vào cái gì mà đòi ở đây, dựa vào cái gì mà không chuyển về?”.
“Anh bán biệt thự rồi, không còn chỗ để ở nữa”, anh chậm rãi nói.
“Bán rồi? Vì sao?” Tôi khó hiểu.
“Không có tiền, nợ còn chưa trả được. Anh nghèo.”
Anh lại có thể khóc lóc kêu nghèo với tôi ư? “Thật hay giả đấy? Định lừa em phải không?” Tôi không thể tin được.
“Tử Kỳ, thật đấy. Em đã nói là không được giấu em, đây đều là những lời thật lòng. Mấy căn nhà đó anh bán hết rồi, phải trả cả vốn lẫn lãi, may mà giá nhà ở thành phố B lên nhanh, bán cũng được kha khá.” Anh nhìn tôi vẻ như rất chân thành.
Nhưng tôi không thể tin. Làm sao có thể tin được chứ? Từ một con rùa kim cương, anh đã bỗng chốc biến thành gián đất rồi sao?
Khóe miệng Vân Dịch nhếch lên, anh khua tay trước mắt tôi: “Đừng nhìn thế, tin vào sự thật đi, anh tuyệt đối không nói dối em đâu!”.
Tôi vẫn không yên tâm: “Vậy anh lấy công ty làm nhà, ở trong phòng làm việc của công ty đi”.
“Anh nhiều đồ đạc như vậy, để trong phòng làm việc sẽ ảnh hưởng đến khách hàng. Tử Kỳ, anh tìm được nhà sẽ chuyển ngay, tối nay cho anh ở đây chứ?” Anh vẫn nói với vẻ đáng thương.
Tôi trân trân nhìn anh, tay nổi da gà, đúng là không quen việc anh mè nheo với mình. Hít một hơi thật sâu, tôi quay đi không nhìn anh: “Tìm được chỗ khác phải chuyển ngay đấy”.
Vừa dứt lời, anh tức tốc hôn một cái vào má tôi, mừng rỡ nhảy cẫng lên: “Anh biết Tử Kỳ nhà anh tốt nhất mà, chắc chắn sẽ không đuổi anh đi”.
Tôi quay lại nhìn anh giận dữ, anh lập tức tiếp lời: “Anh đi rửa bát!”.
Đúng, tôi là người dễ mềm lòng, nghe anh nói bán nhà để trả nợ, tôi liền thấy thương cảm. Hôm đó Tiểu Vi còn bảo Vân Dịch đến hỏi bố cô ấy vay tiền. Tôi thở dài cảm thấy mình thật không ra gì, làm sao lại trở nên như vậy? Vốn chỉ mong anh hiểu ra, chứ không mong dẫn sói vào nhà. Có phải tôi đã hơi ngốc không nhỉ?
Vân Dịch xắn tay áo bắt đầu sắp xếp lại hòn núi nhỏ ở cửa kia. Anh thông thuộc địa thế trong nhà tôi đến nỗi tôi nghi ngờ đây chính là địa bàn của anh. Anh đặt chiếc hòm ở chỗ này, gác chiếc hộp ở chỗ nọ, miệng liên tục bảo tôi: “Nhấc chân, tránh ra, đứng đó vướng lối”.
Tôi gần như hoa cả mắt.
Làm xong anh phủi hai tay: “Quần áo treo ở đâu?”. Không đợi tôi trả lời, anh mở tủ soạt một tiếng, tôi chạy tới cản trước mặt anh: “Không để vào đây được, anh bỏ lại vào trong hòm đi”.
Anh cười hì hì ngắm nghía trong tủ một lát: “Nhưng quần áo của anh không treo không được, sao lại không thể để vào tủ? Để anh sắp xếp lại là xong”. Anh ôm lấy vai tôi, đẩy về phía sô pha: “Em nghỉ đi, để anh”, quay người đi còn lẩm bẩm một câu: “Cũng không phải chưa từng thấy mà”.
“Anh nói gì?”
“Anh bảo là tủ quần áo của em lộn xộn quá”, anh trả lời giọng tỉnh queo.
Tôi ngày càng hối hận vì đã cho anh ở lại: “Anh tìm được nhà sẽ chuyển chứ?”.
“Em yên tâm, chắc chắn anh sẽ chuyển.”
Có câu nói này của anh, tôi yên tâm hơn nhiều. “Buổi tối anh ngủ trên sô pha, em ngủ trên giường, không được phép gây rối!”, tôi bắt đầu đưa ra chính sách.
Vân Dịch quay lại cười với tôi: “Nếu anh muốn, em cản được à?”.
Tôi nổi giận, chạy vào bếp lấy thuốc ra hút, không muốn ngồi trong phòng nhìn anh. Tôi cảm thấy một nỗi phiền muộn và rối ren, tình cảnh này khác xa với tưởng tượng của tôi. Việc anh bỗng nhiên chuyển đến nhà hoàn toàn nằm ngoài dự tính, vẻ hoạt bát của anh, tôi cũng chưa thích nghi được. Đạo pháp tự nhiên không dạy tôi làm thế nào để đối mặt với hiện thực khách quan này. Một chút chuẩn bị tôi cũng không có.
“Tử Kỳ, anh đi tắm, em trải giường hộ anh.” Vân Dịch nói to từ trong nhà tắm.
Tôi đành phải làm theo, lấy khăn trải giường phủ lên sô pha. Không có gối thừa, cố chịu đi. Kéo thảm làm chăn, cũng cố chịu đi. Nhìn lại căn phòng, anh sắp xếp cũng rất được, không gian không chật đi bao nhiêu. Tôi mệt rồi, mặc kệ anh, tôi phải lên giường đi ngủ thôi.