“Chúng tôi sẽ hỏi ý của Tất tiên sinh.” Người vệ sĩ lập tức đáp ứng.
“Cám ơn.”
Khoảng một giờ sau, người vệ sĩ nhấn chuông cửa, rồi đem những thứ cô cần đưa vào. “Đây có phải những thứ cô cần không?”
“Đúng vậy, rất cám ơn anh.” Vũ Dung khẽ cười với họ, dù rằng vẻ mặt họ hoàn toàn cứng ngắt. Mặc kệ họ đi, tóm lại cô đã có định liệu của mình để tự lo cho cuộc sống sau này rồi.
Cô bật radio, chuyển tới kênh nhạc Đài Bắc mà cô yêu thích, nghe nhạc có thể làm cho cô tâm tình bình tĩnh trở lại, một bên là mèo nhỏ, bắt đầu làm bữa tối. Nói ra cũng lạ, với một chuyện đả kích như vậy, mà cô không oán trời oán đất, không khóc lóc thảm thương, lại có thể cứ thế bình thản tiếp tục sống a?
Có lẽ chín năm sống cuộc sống không giống một người bình thường cô đã học được bài học tự thích nghi, tự điều chỉnh, học cách đối mặt sự thật. Nếu không, hỏi làm sao cô tồn tại đến bây giờ đây?
Đến lúc làm xong bữa tối, con mèo nhỏ đã cắn tờ giấy của cô, trốn vào dưới gầm bàn. Vũ Dung mỉm cười, nhóc mèo này rất thích chơi trò này, nó ưa cắp đồ vật này nọ, rồi giấu cho cô không tìm ra. Vì thế cô ngồi xổm xuống nhỏ giọng gọi, “Meo meo à, đừng đùa nữa!” Con mèo nhỏ luồn qua luồn lại, cô cũng bò theo trên mặt đất, cùng nhóc mèo chơi trò trốn tìm của nó.
Lúc này, cửa phòng mở ra, nhưng mà Vũ Dung không biết, vẫn tiếp tục chơi cùng nhóc mèo bướng bỉnh.
“Meo meo, trả lại cho chị! Đừng nghịch nữa!” Cô với tay bắt, nhưng mèo con đã kịp chạy thoát rồi.
Đây chính là cảnh tượng mà Tất Duy Lân trông thấy khi bước vào phòng. Trên bàn đầy các món ăn nóng hổii. Dưới bàn là con mèo trắng nhỏ, bò cạnh đó là một người con gái đang mặc tạp dề.
Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ thấy cảnh này trong đời. Trong ấn tượng của anh, nhà của anh luôn im lặng, lạnh lẽo, không bao giờ có tiếng mèo, càng không có âm nhạc. Trong ấn tượng của anh, Vũ Dung là người phụ nữ quật cường, mạnh mẽ, không biết nhẹ nhàng tươi cười, càng không có chuyện quì rạp trên mặt đất mà đùa giỡn. Mà nay, mọi điều anh nghĩ đều đã bị phá vỡ, anh trừng mắt nhìn cảnh tượng trước mắt, không biết phải phản ứng thế nào.
“Meo meo! Meo meo!” Con mèo nhỏ nhận thấy có người lạ, cảnh giác kêu lên.
Vũ Dung nhìn lại liền thấy Tất Duy Lân đứng phía sau! Anh cầm trong tay cặp tài liệu, trên người mặc bộ đồ tây màu xám tây trang, mắt đeo kính, thoạt nhìn chính là dáng vẻ của kẻ làm chủ. Nhưng cô thì sao đây? Đeo tạp dề Kitty, quỳ rạp trên mặt đất cùng con mèo nhỏ chơi đùa! Ông trời, xem ra trận chiến này cô chưa đấu đã thua!
Tất Duy Lân chú ý đến dáng người đang bò của cô, cặp mông nhếch lên, đường cong lộ rõ, lập tức cơ thể anh có phản ứng a. Đáng chết! Anh cũng không biết là anh muốn cô mấy trăm, mấy ngàn lần nữa, cơ thể anh vẫn có thể dễ dàng phản ứng vì cô như vậy!
Vũ Dung trên mặt đỏ bừng, vội vàng nhỏm dậy, không biết phải nói gì.
Xem dáng điệu cứng ngắc của anh có lẽ trong lòng đang rất kinh hãi. Mà cô tự nhiên chơi đùa như vậy trong phòng của anh hẳn không phải là dáng điệu của loại tình nhân mà anh mong muốn rồi.
“Meo meo! Meo meo!” Con mèo nhỏ đi đến cạnh Vũ Dung.
Cô ôm nó vào lòng, nhẹ giọng an ủi. Anh chết sững trừng mắt nhìn con mèo con đang làm nũng kia, ghen tị nó có thể ở trong lòng cô như vậy, lại còn được cô ngọt ngào trấn an. Trời đất! Anh đụng trúng cái gì rồi mới chuyển sang ghen tị với động vật nha.
Vũ Dung cũng không hiểu được cái trừng mắt của anh, tại sao lại khó chịu với một con mèo con chứ? Chả lẽ là không thích mèo sao?
Hai người trầm mặc có chút xấu hổ, chỉ có âm nhạc tiếp tục du dương, mà kia lại vô tình đang phát tác phẩm nhạc kịch “Miêu” của Lạc Y Vi.
Tất Duy Lân đảo mắt quanh phòng, phát hiện có một số thay đổi, như là có thêm bức tranh trên tường, rồi lại có bình hoa sứ trên ngăn tủ, trong không khí lại thoảng mùi thơm nhè nhẹ…
Vũ Dung nhìn cách anh đánh giá xung quanh, tin rằng anh sắp nổi giận, vội vàng mở miệng giải thích: “Là do anh cho đem hết đồ của tôi đến đây, cho nên…”
Anh nhún vai, không bình luận, ánh mắt chuyển đến thức ăn trên bàn. Vũ Dung chống hai tay xuống đất nhanh chóng đứng dậy, “Anh muốn ăn à? Dù sao cũng đều là tiền của anh…”
Làm ơn đi, cô nói cái gì vậy? Cô có phải hay không khẩn trương quá đó? Anh một câu cũng chưa nói, cô lại mở miệng mời anh cùng nhau ăn cơm? Cái này không phải chính là lời nói của một tình nhân sao? Nhưng mà trông thần sắc ghê gớm của anh, cô khó mà không bị rối loạn.
Tất Duy Lân nhìn cô một hồi lâu, cô còn tưởng rằng anh đang định buông lời châm chọc, nhưng không nghĩ anh lại bỏ cặp tài liệu, ngồi luôn xuống bàn ăn, có điều chỉ ngồi nhìn, tự trên bàn vẫn chưa có bát đũa gì.
Vũ Dung ngây ra một lúc, mới nhớ ra đi lấy thêm chén cơm. Cầm hai chén cơm, hai đôi đũa đặt xuống bàn, xong cô ngồi xuống phía đối diện với anh.
Tất Duy Lân bắt đầu dùng cơm , anh ăn thật sự chậm, cắn từng miếng rất nhỏ theo kiểu ăn cơm cũng là chuyện rất nghiêm túc phải làm.
Vũ Dung cũng có phần cảm thấy khó nghĩ. Lúc trước cô học nấu ăn là vì chuẩn bị cho giấc mộng gia đình của riêng cô, hy vọng cô có thể tự tay nấu cho chồng, cho con cô ăn. Không ngờ kẻ đầu tiên thưởng thức tay nghề của cô, lại là người đàn ông độc ác này.
Cô ngẩng đầu nhìn lén anh vài lần, kỳ thật đây cũng là lần đầu tiên cô thấy bộ dáng ăn cơm của anh. Hai người quen biết đến chín năm, vậy mà đây là lần đầu tiên cùng nhau ăn cơm, không phải là ngớ ngẩn sao.
Trong lúc ăn cơm, hai người cũng không nói gì với nhau, không gian tràn ngập tiếng nhạc êm ái phát ra từ radio. Lúc này nhóc mèo lại nhảy lên bàn “Meo meo! Meo meo!” kêu vài tiếng, hướng Vũ Dung xin ăn.
Vũ Dung cẩn thận liếc nhìn Tất Duy Lân một cái, thấy anh không tỏ thái độ gì, liền đưa cho nhóc mèo miếng thịt bò, rồi lại miếng cá. Mèo nhỏ thế là được ăn sung sướng rồi.
Nhưng mà nhóc mèo này ăn chưa đã, vụt cái sà sang chỗ Tất Duy Lân ngoạm luôn con tôm trong chén của anh.
“Meo meo à!” Vũ Dung kinh ngạc gọi nhỏ, sợ rằng Tất Duy Lân sẽ nổi sùng lên mất!
Nhưng chính anh cũng kinh ngạc nhìn con mèo nhỏ, thực ra là anh quá bất ngờ chứ không phải là tức giận. Đời này anh chưa từng nuôi thú cưng, chẳng biết phải cư xử thế nào nữa.
“Meo meo! Em không được leo lên bàn. Lại đây!” Vũ Dung nắm gáy nhóc mèo thả xuống đất.
Mèo con ngoạm được đồ ăn rồi, nên chẳng buồn quay đầu lại, chạy biến vào góc.
Vũ Dung lo lắng nhìn sang chỗ Tất Duy Lân, phỏng đoán xem anh có ý gì, có điều mày của anh không hề nhíu lại, miệng lại có nét cười. Hả, cười sao? Đây đâu phải là biểu tình thông thường của anh, hay là anh bị con mèo làm cho mất bình tĩnh luôn rồi?
Vũ Dung tiếp tục yên lặng ăn cơm, cũng không hiểu được rốt cuộc mình đang nhai cái gì.
Ăn cơm xong, Tất Duy Lân cầm cặp tài liệu, không nói một lời bước thẳng sang phòng làm việc. Hiển nhiên là anh phải quay lại công việc. Anh là người nghiện công việc, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến công việc. Trước đây thi thoảng cô ở lại đây vào tối thứ Sáu, nửa đêm tỉnh lại thấy có ánh đèn ở phòng làm việc, lại thấy anh đang gõ máy tính hoặc nói chuyện qua điện thoại. Cô nhìn theo bóng anh, khẽ lắc đầu, tự mình thu dọn chén đũa trên bàn. Sau khi không còn gì để làm nữa, lấy hết dũng khí đi đến thư phòng, gõ cửa.
Anh ngẩng đầu, lông mi không chớp, tựa hồ muốn hỏi có việc gì?
“Tôi…… Tôi cần đi ra ngoài ngày mai, nếu anh muốn cho người đi theo cũng được. Tóm lại, tôi không muốn bị nhốt trong này.”
Anh gật gật đầu, tỏ vẻ đồng ý. Xem ra anh vẫn còn một chút lý tính trong người, Vũ Dung cảm thấy yên tâm rồi, nên nói nốt yêu cầu của mình,“Còn nữa, thứ Hai tuần sau tôi phải đi làm, tôi không thể không đi làm.”
Anh cũng không có ý kiến, tiếp tục gật đầu. Yêu cầu đưa ra được thuận lợi chấp nhận, Vũ Dung không cần nói gì thêm, xoay người rời đi.
Lúc này, Tất Duy Lân mới nói, “Chỉ có một điều kiện, không được đi tìm người đàn ông kia.”
Bóng lưng cô cứng lại, cả người trầm mặc, nhưng cô hiểu mình không có lựa chọn nào.
Nhà có năm phòng, cô tìm thấy phòng dành cho khách, liền đem đồ đạc, máy tính của cô vào, biến nó thành phòng làm việc của cô. Có điều cô không dám đổi phòng ngủ, sợ Tất Duy Lân tức giận sẽ phá luôn cả gian phòng này của cô.
Vì thế, cô ở trong phòng làm việc của mình, vừa đọc sách vừa nghe nhạc. Nhóc mèo quậy mệt nằm bên người cô ngủ ngon lành, phát ra tiếng thở khò khè.
Cảm giác này thiệt giống như lúc cô đang ở nhà, chỉ khác là cách một vách phòng là người đàn ông nguy hiểm đang tìm cách nhốt cô, là kẻ đã uy hiếp cô bao lâu nay. Mãi đến mười một giờ, cô mới buông sách, quay lại phòng ngủ để tắm, xả đầy nước ấm vào bồn.
Cái bồn tắm này thực tuyệt, có thể bơi lội hoặc lặn xuống nữa, chỉ là tắm một mình thì có phần cô đơn. May là cô cũng quen rồi, dù sao cô cũng độc thân hai mươi bảy năm rồi. Bây giờ dù rằng bị kẻ kia giữ chặt bên người, nhưng cuộc sống cô cũng chả mấy đổi khác.
Trong lúc Vũ Dung ngâm mình trong bồn nước ấm, Tất Duy Lân lặng lẽ đi vào phòng ngủ. Nơi này anh đã ở đến mười năm, cũng phải nói là nơi thân thuộc rồi, nhưng nhìn thấy mấy đồ dùng của nữ giới trên bàn, trong phòng lại thoang thoảng hương hoa, tủ quần áo ngoài đồ của anh, giờ lại còn một loạt các kiểu nữ trang khác nhau. Tất Duy Lân ngồi xuống giường, cảm thấy chưa kịp thích ứng với các thay đổi như vậy quanh mình.
Rốt cuộc vì sao anh lại bắt cô về đây ở cùng chứ? Là vì cô đòi chấm dứt sao? Là vì thấy cô cùng người đàn ông khác thân cận sao? Là vì cô ở trước mặt anh lần đầu tiên khóc sao? Hay đây chỉ là kết quả của một quan hệ đã trở thành thói quen dài chín năm? Đầu óc anh vốn rất nhạy, vậy mà giờ nghĩ không ra đáp án. Mà nghĩ mãi không ra, thôi thì đợi nói chuyện lại xem.
“Meo meo! Meo meo!” Con mèo nhỏ đi vào trong phòng, lượn qua lại quanh chân anh mấy vòng.
Anh cúi đầu nhìn con vật màu trắng nhỏ bé, vươn tay vuốt nó mấy cái. Trước nay anh chưa từng làm vậy với mèo, nhưng mà cảm giác vuốt ve này cũng không tệ lắm.
Từ phòng tắm truyền ra tiếng khỏa nước, anh bất chợt thấy nhộn nhạo trong người, như là bị dẫn dụ đi thẳng đến cạnh cửa phòng tắm, lặng lẽ đẩy cửa ra, đập vào mắt một thân ảnh trắng nõn đang ngâm mình trong nước.
Bởi vì bể thật sự quá lớn, Vũ Dung cảm thấy rất thích thú, ngụp lặn trong nước, chơi trò chơi của chính mình. “Thích thật” Cô ngụp lặn một lúc, lâu lâu trồi đầu lên, thở phì phò.
Nhưng ngay khi cô đưa tay vén lại tóc, thì trông thấy Tất Duy Lân đang đứng ở cạnh bồn tắm, tia sáng trong mắt thể hiện sự tò mò nghiên cứu, như là rất ngạc nhiên trước hành động của cô.
Hai má Vũ Dung lập tức đỏ lên “Anh làm sao vào đây được?” Mà lại còn nhìn lén cô nữa!
Anh ngồi xổm xuống cạnh bể bơi, ngón tay lướt nhẹ trên làn nước ấm, “Vì sao không thể? Phòng ngủ là của tôi, phòng tắm cũng của tôi,” rồi ngón tay anh lướt qua bờ vai ướt của cô, “Em cũng là của tôi.”
Nghe cách nói của anh, cô cảm thấy rất tức giận, nhưng mà không thể phản bác được.
Nhìn vẻ phụng phịu không đồng tình của cô, khóe môi anh hiện lên nét cười, “Ngâm mình ở đây có vẻ thoải mái.”
“Anh lúc nào cũng có thể mà.”
Anh lắc đầu, “Từ trước tới nay chưa từng, không có thời gian, mà cũng không có cảm hứng.”
À đúng rồi, cô nhớ lại mấy năm qua mỗi lần anh vào