gã dụi xuống đất, cô cố gắng túm lấy gấu quần Bạch Phong, vừa túm vừa khóc nói: “Em không lừa anh! Anh không giết người thật mà! Không tin anh cứ hỏi Trần Tầm, chắc chắn không phải do anh gây ra mà!”.
Bạch Phong ngẩng đầu lên nhìn Trần Tầm, Trầm Tầm chậm rãi gật đầu. Bạch Phong liền ngồi phịch xuống giường, túm chặt lấy tấm ga tài giường, lẩm bẩm: “Tại sao? Tại sao đến bây giờ mới nói cho tôi biết là tôi không giết người? Tôi đâu có còn là con người nữa đâu, các người đến báo với tôi rằng tôi không giết người? Tại sao? Tại sao!”.
“Bạch Phong, ông bình tĩnh đi…”. Trần Tầm bước đến nắm vai cậu ta nói.
“Bình tĩnh? Tôi không thể bình tĩnh được! Nếu phải sống mười năm như tôi ông thử bình tĩnh xem!”. Bạch Phong giằng ra nói: “Bạch Phong? Ai là Bạch Phong? Không ai là Bạch Phong cả! Các người hãy cút đi! Đừng đứng đấy nói lung tung nữa! Cút hết đi cho tôi!”.
Đúng lúc này ngoài cửa có tiếng gõ cửa, Trần Tầm mở cửa ra cho đám Đường Hải Băng đi vào, nhìn căn phòng ngổn ngang, Đường Hải Băng liền thắc mắc: “Có… có chuyện gì vậy?”.
“Không sao! Ông đưa Đình Đình ra ngoài trước!”. Trần Tầm liền đỡ Ngô Đình Đình dậy rồi giao cho Đường Hải Băng.
“Haizz! Có chuyện gì vậy?”. Tôn Đào cũng không hiểu đầu đuôi thế nào.
Trần Tầm không nói không rằng mà đẩy bọn họ ra ngoài cửa, cậu đóng cửa lại rồi quay vào nói: “Bạch Phong, tôi biết ông rất buồn và không chịu nổi biến cố lớn như vậy, nếu rơi vào ai thi cũng sẽ không chịu nổi. Nhưng lối đi ngay dưới chân mình, cuộc đời của ông rất buồn, đó cũng là do sự nông nổi của ông gây nên! Ông không trách người khác được! Tôi còn phải nói cho ông biết rằng, không phải mỗi cuộc đời ông đáng buồn, những trải nghiệm của ông đã ảnh hưởng đến cuộc đời của người khác! Bao năm qua Đình Đình vẫn một lòng chờ đợi ông, ông có biết không? Cậu ấy có đáng thương không? Cậu ấy còn đáng thương hơn cả ông! Rõ ràng cậu ấy không làm điều gì xấu mà vẫn phải gánh chịu mỗi nỗi đau khổ mà ông gây ra! Một lòng một dạ đợi ông quay về! Đình Đình không mong chờ gì cả, mà chỉ mong ông nói được lời an ủi cậu ấy, để cậu ấy cảm nhận được rằng những năm tháng vừa qua đáng để sống! Tôi không biết sau này ông sẽ thế nào, tôi cũng không biết Đình Đình rồi sẽ thế nào, nhưng tôi mong ông làm được việc mà một người đàn ông nên làm! Cho đù chỉ là nói với Đình Đình một câu chân tình! Hồi nhỏ tôi vô cùng sùng bái ông, tôi cảm thấy ông là đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất! Tôi mong rằng sau này tôi cũng vẫn sẽ nghĩ như vậy, tôi có thể nói với người khác rằng tôi có một người anh em rất gấu! Ông ta đã từng đánh nhau, từng đi phiêu bạt kì hồ, mọi tội lỗi ông ta đã phải chịu, nhưng ông ta vẫn như vậy!”.
Trần Tầm giơ ngón tay trỏ lên trước mặt Bạch Phong, Bạch Phong nhìn tay cậu và bật khóc.
Trần Tầm liền thở dài, cậu cầm giấy note của khách sạn rồi viết gì đó và ném cho Bạch Phong nói: “Đây là số điện thoại của tôi và Đình Đình, có việc gì thì tìm bọn tôi, tôi không làm phiền ông nữa, bye bye!”.
Trần Tầm xuống dưới, cả đám đưa Ngô Đình Đình về căn phòng nhỏ của Đường Hải Băng, trên đường đi Ngô Đình Đình không nói câu nào, cô cũng không khóc nữa mà chỉ thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa xe.
Tối đến mọi người đều ở lại, Trần Tầm canh chừng cô ở chiếc giường trong phòng trong. Ngô Đình Đình nắm tay Trần Tầm nói nhỏ: “Tớ thấy chuyện trọng đại nhất đã qua rồi, thật đấy, tớ không buồn lắm”.
“Ngoan nào”. Trần Tầm nắm chặt tay cô nói: “Sau này cố gắng sống cho tốt, bọn mình mới 19 tuổi, cuộc đời còn dài lắm”.
“Nhưng sao tự nhiên tớ lại cảm thấy mình già đi nhỉ…”. Ngô Đình Đình sụt sịt nói.
Còn Trần Tầm không tài nào ngủ được, lần đầu tiên cậu cảm nhận được sự tàn nhẫn của tuổi trẻ và cái giá của sự ngờ nghệch, cái gọi là thời gian trôi qua như nước chảy, không phải ai cũng chấp nhận được cái giá đó.
Hơn hai giờ đêm, điện thoại của Ngô Đình Đình có tín nhắn, cô mở máy ra xem, là một tin nhắn. Một số là bắt đầu bằng số 1390 nhắn tin:
Cảm ơn em, chúc em hạnh phúc.
Ngô Đình Đình nhìn một hồi lâu, mãi cho đến khi đã khắc mấy chữ này vào trong tim, mới lặng lẽ bấm nút xóa.
Màn hình lóe sáng, sau đó tất cả đều tối đen trở lại.