n dứt khoát đá anh. Cho nên anh tuyệt đối không hối hận, vì đã từng cố gắng. Tuy kết quả chưa chắc đã được như mong muốn nhưng ít ra cũng đã nỗ lực, ngày sau sẽ không ân hận!”
Cô hoang mang, đường đi ở phương nào đây? Trước giờ vẫn luôn né tránh là vì không muốn thừa nhận thực tâm của mình, bởi cô biết sẽ không có kết quả, không có tương lai, chỉ có thể chuốc lấy đau khổ, nhưng bây giờ cô đã yêu thật rồi. Đất trời bao la, biển người rộng lớn, nhưng với cô giờ đây chỉ có mỗi mình người ấy mà thôi!
“Ai có thể đoán trước được ngày mai hả em? Biết đâu sau này Trung Quốc tổ chức tổng tuyển cử, em lại được bầu làm chủ tịch nước thì sao? Nhưng nếu em không thử, không cố gắng, thì thua là cái chắc!”
Cô về đến nhà trong trạng thái hoang mang. Căn nhà tối đen như mực, cô đẩy cửa bước vào, chẳng buồn bật điện, đi lững thững lên lầu. Anh không có nhà, cũng tốt, cô có thể yên ổn mà ngẫm nghĩ.
Sau đó cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay, khi tỉnh lại thấy trời đã sáng. Quay người lại thấy anh đang nằm bên cạnh, chợt thấy lòng ấm áp. Lời nói của Hình Lợi Phong cứ quay cuồng trong tâm trí: “Em đừng nghĩ là mình không thể, bởi ai cũng là cô bé lọ lem trong lòng hoàng tử của mình.” Cô không dám chắc. Cô không hiểu rõ con người Giang Tu Nhân. Trước giờ cô vẫn nghĩ đây là một cuộc chiến giữa hai người, cứ dây dưa mãi chẳng qua chỉ để định rõ anh thắng, cô thua mà thôi. Xưa nay trong cuộc chiến giữa hai phái, có mấy khi phần thắng thuộc về bên nữ chứ? Một nhà văn nào đó đã từng nói, đàn ông thiện chiến hơn đàn bà, từ nhỏ họ đã dựng nên được những mô hình máy bay chiến đấu, nên phái yếu chẳng bao giờ có thể thắng nổi. Cô luôn nghĩ, nếu mình cũng giống như những người phụ nữ trước đây anh thường lui tới, cũng thích những món đồ anh tặng, cũng thích quẹt thẻ của anh để thỏa mãn nhu cầu vật chất, thì có phải mọi chuyện đã sớm kết thúc rồi không? Nhưng vì chữ “nếu” đó chẳng bao giờ có thể xảy ra, cho nên cô không tìm được đáp án.
Tiếng chuông báo thức lanh lảng vang lên từ di động của anh. Bên nhau đã lâu, cô cũng rành một số thói quen của anh. Nếu anh cài chuông buổi sáng, chắc chắn hôm nay có chuyện quan trọng phải dậy sớm. Ý nghĩ đó vừa bật lên trong đầu cô thì anh đã tỉnh, một cánh tay theo thói quen quờ tới chỗ thường ngày vẫn để di động, tắt báo thức. Biết chắc động tác kế tiếp của anh sẽ là tung chăn dậy, cô xoay người qua ôm lấy anh. Anh hơi giật mình, từ từ quay lại. Cô không nhìn vào mắt anh, bởi nếu nhìn sẽ không còn dũng khí nữa. Cô từ từ đến gần, nhẹ nhàng hôn lên môi anh. Đôi mắt đầy kinh ngạc của anh sau một khắc đã hóa thành hân hoan. Từ lúc dọn qua cho đến bây giờ, cô không để cho anh chạm đến. Hơn một tháng nay, vẫn nằm bên cô nhưng anh không dám manh động, chỉ sợ lại làm cho cô giận. Vậy mà hôm nay cô lại chủ động, việc mà trước đây chưa từng xảy ra… Rất nhanh, anh từ thế bị động chuyển sang chủ động, không phải là vì thấy cô lóng ngóng trong chuyện này, mà bởi vì đợi không kịp nữa… Thật lâu sau, điện thoại kêu lên inh ỏi, nhưng chẳng có ai “chăm sóc” nó. Cô huých anh, giọng nói nửa rên rỉ: “Điện thoại kìa…” Anh hôn lên môi cô, mơ mơ hồ hồ nói: “Không cần để ý đến nó!” Thế nhưng điện thoại vẫn réo như đòi mạng. Tử Mặc hơi thở hỗn loạn nằm trên giường, đến cả giơ tay ra cũng không còn sức, bực bội nói: “Điện thoại anh ồn chết đi được!” Trong giọng cô có tiếng ngân nga sau cơn mê tình, vừa như hờn dỗi vừa như nhõng nhẽo. Lúc này anh mới quơ tay mò mẫm tìm điện thoại dưới sàn phòng. “Alô.” Đầu dây bên kia nói một tràng, anh chỉ ừ à mấy tiếng, quay đầu nhìn cô, nói: “Hôm nay tôi không qua đó được, cậu giải thích với bọn họ giùm, hẹn hôm khác! Hôm nay bất kể có chuyện gì cũng đừng có quấy rầy tôi!”
Cô toàn thân vô lực, đang bình ổn lại hơi thở thì anh lại sán tới. Đã mệt mỏi rã rời, cô than thở: “Em mệt lắm rồi!” Anh cúi đầu hôn cô, những nụ hôn nhè nhẹ như mưa bụi, nhưng lại mang theo ham muốn mãnh liệt. Bên trong xuân ý dạt dào, mặc cho ngoài cửa sổ, gió bắc vẫn thét gào với cái lạnh tê tái của mùa đông.