h không lên tiếng, trong bóng đêm mơ hồ thấy thân ảnh cô liền duỗi hai tay kéo cô xuống, làm cho cô đột nhiên té trên giường.
Vũ Dung bắt mình không được thét chói tai, lại càng không cho phép chính mình khóc sướt mướt .
Anh cúi đầu cảm nhận hơi thở của cô, bàn tay to tháo khăn mặt ra, tuỳ tiện đặt một bên, lấy ngón tay thăm dò đường cong của cô, chậm rãi mơn trớn từng tấc da thịt.
Đây là lần đầu tiên của cô sao? Không có hoa tươi ngọn nến, không có lời yêu thương nỉ non, chỉ có bóng tối vô tận, cùng với một tên xa lạ mà nguy hiểm. Vũ Dung nhắm chặt đôi mắt, tự nói với mình đây chỉ là ác mộng. Tất Duy Lân hiển nhiên cũng không muốn nói nhiều, chỉ dùng tay anh, môi anh, thân thể anh, dịu dàng mà bá đạo biểu thị quyền công khai của anh.
Không kháng được, nhưng anh không thô bạo như cô tưởng tượng, ngược lại lại tạo ra ma pháp trên người cô khó có thể nói thành lời, thậm chí cô phải dùng chí lực to lớn lắm mới có thể làm mình không phát ra tiếng rên rỉ.
Anh cảm nhận được cảm xúc áp lực của cô, điều này lại mang đến cho anh một loại khoái hoạt kì lạ, làm cho anh càng muốn tra tấn cô, đùa bỡn cô, như thể phải làm cho thân thể cô bị bức tới điên.
“Em đang run đấy,“Anh cười cợt nói.
Vũ Dung tiếp tục duy trì trầm mặc, nhưng lại run nhiều hơn.
“Không muốn nói chuyện hả? Anh tiếp tục vậy, nếu em không lên tiếng, anh sẽ không dừng lại .” Anh lần xuống nơi mẫn cảm chưa từng bị người khác chạm qua.
Cứ coi như là một loại trừng phạt đi? Vũ Dung mê muội nghĩ, cũng không cho phép chính mình đầu hàng.
Tiếng thở dốc của anh bên tai cô, thân thể anh mồ hôi ẩm ướt mà cực nóng, mùi hương của anh thoảng qua cô mang theo luồng xúc cảm, như là muốn để lại ấn ký của anh trên người cô, anh khẽ cắn thêm lần nữa, mút lấy da thịt cô cho đến khi cô đỏ lên, nóng bừng.
Không…… Đây tuyệt đối là ác mộng, nếu không, vì sao trong cơ thể cô lại có thứ gì xao động, nảy lên vậy?
“Vẫn không nói lời nào? Thật sự không cần anh dừng lại?” Anh cố ý lấy ngón tay mơn trớn môi anh đào của cô.
“Giỏi cho cái miệng nhỏ lợi hại, nhưng không sao, tôi thích em như vậy.” Anh lấy ngón tay thăm dò vào khuôn miệng ẩm ướt của cô.
Khi cô sắp không chịu nổi cảm giác xa lạ, anh dừng động tác lại, rời khỏi người cô, làm cho cô thoáng có chút mất mát. Điều này…… thật kỳ quái ……”
Anh lấy BCS ra, miệng cảnh cáo:“Tôi chỉ dùng lần này thôi, về sau em phải uống thuốc ngừa.”
Về sau? Vũ Dung không rõ ý tứ hai từ này.
“Sao lại có về sau?” Cô ngây ngốc hỏi.
Anh không lập tức đáp lại, chỉ cúi đầu cắn đầu vai cô một chút, tách hai chân sớm đã mềm nhũn của cô. Sau đó, khi hai người vừa kết hợp, Vũ Dung phát ra tiếng kêu đau, anh dừng động tác, nhưng vẫn ở bên trong cô, không chịu rời khỏi.
“Đau……” Cô không nghĩ tới sẽ đau như vậy, vì sao phụ nữ lại phải chịu đựng cái đau này? Cô không hiểu.
Hai tay của anh nhanh vòng ôm lấy thân thể mảnh mai của cô, rồi anh lao vào làm cho cô nghĩ mình sắp hôn mê tới nơi rồi, nhưng lại không theo ý nguyện của cô, ông trời ơi! Có khi té xỉu đi còn hay hơn!
“Đừng nhúc nhích, tôi sẽ không để em lùi bước .” Giọng nói của anh có chút cảm xúc đè nén ghé vào bên tai cô nói:“Em phải quen tôi đi bởi vì sau này chúng ta sẽ không rời khỏi nhau đâu ……”
Cô vô lực dựa vào đầu vai anh, chẳng nói gì nên lời. Cô chạm tới giữa trán anh mồ hôi đổ xuống, nóng nóng , mặn mặn , là một loại hương vị nam tính thuần túy. Giờ phút này, cô bị ôm chặt trong lòng anh, nhưng anh vẫn còn trong cơ thể cô, đây là sex giữa nam và nữ sao?
“Mở mắt ra, nhìn cho rõ, chúng ta đang ở bên nhau.” Anh nâng khuôn mặt nhỏ của cô, dịu dàng hôn lông mi.
Ngoài cửa sổ ánh trăng rọi vào, cô mở to mắt nhìn, mơ hồ thấy bọn họ thân thể dây dưa, bằng phương thức kết hợp vô cùng thân mật, đối với việc này cô chỉ có thể phát ra âm thanh than nhẹ.
Haizz! Anh thật sự là vô sỉ, anh muốn hoàn toàn hàng phục cô …… Hàng phục thân thể của cô …… Còn cả ý chí của cô nữa ……
Anh liếm vành tai mịn màng của cô, làm cho cô run run, tiếng nói ấm trầm truyền tới tai cô, đi thẳng vào trái tim yếu mềm,“Lần đầu tiên nhìn thấy em, tôi đã ảo tưởng tới giờ khắc này ……”
“Vì…… Vì sao?” Cô chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày này!
Anh không đáp chỉ cười, chờ cô từ từ thích ứng, bàn tay to của anh trong lúc đó lại thi triển ma pháp không cưỡng lại được, thổi bùng ngọn lửa trong thân thể cô.
“Đừng ……” Cô lắc đầu, muốn cự tuyệt khoái cảm xa lạ này.
“Vậy đã chịu không nổi? Thật mẫn cảm.” Anh nói xong, cũng nhịn không được thở dốc.
“Mau…… Dừng lại……”“Cô cơ hồ muốn nghẹn ngào.
“Cô bé đáng thương, em không biết chính mình muốn gì đâu.” Anh đã xâm nhập đến tận cùng, hoàn toàn có được cô; móng tay cô nhanh ghì lấy bờ vai của anh, hẳn là cào đau anh, nhưng trong cái đau lại làm cho anh đạt khoái cảm, rốt cục, hai người đều rung rung, hai người bám víu lấy nhau, rồi anh bắt đầu tiến lên, ra vào, cho tận đến khi hai người bị nhấn chìm trong dục vọng.
Thời khắc qua đi, anh để cho cô dựa vào ngực anh nghỉ ngơi, trong giọng nói mang theo một tia thương hại,“Nhìn em như thể sắp hôn mê rồi này.”
Cô không phản bác, bởi vì cô quả thật rất muốn hôn mê, mùi hương hoan ái gắt gao bao chung quanh cô, loại hương vị thần bí này trộn với mồ hôi nóng rực làm cho cô lâm vào mê man.
“Em có thể ngủ, nhưng phải nhớ một việc ……” Anh một đằng vuốt ve mái tóc dài, một đằng nói:“Em là của tôi, hiểu không?”
“Hiểu ……” Cô mơ hồ đáp lại, căn bản không nghe thấy anh nói gì. Cô chỉ nghe được tiếng tim đập của anh. Tiếng anh hô hấp, như là cành hoa bị dập, thâm trầm mệt mỏi rốt cục làm cho Vũ Dung mê man, trong lòng cô nghĩ, sau ác mộng nhất định phải tỉnh lại. Ngủ đi! Ngủ đi! Chờ hừng đông mọi việc sẽ qua đi ……
※ ※ ※
Trời đã sáng, Vũ Dung hoảng hốt tỉnh lại. Cô phát hiện mình bị đặt trong một phòng xa lạ, nhưng bốn phía ảnh loả thể đã biến mất, tất cả thoạt nhìn đều rất bình thường, không có dấu vết của ác mộng đêm qua.
Nhưng mà, thân thể cô lại nói lên tất cả, dấu hôn trên người, hai chân có chút đau. Môi sưng đỏ, đều xác minh kích tình quá nửa đêm qua. Tất Duy Lân không ở trong phòng, nhưng hơi thở anh lại có mặt khắp nơi. Cô vừa quay đầu, thấy trên tủ đầu giường có tờ giấy, mặt trên viết: “Tuần sau buổi tối thứ sáu, mười giờ gặp. Bên cạnh là một cái chìa khóa, hiển nhiên là của cái phòng này.
Ngoài ra, còn có ảnh, đó là cô khi đang nằm trên giường ngủ say, thời gian là buổi sáng hôm nay. Nhìn ảnh chụp mình khuôn mặt bình thản, mái tóc dài rối tung, đôi môi đỏ mọng chu ra, tựa như dáng vẻ của một cô nhân tình!
Cô không hề nghĩ ngợi liền xé nát tấm ảnh, biến thành các mảnh li ti. Cô đi vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ, cũng không dám hồi tưởng lại việc anh làm.
Chẳng lẽ, đúng như anh nói, bọn họ sẽ không chấm dứt sao?
※ ※ ※
Đúng vậy! Tựa như lời Tất Duy Lân bọn họ sẽ không chấm dứt!
Vào một ngày nào đó, bởi vì mệnh lệnh đe doạ của Tất Duy Lân, mỗi buổi tối thứ sáu đúng mười giờ, cô đều phải có mặt trong căn phòng này, tắm rửa một giờ, thay áo ngủ anh mua, rồi nằm trên giường chờ đợi anh đến. Anh có lẽ đã ở thư phòng chờ đợi, hoặc có lẽ đêm khuya về trễ, nhưng anh cũng không nhiều lời thanh minh, chỉ là yên lặng trong bóng đêm cởi quần áo, lên thẳng giường ôm lấy cô, dù cô có đang ngủ hay không thì, đôi môi anh rất nhanh đánh thức cô dậy, còn hai tay của anh luôn thích gì làm nấy, làm cô chỉ muốn bỏ trốn.
“Vì sao…… mỗi lần đều phải vậy?” Cô từng hoang mang hỏi, khó có thể lý giải dục vọng của anh.
“Không cho phép hỏi nhiều, tóm lại anh muốn!” Anh chặn môi cô, đêm đó đặc biệt muốn cô hoàn toàn. Sau đó, cô cũng không dám hỏi nhiều, bởi vì cái giá phải trả là một tuần toàn bộ xương sống, thắt lưng tới chân đều đau.
Một tháng sau, cô tỉnh lại trong buổi sớm cuối tuần, phát hiện trên bàn có hé ra một quyển sổ tiết kiệm cùng con dấu, hiển nhiên là anh quà anh “mua” cho cô, làm cho cô có thể tùy tâm đi làm chuyện mình thích.
Cô đứng dậy, nhưng không có động vào, mà anh cũng không hỏi nhiều, như thể chỉ cần ném tiền cho cô là đủ rồi, về phần cô có dùng hay không, anh không cần biết.
Mặc dù có đôi khi anh không ở Đài Bắc, anh vẫn gọi điện thoại về lúc mười giờ, qua ống nghe điện thoại nghe được giọng nói:“Ngoan lắm, em không có muộn.”
Cô không trả lời, chỉ hít một hơi, không nghĩ tới dục vọng của anh lại khủng bố đến mức này!
“Đi tắm rửa, không cho phép đóng cửa lại.” Anh ra lệnh. Cô làm theo, sau đó một giờ sau, anh lại gọi ,“Thay áo ngủ, lên giường đi.”
Cô không thể cãi lời, bởi vì cô đã nếm qua kết cục, chỉ cần hơi chút không thuận theo ý của anh, lần sau đến, anh sẽ làm cô cả đêm ngủ không ngon. “Nói với anh ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.” Cô nhẹ giọng nói.
(Cam: Xin lỗi em chen ngang tí, anh nam9 hơi BT và đáng ghét, sau này còn đáng ghét hơn, nếu ai bị dị ứng ra ngoài vẫn còn kịp!!)
Điện thoại ngắt, Vũ Dung trong bóng đêm chìm vào mộng đẹp, một người ngủ ở cái giường lớn thế này, không khỏi có chút cô đơn. Nhưng, cô tuyệt đối sẽ không nhớ anh , bởi vì…… Cô hận anh !
Đúng vậy, thứ Sáu tiếp theo, rồi thứ Sáu tiếp theo nữa, mỗi thứ sáu, thoát cũng không thoát được thứ Sáu, trong bóng đêm bọn họ có được nhau, nhưng chưa bao giờ là trao đổi tình cảm, chỉ là thân thể kết hợp, chỉ là kích tình thuần túy, thở dốc, nhiệt độ cơ thể cùng chìm trong dục vọng……