ì?” Vũ Dung nhất thời không thể tiêu hóa hết tin tức này.
“Tớ đi tắm rửa , không muốn để Tất học trưởng đợi lâu.” Chu Thục Quyên không hề nhiều lời, đi vào phòng tắm.”
“Thục Quyên!” Vũ Dung muốn khuyên vài câu, Chu Thục Quyên đã mở vòi hoa sen, nghe không thấy lời Vũ Dung nói .
Làm sao bây giờ? Vũ Dung hoảng hốt nghĩ, Tất Duy Lân tuyệt đối không có lòng tốt đâu, cô nhất định phải ngăn cản chuyện này, nếu không cô chính là người phải tận mắt thấy bi kịch đổ lên đầu Thục Quyên mất!
Cô lo lắng 1 phút, liền lập tức ra quyết định, cô phải trực tiếp đi tìm anh nói chuyện.
“Cốc cốc!” Tiếng đập cửa vang lên, Tất Duy Lân mặc quần áo ở nhà ra mở cửa phòng, lại thấy Vũ Dung đứng ở đó. Vẻ nén giận của cô cùng hành động nửa đêm đến phòng con trai không hề làm xao động người bên trong.
“Cô có chắc là cô không gõ sai cửa phòng đấy chứ?” Miệng anh bất giác giương lên nụ cười lạnh, lại là kiểu cười làm cho Vũ Dung nhìn đã muốn đánh người.
“Tôi tới tìm anh.”
“Đáng tiếc người tôi chờ không phải cô, sao lại chưa thấy Thục Quyên tới nhỉ?” Anh ra vẻ nhìn xung quanh.
“Anh rốt cuộc muốn thế nào đây? Tôi sẽ không để anh thương tổn tới Thục Quyên đâu!” Giọng cô không nhịn được mà vang to lên.
“Đừng kích động, vào đây đi! Nếu không mọi người lại bắt đầu truyền tin đồn của tôi và cô đấy.” Anh kéo tay cô, để cô đi vào trong phòng, sau đó lại khóa trái cửa.
“Sao phải khóa cửa?” Cô dùng sức gạt tay anh ra, độ ấm trên tay anh làm cho cô cảm thấy bất an.
“Chẳng may có người xông vào, chỉ sợ sau này thanh danh của cô sẽ không được tốt!” Anh miệng giảng giải, cứ như thật sự suy nghi cho danh dự của cô.
Cô không tin anh sẽ tốt như vậy đâu! Quên đi, đây không phải việc mà cô tới, cô nhất định phải hỏi rõ dụng ý của anh ta!
“Rốt cuộc, anh tìm Thục Quyên làm gì?”
“Việc này cô quản được à?” Anh nhàn nhã đi đến quầy bar phía trước, rót cho mình một chén rượu.
“Thục Quyên là bạn tốt của tôi, anh đừng có mà trêu cợt cô ấy!
“Cô ấy thích tôi, tôi chẳng qua chỉ là làm cho cô vui vẻ thôi. Anh nhấp một ngụm rượu whisky, rất cay, cũng thích hợp với tâm tình anh bây giờ.
“Anh …… anh sẽ không làm điều xằng bậy với cô ấy đấy chứ?” Cô không thể không nghĩ đến khả năng này.
Anh hừ một tiếng,“Xằng bậy? Đó là của cách nói của cô, đối với tôi mà nói, chẳng qua chỉ là đôi bên có lợi thôi.”
Nhìn vẻ tự đại của anh, Vũ Dung không thể tin tưởng lời anh nói được,“Tôi sẽ không cho anh làm như vậy !”
“Thật không? Vậy cô muốn thế nào? Cô muốn bắt mình đến thay thế cô ấy à? Anh nói câu này không giống như câu hỏi, ngược lại giống như là một câu mời mọc, hơn nữa là một loại khát cầu.
Nhìn trong mắt anh có dục vọng trắng trợn, Vũ Dung nhịn không được run run, cái tên này thực sự rất nguy hiểm, ở cùng anh một giây cũng làm cho cô cảm thấy khó chịu!
“Anh đừng có mà suy nghĩ linh tinh! Tôi không để Thục Quyên tới tìm anh đâu, lại càng không để cho anh chạm vào một cái lông tơ của tôi!” Vũ Dung khó thở tức giận, xoay người muốn ra phòng.
Tất Duy Lân bắt lấy tay cô,“Còn muốn chạy? Không đơn giản như vậy!”
“Anh muốn làm gì? Tôi hét lên đấy!”
“Em không có cơ hội đó đâu.” Anh uống một hớp lớn uýt ki, rồi cúi đầu ngăn chặn môi của cô, đẩy hớp rượu đó vào miệng cô.
Vũ Dung chưa bao giờ động vào rượu, lần này đột nhiên bị dính rượu nặng, tuy cô cố gắng tránh thoát anh, miễn cưỡng lui ra phía sau hai bước, nhưng lại phát hiện chân mình mềm nhũn, giống như không thể đứng vững, đầu cũng choáng váng nhìn không rõ cảnh trước mắt.
“Anh dám ……” Đây là lần đầu tiên cô uống rượu, cũng là lần đầu tiên cô bị hôn.
Anh tiến tới nắm lấy thắt lưng cô, làm cho thân thể cô mềm mại kề sát trước ngực anh, khẽ nhếch khóe miệng cười đến gian tà,“Là em chui đầu vào lưới nhé.”
Cô không dám tin trừng mắt với anh, nhưng mắt lại dần dần mơ hồ, giống như thấy có tới mấy tên Tất Duy Lân……
“Để anh nhìn thấy dáng vẻ say rượu của em đi! Nhất định sẽ rất thú vị.” Không đợi cô trả lời, anh liền uống một hớp lớn rượu whisky, tiếp tục đem rượu truyền đến miệng cô, rượu chảy dọc theo khóe môi cô xuống, anh lợi dụng đầu lưỡi liếm sạch.
“Đừng …… Cái tên ác ma này ……” Vũ Dung phát ra giọng bực tức, ý thức dần mờ nhạt, như thể chìm sâu xuống đáy biển, vô lực, không thể giãy dụa, chỉ đơ đơ người ra.
“Uống một ngụm nữa đi! Cái này sẽ giúp em ngủ thật ngon.” Cô bất lực ngoảnh đầu, nhưng khuôn mặt nhỏ lại bị anh giữ chặt, che môi cô lại, từ từ rót chất lỏng thơm nồng vào cô.
“Tôi không muốn uống…… Tôi thấy đầu choáng váng……” Cô thật sự không chịu cái thứ hoa mắt chóng mặt này!
Anh chỉ cười yếu ớt, ôm thân thể mềm mại của cô, cứ một ngụm lại một ngụm bắt cô uống hết, cho tận đến khi cô nhắm mắt lại, ngã nhào vào lòng anh mới thôi.
“Em trốn không thoát đâu, tiểu hạt tiêu……” Đầu ngón tay của anh lướt qua cái cổ trắng noãn, tựa như con ma cà rồng khát máu, muốn cắn cô một ngụm thì cửa lại truyền đến tiếng đập cửa, Tất Duy Lân đặt Vũ Dung lên giường, lấy chăn phủ đi, rồi đi ra mở cửa.
“Học trưởng, em đến rồi đây.” Ngoài cửa là Thục Quyên sau khi đã tắm rửa, trên người cô thoang thoảng hương nước hoa.
Miệng anh bất giác nhếch lên:“Cô tới chậm.”
“Hả! Vì sao?” Cô đã nhanh chóng rửa mặt chải đầu rồi mà! Tất Duy Lân hé mở cửa ra một ít, Chu Thục Quyên có thể mơ hồ thấy trên giường một người đang nằm, hơn nữa đó là một cô gái , điều này làm sáng tỏ hết thảy.” Đã thông suốt chưa?”
Chu Thục Quyên ánh mắt phiếm hồng, không nghĩ tới học trưởng lại đối với cô như vậy, giấc mộng của cô đã tan tành……
Cô chưa nói câu thứ hai đã xoay người bỏ chạy, thầm nghĩ chạy trốn thật xa, rời xa ác mộng sau lưng, nhưng ở trên hành lang, ngoài ý muốn cô gặp được Từng Minh Huy. Từng Minh Huy đột nhiên bị va phải, may là anh giữ được thăng bằng, hai người mới không bị té ngã. Bàn tay to của anh giữ vai cô hỏi,“Học muội, em làm sao vậy?”
“Em khóc à?” Anh phát hiện trên mặt cô có làn nước mắt trong suốt, hoảng sợ,“Ai bắt nạt em?”
Chu Thục Quyên lắc lắc đầu, cái gì cũng nói không nên lời. Nhìn cô lã chã rơi lệ, Từng Minh Huy cũng không yên lòng,“Đừng như vậy, anh đưa em về phòng nhé! Có cái gì thì từ từ nói với anh.” Anh đem Chu Thục Quyên về phòng, Chu Thục Quyên vẫn nói không nên lời, chỉ tựa vào vai anh khóc.
Từng Minh Huy hỏi không ra nguyên cớ, chỉ dịu dàng trấn an:“Được rồi! Em không cần nói gì cả, cứ khóc hết mình đi! Nhưng mà, đừng khóc nhiều làm mệt tới người nha!”
Nghe từng Minh Huy thấp giọng an ủi, Chu Thục Quyên mới chậm rãi bình phục. Cuối cùng, Từng Minh Huy đặt cô lên giường nằm, giúp cô tắt đèn bàn,
“Em ngủ một giấc đi! Tỉnh lại có lẽ sẽ cảm thấy tốt hơn nhiều.”
“Cám ơn…… Học trưởng”.
“Đừng cám ơn anh, anh là đội trưởng, quan tâm em cũng là điều tất nhiên.” Từng Minh Huy thân thiết mỉm cười, đây luôn là cung cách xử sự của anh. Từng Minh Huy mỉm cười làm cho Chu Thục Quyên an tâm hơn,“Thật ạ? Anh vẫn quan tâm em sao?” Cô hỏi mơ mơ màng màng, như một đứa nhỏ bất lực. Ngay tại giờ khắc này, từng Minh Huy lại phát giác mình có một lòng bảo hộ với vị học muội này cảm giác thương yêu, đây là cảm giác anh chưa bao giờ cảm thụ qua.
“Nếu như em muốn.” Anh bất giác trả lời .
Nghe thấy lời này, cô rốt cục cũng nhắm mắt, người khóc mệt quá mà thiếp đi.
Từng Minh Huy lặng lẽ rời đi phòng, giúp cô đóng cửa phòng lại, trong lòng có một cỗ ngọt ngào. Thản nhiên mà ấm áp.Còn Chu Thục Quyên vẫn không phát hiện, đêm đó Vũ Dung không có trở về.
“Ưm……”
Nằm ở trên giường cô gái than nhẹ, Tất Duy Lân khóa cửa, xoay người đi đến trước giường, phát hiện cô vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, hiển nhiên cô chỉ là không thấy thoải mái mà thôi.
Anh nhìn mặt của cô, ngây ngốc một hồi, vẫn không biết phải xử trí cô thế nào. Sau đó. Tay anh như là có ai sai khiến, chủ động cởi nút thắt ngay trước ngực cô ra, một nút lại một nút, từng bước rút hết trói buộc trên người cô.
Đẹp, cô quả nhiên rất đẹp!
Thân thể xinh đẹp anh không phải chưa thấy qua, nhưng thứ trước mắt này, lại ẩn hàm một linh hồn quật cường, làm cho anh phải thưởng thức.
Anh tránh ra xa một chút, hai tay hợp thành hình một cái màn ảnh, tư thế giống như một nhiếp ảnh gia muốn bắt trụ hình ảnh đẹp nhất.
Ý tưởng này làm anh ngây ra một lúc, quay đầu nhìn máy ảnh trên bàn. Đúng vậy! Tại sao lại không chứ? Anh vốn là một cao thử chụp ảnh. Làm như thế anh sẽ bắt giữ được khoảnh khắc xinh đẹp này!
Vì thế, anh cầm lấy máy chụp ảnh, thêm phim, loang loáng ánh flash, cứ như vậy suốt một đêm, anh rốt cục cũng tạo cho mình một tác phẩm vừa lòng nhất.
Bất quá, anh cũng không tính để cho người khác thấy. Cô sẽ là của anh,chỉ một mình anh. Từ đầu đến chân, hoàn hoàn chỉnh chỉnh!
Anh chưa từng có cám giác với người nào như vậy, anh muốn cô trở thành của anh!
※ ※ ※
Sáng sớm hôm sau, Vũ Dung tỉnh lại, đầu đau như búa bổ cảm giác đầu tiên chính là sống không bằng chết. Cô mệt mỏi mở hai mắt, sáng sớm ánh mặt trời đã rọi vào phòng, không biết mấy giờ rồi? Đây là đâu? Sao lại xa lạ vậy? Cô vừa quay đầu lại thấy một chàng trai áo đen ngồi trên ghế cạnh giường, là Tất Duy Lân.
Anh đang ngủ, máy ảnh ở một bên, thần sắc có vẻ như rất mệt mỏi, lông mày anh khi ngủ cũng nhíu lại. Cô cúi đầu nhìn mình, may thật, cô vẫn còn mặc quần áo, giống với cô tối hôm qua trước khi tới phòng này, có lẽ Tất Duy Lân cũng chưa làm chuyện gì thất đức với cô.
Nhưng vì sao? Vì sao anh muốn cô uống rượu? Chỉ đơn thuần muốn trừng phạt cô thôi sao? Làm hại cô giờ hoa mắt chóng mặt, nôn nao chực phun, anh đúng là dám dùng bất cứ thủ đoạn, quả thực tựa y như…… quỷ vậy!
Cô bỏ chăn ra, chậm rãi xuống giường, muốn thừa dịp anh đang ngủ say mà trốn.
Nhưng hai chân vừa đứng lên, cô phát hiện mình không thể đi vững, bước một bước đã trượt, đổ ập sang một hướng.
“A!” Cô khẽ kêu một tiếng, mắt thấy sắp ngã vào người Tất Duy Lân.
Nghe được tiếng thở nhẹ của cô, Tất Duy Lân cảnh giác mở hai mắt, hai tay phản xạ ôm lấy Vũ Dung, làm cho cô ngã ngồi lên đùi của anh.
“Sáng sớm đã yêu thương nhung nhớ anh rồi à?” Anh trêu tức nói.
“Anh……” Hai gò má cô đỏ lên,’Đây không phải là do anh làm hại à! Anh dám ép tôi uống rượu, tôi phải cho mọi người thấy bộ mặt thật của anh!”
Ngón tay anh mơn trớn khuôn mặt đỏ bừng của cô,“Đi nói đi! Nói em qua đêm trong phòng anh, nói anh dùng miệng ép rượu whisky cho em, cố gắng nói cho từng người nhé, vì dù sao mọi người cũng rất thích nghe chuyện mà.”
Cô gạt ngón tay anh ra,“Tôi từ trước tới nay không vô sỉ như anh!”
Anh cúi đầu cười,“Về sau…… em sẽ càng hiểu rõ anh hơn.”