưu lạc ở thành phố này, chỉ có mỗi lần trở lại căn phòng đó cô mới cảm thấy lòng ấm áp, tựa hồcuối cùng cô cũng có một nơi nho nhỏ thuộc về mình, có thể cho mình một cảm giác bình yêngiữa cái thành phố xa lạ rộng lớn này.
Mà căn phòng ấy cũng đã lưu lại biết bao dấu ấn của chuyện tình cô và anh– lần đầu anh hôn cô, lần đầu gây lộn, lần đầu cô đánh anh, lần đầu làm hòa… Bao nhiêu kỷ niệm đó như một cuộn phim cứ chầm chậm lướt qua trước mắt cô, giống như mới xảy ra ngày hôm qua vậy, mà cũng giống như là đã lâu cả một đời rồi.
Tay anh dịu dàng vuốt ve bụng cô, chan chứa trân trọng và yêu thương vô bờ. Cô quay đầu nhìn vào mắt anh, hạnh phúc dâng đầy nơi khóe môi. Có anh, còn có con, cô sẽ không bao giờ còn phải lệ thuộc vào căn phòng kia nữa, bởi vì ở đâu có bọn họ, ở đó sẽ là nhà.
May mắn thay cô đã gặp được anh. Kì diệu thay ông trời đã xui khiến cho cô gặp được anh. Có đôi khi tình yêu và hạnh phúc rất bình dị - anh đưa tay ra, và cô nắm lấy, chỉ cần thế thôi !
CĂN PHÒNG HÒA GIẢI
Ngủ nguyên một ngày, tối đến tinh thần tốt hẳn lên, cô ôm gối ngồi dựa vào sô pha xem TV. Chuyển kênh một vòng không thấy có gì hay, cô dừng lại ở một tiết mục đang nói về vấn đề công chứng trước hôn nhân. Trong đó có chuyện về một cô gái đẹp tìm được một người đàn ông có tiền, thề non hẹn biển, nhưng đến khi kết hôn, nhà trai yêu cầu hai người phải đi công chứng trước hôn nhân. Nhà gái không chịu nên làm ầm lên... Trên TV có chiếu nguyên một màn nhốn nháo đó.
Đang xem say sưa thì anh đẩy cửa vào, bước tới sau ghế ôm cô, hỏi: "Sao em không ngủ nữa?" Cô gạt tay anh ra, tức giận nói: "Ngày nào cũng không ngủ thì ăn, không ăn thì ngủ, em có phải heo đâu!" Kể từ sau khi mang thai, anh liền buộc cô phải bỏ việc. Nhắc đến chuyện này, cô vẫn còn thấy rất ấm ức. Mỗi cuối năm là lúc hưởng phần trăm công việc, cô đã làm sang giữa năm rồi, sáu tháng đầu lại làm khá tốt, chắc chắn khoản tiền thưởng sẽ khiến Trầm Tiểu Giai hâm mộ đến mức vừa dậm chân vừa kèo nhèo: "Khao đi, khao đi..." Chỉ nghĩ đến cảnh tượng đó cũng đã thấy vui vui, vậy mà giờ chẳng còn gì nữa... Cứ nghĩ đến là tức, người ta mang thai cũng vẫn phải đi làm đó thôi. Hồi đó ở phòng bên có một chị mang thai nhưng vẫn đi làm cho đến cận ngày sinh dự tính, kết quả là đau bụng ngay tại phòng làm việc, phải gọi 120 đưa đi bệnh viện. Lúc sinh xong còn nói đùa: "Đây gọi là công việc, sinh con lưỡng toàn." Cô cũng đâu phải mọc thêm một cái sừng, làm gì anh phải chiều đến mức đó!
Đương nhiên anh biết cô còn giận vụ công việc nên cười dỗ dành: "Đâu có, em tuyệt đối đâu có giống heo. Heo làm sao sung sướng được như em?" Vốn định trừng anh một cái thật dữ tợn, nhưng nghe vậy cô không khỏi bật cười, lòng nhẹ đi không ít.
Xem cô gái trên TV đang nước mắt ròng ròng, Tử Mặc ngẩng đầu hỏi: "Sao anh không nghĩ đến chuyện đi công chứng trước hôn nhân với em?" Giang Tu Nhân cố nhịn cười: "Sao anh lại phải làm thế?" Cô chớp đôi mắt to tròn, chỉ vào TV: "Anh coi kìa, đàn ông có tiền toàn như thế..." Ánh mắt anh dời đến màn hình TV rồi quay trở lại, ôm cô, như thể chuyện đó chẳng xứng bận tâm. Cô dùng cùi chỏ huých anh, tinh nghịch nói: "Thấy muộn chưa, ai kêu anh trước khi kết hôn không đi công chứng? Bây giờ thì hối hận chưa?" Anh bật cười khúc khích, phụ họa: "Phải, phải, làm sao bây giờ được nhỉ? Vậy thì cả đời này anh không thể ly hôn rồi, nếu không một nửa tài sản cũng chẳng còn." Cô cười tươi roi rói: "Anh nói coi, một nửa tài sản của anh là bao nhiêu?" Chưa bao giờ cô quan tâm đến sự nghiệp, tiền tài của anh nên đương nhiên không biết. Anh nhay nhay vành tai cô: "Em biết để làm gì?" Cô cười: "Chờ đến ngày em chán anh rồi thì sẽ ly hôn, ôm tiền của anh đi tìm xuân mới." Miệng anh đột nhiên cắn mạnh khiến tai cô vừa đau vừa tê dại: "Em dám à!" Cô muốn đẩy anh ra nhưng không thành: "Sao lại không?" Anh bật cười: "Biết anh là gì không? Có nghe cái gì gọi là kẹo kéo chưa? Đời này em là của anh chắc rồi." Tiền bạc, chỉ cần còn hơi thở là vẫn có thể kiếm được. Khi một người đàn ông đã yêu, anh ta sẽ chẳng bao giờ đòi người phụ nữ của mình phải đi công chứng trước hôn nhân. Ly hôn, đối phương lấy đi một nửa tài sản thì đã làm sao? Đàn ông có bản lãnh vẫn có thể kiếm ra gấp bội số đó như thường.
Đẩy mãi không ra, cô đành đầu hàng, mặc cho anh ôm, xem TV một hồi rồi lại nói: "Nếu em là cô gái kia thì đã chạy tới cho anh ta hai cái tát, sau đó hiên ngang bước đi. Khóc lóc như vậy có đáng không? Chỉ phí nước mắt!" Giang Tu Nhân bật cười, anh có thể tưởng tượng ra, loại tình cảm vụ lợi như vậy cô tuyệt đối không cần.
Anh bấm chuyển kênh, cô liền phản đối: "Sao lại chuyển, xem không tốt sao? Còn học thêm được chút kiến thức." Anh bật sang một kênh đang phát chương trình dạy quốc họa: "Muốn học thì học cái này này, để dưỡng thai..." Cô cười: "Em cũng đang dưỡng thai còn gì, dạy con anh khôn ngoan một chút, đỡ sa bẫy mỹ nhân. Loại chuyện này dĩ nhiên là phải bắt đầu từ khi còn trong bụng rồi." Anh thấy buồn cười, đúng là chuyện gì cô cũng để ý.
Xem một lúc, lại thấy lơ mơ buồn ngủ, cô tìm một tư thế thoải mái trên đùi anh, chờ cơn buồn ngủ đột kích. Tay vỗ nhè nhẹ trên bụng cô, bỗng nhiên anh nghĩ đến một vấn đề: "Mặc Mặc, tại sao em đồng ý lời cầu hôn của anh?" Từ sau khi mang thai, hầu như ngày nào anh cũng hỏi một lần, dần dần về sau cô chẳng buồn từ chối trả lời, trực tiếp lấy chân đá anh như đuổi tà: "Tránh ra nào, cản trở đường đi của em."
Cô nhắm mắt lại, bật cười: "Đó là vì em vĩ đại, biết không? Coi như em bới thùng rác ra được anh, để anh khỏi đi làm bẩn người khác." Hai tay anh khẽ khàng chộp lấy cổ cô, làm bộ tức giận: "Em nói anh là gì? Rác rưởi? Thử nói lại một lần xem nào!" Cô chớp đôi mắt trong như nước, nói rất thành thật: "Thật đó. Em nghĩ thay vì để anh đi hại người khác, không bằng tới hại em. Coi như em cống hiến cho quốc gia một lần, hi sinh bản thân vậy!" Anh vừa tức lại vừa buồn cười, phát vào mông cô một cái: "Vì con, anh bỏ qua đấy nhé. Không thì nhất định anh phải vấy bẩn em, để em khỏi uổng công gánh cái mỹ danh vì nước cống hiến!"
Cô cười khúc khích, dụi dụi vào người anh mấy cái, nghe mùi hương quen thuộc trên người anh, từ từ chìm vào giấc ngủ...
Sau khi mang thai, cô ăn uống rất ham, ngày ngày muốn ăn cái này ăn cái nọ, còn anh thì chịu trách nhiệm không quản gió mưa thỏa mãn yêu cầu của cô. Hôm ấy, hai người vừa đi ăn xong, đang chuẩn bị về nhà. Xe đi ngang qua khu vực gần nhà cô ở trước kia, thấy khu phố quen thuộc, cô ghé vào cửa sổ xe nhìn đăm chiêu. Chợt anh đổi hướng, đi vào cư xá. Cô quay đầu nói: "Mình vào đây làm gì, không phải là chủ nhà đã bán phòng rồi sao?" Vụ dọn nhà là do anh lo, bản thân cô chẳng có đồ đạc gì đáng giá, thứ duy nhất cô muốn là những đồ có hình bướm, cô có hỏi qua một lần thì anh nói đã xử lý tốt. Thế là không hỏi nữa.
Anh cười: "Chúng ta lên lầu xem một chút, tiện thể cho con biết đây là nơi ba mẹ nó lần đầu tiên xoxo..." Chưa nói xong, đã bị cô bịt miệng, sắc mặt đỏ ửng: "Giang Tu Nhân, anh không muốn sống nữa có phải không?" Tử Mặc là như thế, cứ nhắc đến những chuyện này là mặt đỏ tới tận mang tai.
Anh dắt tay cô lên lầu. Chủ nhà mới không thay cửa, vẫn là cánh cửa màu nâu âm trầm mang đến cảm giác quen thuộc sâu sắc. Không vào được bên trong nên hai người đứng ngoài hành lang lẳng lặng ngắm. Cô tựa vào ngực anh, nhìn một lát r