"Vậy nếu như anh nói anh yêu em thì sao đây? Có thể đổi nguyên nhân của em được không!" Đôi tay Kỷ Thiên Hàng đặt ở khóe miệng, làm ra bộ dáng máy phóng đại, điên cuồng hét lên.
Nhiều người đi lại xung quanh đều nghiêng đầu nhìn anh, nhìn thanh niên điên cuồng tỏ tình, còn có cô gái dừng ở trước mặt anh ta, nhìn hai người bốn mắt nhìn nhau, tia lửa văng khắp nơi, được rồi, đúng là tia lửa.
Chỉ nghe nữ đồng dạng rống lớn: "Nếu như chó má, đừng nói câu chữ mập mờ như vậy, yêu chính là yêu, không có nếu như, không có giả thiết, không có những cái không minh bạch!" Khí phách này, ngược lại so người đàn ông còn “man” hơn.
Chỉ là người đi đường lặng lẽ cười: khoảng cách của hai người chỉ là mười bước, lớn tiếng rống như vậy, là đang đóng phim sao?
Đầu Thiên ca đầy mồ hôi, anh quỳ, thật sự quỳ, hận không thể chuẩn bị một cây roi quất đánh đầu lưỡi của mình, nói như thế nào cũng có lỗi!
Ngửa đầu hướng lên trời: "Giang Tiểu Huệ, em nghe đây, hiện tại anh chính thức thông báo cho em, anh, Kỷ Thiên Hàng, yêu! em! Không biết từ lúc nào bắt đầu, trước mắt cũng không phát hiện lúc nào sẽ kết thúc, nhưng. . . . . ."
Một chữ "Nhưng" còn chưa nói xong, anh chợt bị đẩy ngã, chờ đón chính là một giọng nữ nóng nảy đến không có cách nào dễ dàng tha thứ: "Anh là tên khốn kiếp, biết nói tiếng người không hả, từ nhỏ bắt đầu anh cứ như vậy, trong một câu nói, nửa câu thật nửa câu giả, anh bảo em tin thế nào, em làm sao dám tin. Ngay cả lần đầu tiên đi cùng với anh, đều là em chủ động hỏi, đều là em chủ động quyến rũ anh uống rượu, đẩy ngã anh, em còn nói anh muốn đi theo em. . . . . ."
Thân thể Thiên ca chấn động, anh giống như thật sự phát hiện mình lỗi ở nơi nào.
Tiểu Huệ vẫn còn đánh từng phát từng phát, Thiên ca lại sung sướng một tay kéo thân thể cô, hung hăng chiếm lấy cái miệng gần ngay trước mắt, không cho bất kỳ cơ hội phản kháng, so với nói chuyện, hành động của anh càng thêm có lực. Anh tinh tế hôn, cảm thấy trên làn môi kia còn lưu lại dấu răng của mình, bất giác cười đáp ở trong lòng: ở trên thân một cô gái đánh dấu ấn, đây là một việc rất lãng mạn.
Phía sau bọn họ là đại dương với cảnh tượng hùng vĩ, mặt trời mọc phía Đông không chút nào ẩn núp tản ra ánh sáng, chiếu trên mặt biển, màu vàng lấp lánh, giống như tâm tình phập phồng mà xán lạn giờ khắc này của bọn họ.
Có người đi đường thấy một màn xúc động như vậy, vì vậy “tách tách” một tiếng chụp được. Mà đương sự không biết chuyện, bọn họ sẽ lơ đãng ở dưới tình huống mặt trời mọc lần nữa bắt gặp tỏ tình.
Trở về khách sạn, ở trên xe, Thiên ca nhíu mày cười không ngừng: "Nha đầu, em nói xem tiến độ của chúng ta có phải quá chậm hay không? Nếu như mà anh là người xem cũng sẽ bị ép điên."
Tiểu Huệ liếc về: "Chậm? Ai dám nói, em đánh hắn một trận trước!"
Thiên ca vui vẻ, tiến tới, lén hôn một cái: "Bà xã, em thật bá. . . . . ." Chữ Đạo trước khi ra khỏi miệng, bị đổi thành rồi.". . . . . . Tức." Dĩ nhiên biến chuyển này, còn phải cảm tạ ánh mắt uy lực của Tiểu Huệ.
Trong xe truyền đến tiếng cười phóng đãng, kèm theo chuông điện thoại di động, điện thoại Thiên ca biểu hiện Tiểu Phong Tử điện tới.
Anh nghĩ nhất định là Tiểu Phong Tử hỏi thăm tiến độ, vì vậy hả hê nhận.
Tiểu Huệ liếc mắt một cái, khóe miệng không hoàn toàn kéo cao. Sau đó còn chưa cười lên, lại thấy mặt của Thiên ca trong nháy mắt lạnh xuống.