Ninh Thanh, đừng có bỡn cợt như thế. Anh và Triển Vân Dịch cùng có ham muốn cưỡng đoạt và chiếm hữu như nhau!
Tôi không thể thở được, anh quay lưng lại để chắn ánh nhìn của mọi người, một tay đỡ lấy mặt, nhưng lại ghì chặt cằm tôi vì vậy tôi chỉ còn cách tuân theo sự điều khiển của anh để mặc cho nước mắt giàn giụa. Cho đến khi thỏa mãn rồi anh mới buông tay, tôi tiện đà đẩy ngực anh ra. Bỗng cảm thấy thân thuyền lắc mạnh vì cập bến, tôi không đứng vững nên "tõm" một cái, ngã nhào xuống hồ.
Nước hồ quá lạnh, tôi nhắm mắt lại theo phản xạ tự nhiên, mà tôi lại không biết bơi. Nước xộc qua mũi tràn vào trong, khiến tôi thấy khó thở kinh khủng, chân tay khua loạn xạ, lúc đó chỉ cảm thấy từng cơn đau đớn. Tôi nghe có tiếng ai đó nhảy xuống rồi kéo mình lên khỏi mặt nước, mặt tôi nóng bừng và ho dữ dội.
Lúc đó, tôi chỉ nghe thấy tiếng gọi lo lắng của Ninh Thanh, giọng nói của Đại Hải. Khi tôi mở mắt thì thấy Vân Dịch, anh đang ôm cô gái đó và đứng không xa, tôi không rõ vẻ mặt của họ lúc ấy, vô thức đưa tay về phía anh. Ninh Thanh liền nắm lấy tay tôi, toàn thân anh ướt đẫm, anh áp tay tôi vào ngực mình, nói: “Làm anh sợ hết hồn, Tử Kỳ, em có sao không?”.
Tôi lại ho, tôi muốn gọi tên Vân Dịch, nhưng hơi thở bị nghẹt lại và ngất đi.
Hình như tôi đang nằm trên giường, trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy giọng nói của mọi người bên cạnh, hình như có tiếng cãi cọ, xô đẩy, sau đó lại yên tĩnh.
Khi mở mắt ra, tôi mới chắc chắn rằng mình đang trên giường bệnh. Ninh Thanh mừng rỡ nhìn tôi: “Tử Kỳ, em tỉnh rồi à?”.
Tôi quay mặt đi tỏ vẻ khó chịu, anh thì thầm bên cạnh: "Hãy tha thứ cho anh, Tử Kỳ, chỉ là anh đã ghen quá, em nhìn Triển Vân Dịch và nói muốn xa anh, nên anh không chịu được".
Anh gục đầu xuống giường, nói với giọng buồn bã: "Tử Kỳ, anh xin lỗi, xin lỗi em, anh sẽ không như vậy nữa, hãy tha thứ cho anh. Khi làm em bị rơi xuống hồ, anh cũng nhảy xuống, thấy nước quá lạnh. Em cứ nhắm nghiền mắt mãi, anh sợ lắm, rất sợ em xảy ra chuyện. Từ trước tới giờ chưa bao giờ anh hận bản thân mình đến thế. Lúc hôn em, anh chỉ muốn thật nhẹ nhàng, nhưng không hiểu sao lại không kìm nén được, anh rất muốn, anh mù quáng quá rồi!”
Tôi thở dài, trách đi trách lại vẫn nên trách bản thân mình. Lợi dụng Ninh Thanh, tuy anh nói anh cam tâm tình nguyện nhưng vẫn là tôi không đúng. Tôi nói với Ninh Thanh: "Anh đừng tự trách nữa, em không sao đâu”.
Ninh Thanh ngẩng lên nhìn tôi, gương mặt lộ vẻ vui mừng: "Tử Kỳ, em không trách anh nữa chứ?".
Tôi mỉm cười: "Em có trách anh đâu. Là bản thân em không tốt, anh nói không sai, em nợ anh, nợ gia đình anh. Em đã hứa là hai năm, bây giờ mới được nửa năm thôi mà".
Tôi nhìn bàn tay Ninh Thanh đang nắm chặt lại, nổi rõ cả đường gân, bèn nắm tay anh, nói: "Anh không có lỗi gì đâu, thật đấy, anh tốt với em chứ không hề có lỗi gì với em cả”.
Ninh Thanh nhìn tôi với chút rụt rè, tôi mỉm cười: "Được rồi, em mệt quá, để em ngủ một lát, nhớ gọi em dậy ăn cơm đấy nhé". Nói xong tôi nhắm mắt lại.
Tôi cảm nhận được hơi thở của Ninh Thanh đang nặng hơn, sau đó thấy tiếng bước chân anh đi ra. Nước mắt tôi từ hai khóe mắt lăn xuống tai, lạnh buốt.
Những lời làm tổn thương người khác nói ra thật không dễ dàng gì. Tôi tha thứ cho Ninh Thanh, cho dù hành vi của anh làm tôi căm ghét đến thế nào. Tình cảm anh dành cho tôi, sự đối đãi như với một người chị của Tiểu Nhược, nhưng yêu thương chăm sóc như với một đứa con của ông bà Ninh... tất cả đã khiến tôi không thể hận anh.
Tôi chỉ cảm thấy trái tim mình vô cùng mệt mỏi. Ninh Thanh làm như vậy trước mặt Vân Dịch, chỉ e rằng sẽ càng đẩy Vân Dịch ra xa hơn. Chắc chắn Vân Dịch không thể tin rằng, giữa tôi và Ninh Thanh hoàn toàn không có gì.
Vân Dịch thích sạch sẽ, đối với người phụ nữ của mình càng như vậy, anh không dễ dàng để người khác chạm vào, dù chỉ một chút. Ý thức bảo vệ của anh rất lớn, ý muốn chiếm hữu lại càng lớn. Nhưng bây giờ, tất cả đã hết rồi, tôi mơ hồ nghĩ, trong sâu thẳm trái tim, nỗi nhớ Vân Dịch cuối cùng đã bị tôi bóp chết.
Sau một giấc ngủ say tỉnh dậy, tinh thần đã khôi phục không ít, tôi lại nói cười, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đại Hải vừa ăn vừa cười: "Tử Kỳ, Vô Tích đúng là xung khắc với chị, không bị ốm thì bị rơi xuống nước. Tôi thấy chị với Triển Vân Dịch thật sự không hợp nhau, chỗ nào có anh ta là chỗ đó chị xảy ra chuyện".
Tôi cười nói: "Làm gì có chuyện đó, chỉ trùng hợp chút thôi. Tôi đặt đũa xuống, nhìn vào những đĩa thức ăn trên bàn, thở dài: “Thức ăn của Vô Tích mới đúng là khắc với cái dạ dày của tôi, ăn không quen gì cả!".
Ninh Thanh vội vàng hỏi: "Tử Kỳ, em muốn ăn gì? Chúng ta có thể đổi quán ăn khác".
Tôi muốn ăn… muốn ăn món cá và món hoành thánh mà Vân Dịch gọi cho. Tôi mỉm cười trả lời: “Em thấy mình không hợp với đất và nước ở đây, mau quay về thành phố C thôi!”.
Đại Hải gật đầu liên tục: "Tôi cũng vậy. Cứ nghĩ đến thức ăn ở thành phố C là nước miếng của tôi lại chảy ra đây này".
Thế là chúng tôi quyết định nhanh chóng quay về, dù sao công việc tại đây cũng tương đối rồi, tiếp tục ở lại cũng không cần thiết lắm.
Không chào tạm biệt Vân Dịch, ba chúng tôi bay về thành phố C.