anh lắm, cô ngẩng đầu hỏi anh “Anh thấy cái này thế nào?”
Tất Duy Lân tất nhiên là không có ý kiến, nếu mà cô do dự suy tính, anh cầm luôn món hàng đưa ra quầy tính tiền.
“Anh chờ một tí đi, em còn chưa quyết định mua mà!” Cô cuối cùng không nhịn được phản đối.
Anh không nói lời nào, chỉ nhún vai. Mà xung quanh đông người, anh lại kéo cô sát lại anh hơn.
“Anh có ý gì đây ? Nào giờ em chọn đồ rất kĩ!” Cô nghĩ anh là muốn lấy tiền mua chuộc cô.
Anh vẫn không nói lời nào, nhìn vào cái gáy trắng ngần của cô, anh chỉ muốn cắn vào đó một cái… (máu biến thái của tên này lại lên, chỉ nhìn thấy cái gáy thôi mà máu lên dữ vậy đó hả @.@)
Thật là, lúc này mà anh lại muốn cô, thiệt không hiểu nổi đi. Anh không hiểu nổi làm sao cả lúc tức giận mà cô vẫn có thể xinh đẹp như thế.
“Sao!” Cô thiếu kiên nhẫn hơi gắt, “Anh đang tính toán cái gì?”
Nếu cô biết cái anh muốn bây giờ chắc sẽ hét toáng rồi bỏ chạy thôi. Tất Duy Lân vừa nghĩ vừa mỉm cười đứng lên.
Lúc này, người bán hàng đưa đến biên lai tính tiền, anh ký tên xong người bán hàng liền cười nói: “Tất tiên sinh, Tất phu nhân, chúng tôi sẽ chuyển hàng đến nhà hai vị sớm, cám ơn đã mua hàng.”
“Tôi với anh ta……” đâu phải vợ chồng! Vũ Dung định chỉnh lại, Tất Duy Lân đã cướp lời cô, trả lời người bán hàng: “Nếu vợ tôi hài lòng, lần sau chúng tôi sẽ mua nữa.”
Vũ Dung trừng mắt nhìn sang anh, cô có nghe lầm không, anh nói điên loạn gì vậy?
Tất Duy Lân vòng ôm eo cô, đẩy cô đi xuống tầng trệt, khóe miệng tràn đầy đắc ý cười.
Anh vừa cười! Kỳ quái, hôm nay cười hơi nhiều đó, còn nhiều hơn số lần cô nhìn thấy được trong chín năm qua!
Vũ Dung hồ nghi nhìn anh, không biết cái gì khiến hay thay đổi, anh như đã biến thành một người khác! Điều này làm cho cô bất an lại thấy mơ màng, cô tất nhiên cũng có một ít mong đợi điều gì đó.
Từ lúc mua đồ, trừ một ít đồ đạc nhỏ ra, còn lại đều do Tất Duy Lân xách.
Vũ Dung muốn xách phụ, anh kiên quyết không chịu, làm cô thấy mình quá vô dụng đi.
“Tay em không phải dùng để làm việc này.” Anh nói rất cương quyết không cho cô đường để tranh cãi.
Hừ! Lại là chủ nghĩa ta là kẻ mạnh của nam nhân! Bộ anh nghĩ nữ nhân không làm được gì sao? Mà thôi, mặc kệ anh, xách đi rồi ai mệt cho biết.
Về tới khu nhà, đi thang máy lên tầng 13, Vũ Dung chờ anh mở cửa, không nghĩ anh lại nói:“Chìa khóa trong túi tiền của anh.” Hai tay anh đều đang xách đồ, ý anh là muốn cô tự lục lấy sao?
Vũ Dung do dự một lát, bị ánh mắt thiếu kiên nhẫn của anh áp bức, đành phải vươn tay lục túi quần anh nhưng tìm không thấy, thế là quay sang cởi áo khoác của anh, lục sang túi áo, cũng không thấy.
“Anh để chỗ nào?” Mặt cô không kiềm được lại đỏ ửng.
“Trong túi quần mà!” Giọng của anh có gì đó cố nén.
Cô cắn cắn môi, “Anh tự lấy đi.”
“Em đâu phải chưa chạm qua chỗ đó, làm gì phải ngượng?” Anh cố ý chọc cô.
Thì nói là nói vậy, nhưng cô chưa bao giờ chủ động đụng chạm anh, giờ lại không phải trong bóng tối, kêu cô làm vậy sao mà không ngượng được? Anh vẫn nhìn cô với ý ra lệnh cô tự tìm đi, cô đành phải lục túi quần anh lần nữa, cố gắng kiếm cho được cái chìa khóa chết tiệt đó! Bên phải, không có, bên trái…… Có? Cô đụng đến cái gì đó cứng cứng, nhưng mà, nó lại còn… nóng!
Hô hấp của anh trở nên dồn dập, thế là cô đỏ mặt, cuống quít rút tay về, “Thực xin lỗi!”
“Em đang sờ soạng anh?” Anh lập tức thả hết đồ đang xách trong tay, một tay áp cô đến bên cạnh tường, nóng rực kề sát cô hỏi, “Em muốn chết hả?
“Là do anh bảo em!” Cô vội vàng giải thích.
“Là em làm quá rồi!” Anh kéo cao váy của cô, kề sát giữa hai chân cô.
“Em không có! Anh đừng làm vậy. Đừng, làm ơn, đừng làm vậy trong này. ”
“Anh không thể chờ, là em khiêu khích anh!” Anh đẩy cô dựa vào bờ tường, phía sau lạnh lẽo, phía trược lại là cơ thể nóng rực của nắng, hai bàn tay vô độ sờ soạng, khiến cô hoa cả mắt.
“Em không có…… Anh vu khống!” Cô thấy mình quá oan đi.
“Có! Em cố ý! Cả ngày nay em đều dụ dỗ anh, từng động tác nhỏ đều muốn anh chạm vào em, không được thì lại dùng ánh mắt câu dẫn!” Anh hung hăng kết tội, rồi bắt đầu hôn lên phần gáy trắng nõn của cô. (Thằng cha này quá mức biến thái, muốn trước mà lại dám đổ cho người ta >““<)
“Anh là muốn kiếm chuyện!” Cô thua rồi. (Em cũng thua chị, ở với « thằng chả » những chín năm mà còn không biết cái mức biến thái của chả…) “Do em thôi, em quyến rũ anh trước!” Anh rũ sạch trách nhiệm.
“Lỡ có người vào……” Cô thấy không có cách nào nói được rồi, đành tìm cách này nhắc nhở anh, đồng thời đưa tay đẩy vai anh ra, chẳng ngờ tay cô quá mềm mại, lại giống như đang âu yếm anh.
“Tầng này chỉ có mỗi chúng ta ở.” Anh hôn thẳng đến ngực cô, vừa cắn vừa liếm, để lại một vệt hồng trên ngực cô.
“Nhưng mà, thang máy có máy quay…” Hơi thở cô bắt đầu hỗn loạn, cả người cũng đã nóng lên, đều là do anh. Ông trời! Anh lại còn có thể kích thích người ta ngay trong thang máy nữa!
“Anh cho gỡ cái đó từ chín năm trước rồi!” Anh đã cởi được quần lót ren của cô, quăng luôn về phía sau.
Hả! Anh thật muốn ngay tại đây sao…… Không thể nào! Vũ Dung trừng lớn mắt, hai chân bắt đầu nhũn xuống.
Anh mở rộng hai chân cô, khiến cô vòng vào eo anh, bắt đầu tìm đường vào.
Cô kinh hoảng vùng ra, “Không được! Xin anh, ít nhất là để vào phòng…”
Anh chặn lời cô bằng cái hôn mạnh, mạnh bạo hơn trong cử động, hai người lúc đó không còn nói được gì, chỉ còn tiếng thở dốc.
Vũ Dung khẽ cắn bờ vai của anh, cố giữ tiếng rên trong họng, nhưng anh không buông tha cho cô, ghé vào tai cô nói: “Anh muốn nghe tiếng rên của em…”
Anh càng tiến sâu, càng nhanh, càng mạnh, mỗi cú thúc như muốn đùa chơi, lại như muốn tra tấn cô.
Vũ Dung rốt cuộc không nhịn được bật ra tiếng than, “Không cần, anh là kẻ độc ác…… Em…… Trời ạ……”
“Không cần? Thật sự không cần sao?” Anh cẩn thận quan sát biểu hiện trên gương mặt cô, anh biết cần phải mạnh hơn.
“Anh thật đáng giận… Em không cần… Thật sự……” Nhưng bàn tay của cô bấu chặt lên vai của anh, cùng với gương mặt đỏ ửng và hơi thở dồn dập lại tiết lộ hết cảm xúc chân thật của cô.
“Cái loại người này… Em thực biết cách làm anh nổi điên!”
Tiếng cầu xin của cô càng làm anh kích thích, anh cởi luôn nút áo, bắt đầu xoa lên bộ ngực trần của cô, cái nóng càng thiêu đốt hai người. Lửa cháy càng lâu càng mạnh, tựa hồ không thể nào dập tắt được…
Không biết qua bao lâu, hai người đã đạt tới cao trào, ôm nhau điều chỉnh hơi thở. Khi này thang máy phía sau vừa qua lầu 13, dừng ở lầu 14, trên lầu mơ hồ truyền đến tiếng của một nam một nữ, còn có cả tiếng trẻ con đùa giỡn.
Nghĩ đến vừa rồi có cả một gia đình cách họ chỉ một vài mét, Vũ Dung thấy kinh hãi, thẹn thùng, nếu ai đó trong gia đình đó ấn sai nút thì… chính là không biết sẽ có bao nhiêu tiếng thét chói tai nữa!
Đợi cho trên lầu truyền đến tiếng đóng cửa, Vũ Dung mới thở dài nhẹ nhõm. Hai chân của cô không thể đứng được nữa, cô từ từ trượt theo cạnh tường, ngồi sụp xuống. Trời ơi, hai người họ vừa rồi rất… kịch liệt, cô không chết vì kiệt sức thì quả là kì tích.
Tất Duy Lân cũng nhìn ra tâm trạng của cô, ghé vào tai cô nói nhỏ: “Thực kích thích nhỉ?” Rồi anh đứng lên mặc quần, bộ dáng như không hề có chuyện gì cả.
Hai má Vũ Dung đỏ ửng, cô trừng mắt với anh, rồi thấy anh nhẹ nhàng rút chìa khóa từ túi sau ra. Thật quá đáng! Ngay từ đầu anh đã biết cái chìa khóa để chỗ nào, là anh muốn chọc cô!
“Đứng lên đi! Hay em muốn thêm lần nữa?” Anh vươn tay mở cửa.
Không có một tí xấu hổ nào trên mặt.
“Em……” Cô thực không muốn thừa nhận.” Rằng cô quá mệt rồi.” Anh nhướng lông mày, khóe miệng đầy vẻ cao ngạo, vòng tay qua eo cô bế lên, “Để anh đưa em vào nhà.”
“Còn không phải do anh làm hại……” Cô lẩm bẩm trả lời, hai tay vòng sau gáy anh.
Anh đối với vẻ oán giận của cô chưa phản ứng gì, mà khóe miệng anh vẫn còn hơi nhếch cao, Vũ Dung nhìn thấy thực kì quái.
Anh bế cô đi vào trong phòng, nhẹ nhàng đặt lên giường, rồi quay ra cửa xách đồ vào. Vũ Dung nghe được tiếng đóng cửa, cũng nghe tiếng anh bỏ đồ xuống, tiếng mở tủ lạnh, rồi tiếng chân tiến đến bên giường, nhưng cô thật sự quá mệt mỏi đến nỗi không mở nổi mắt nữa. Lúc này, con mèo nhỏ đi đến trên giường, nhảy lên người Vũ Dung, cả ngày chỉ có một mình thực rất không vui đi.
Nhưng mà Tất Duy Lân một tay xách nhóc mèo thảy xuống dưới giường. ”Meo meo meo meo!” Con mèo nhỏ cố gắng phát biểu ý kiến, liền bị anh xách thảy ra xa hơn. Vũ Dung mở mắt, nhìn anh, “Nó chỉ muốn chơi với em một chút.”
“Nó muốn thế nào cũng được, nhưng lên giường thì không, không phải bênh nó.” Tất Duy Lân nhíu mày trừng mắt với con mèo, này, không có ai được lên giường của anh trừ cô.
Cô thở dài, bất lực với sự hung hăng của anh. Con mèo nhỏ vô tội kêu vài tiếng, Tất Duy Lân dẫn nó xuống bếp, đổ cho nó ít thức ăn của mèo. Vũ Dung vẫn nằm trên giường, cả ngày phải đi lại, hết công viên đến cửa hàng, lại còn bị kẻ kia khủng bố… cô mệt không thể đứng dậy nổi.
“Anh muốn tắm, em tắm luôn không?” Anh đứng ở cạnh giường hỏi.
Anh lại còn nhiều năng lượng thế sao? Vũ Dung không thể hiểu nổi, nhưng cô chỉ buông được một câu, “Em không có sức.”
“Xem ra em làm em mệt đến chết rồi.” Anh lắc đầu, đi vào phòng tắm bật nước ấm, lại quay về giường bế cô.
“Anh định làm gì?” Cô mơ mơ màng màng hỏi.
“Phục vụ em.” Anh cởi hết quần áo nhàu nhĩ trên người cô, bế cô vào bồn tắm rộng.
“Không cần…” Cô biết ý đồ của anh rồi, ra sức giãy dụa. Nhưng Tất Duy Lân đã rất nhanh cởi quần áo, bước vào bồn tắm. Anh ôm cô từ phía sau, bàn tay nhẹ nhàng xoa lên người cô, “Đừng lộn xộn, ngồi yên là được.”
Vũ Dung chẳng còn sức mà tranh cãi, cứ thế ngoan ngoãn dựa vào ngực anh, mặc kệ anh làm gì. Mà sự dịu dàng của anh làm cô cảm động, không hiểu vì sao anh thay đổi, nào là dọn về ở với cô, lại còn có nhiều thay đổi trong cách cư xử, cô không hiểu được sự phức tạp bên dưới. Mà thôi cô cũng không cần nghĩ nhiều, chỉ cần hưởng thụ giờ khắc này.
“Nhẹ một chút, vừa rồi anh cắn chỗ đó rất đau…” Bất ngờ bị đau cô la nhỏ.
“Thật không? Là anh sai rồi.” Anh mỉm cười, lực trên tay càng giảm nhẹ, từ tốn lau cho cô.
Cô thở dài thỏa mãn, duỗi thẳng người dựa hẳn vào lòng anh, bàn tay nhỏ bé vô thức ôm gáy anh.
“Bé ngoan.” Nhìn vẻ dịu dàng ngoan ngoãn như một đứa trẻ của cô, lại thấy nét thỏa mãn hiển hiện trên gương mặt cô, anh cảm thấy một cảm xúc lạ lùng trong lòng.
Sương mù tràn ngập trong phòng tắm, Vũ Dung nhắm hai mắt, lẳng lặng cảm nhận cơ thể anh và hai bàn tay của anh, nhưng cô đã không nhìn thấy tình cảm thâm sâu trong đôi mắt anh dành cho cô…