> “Hồi đó tôi còn rất trẻ, Triển Đại Hải không nói về gia thế của mình. Nhiều nhất về sau tôi cũng chỉ biết nhà anh ta giàu có thôi. Chúng tôi quen nhau lúc anh ta đang là học sinh lớp Mười hai, về quê cũ của tôi học một năm, ở ngay trong nhà tôi. Sau này khi mẹ tôi qua đời cũng chỉ nói rằng anh ta là con một người quen của chị họ mẹ tôi, vì nhà không còn ai trong khi lại sắp thi tốt nghiệp nên nhờ mẹ tôi trông nom giúp. Lâu ngày nảy sinh tình cảm, lúc đó chỉ đơn thuần là thích, rồi sau thành yêu, vì anh ta mà tôi đã thi vào trường đại học ở thành phố B, sau đó chia tay. Hết!”
Đại Hải lắc đầu nói: “Đơn giản thế à? Hết rồi? Tại sao hai người lại chia tay?”.
“Tất nhiên chuyện không đơn giản như vậy, nhưng quá trình thì là thế.” Tôi cáu kỉnh trả lời, “Đại Hải, chuyến này về tôi sẽ từ chức. Tôi không muốn bị anh ta tìm thấy. Tôi chỉ muốn một cách bình thản thôi. Cậu không biết chứ, sau khi đến thành phố B học tôi mới phát hiện ra anh ta ngang ngược đến mức nào. Anh ta yêu tôi, cũng rất chiều chuộng tôi, anh ta là loại người... biết nói thế nào nhỉ? Lấy ví dụ: anh ta không chịu được khi thấy tôi đi gần bạn nam; không cho tôi để thả mái tóc xoăn, anh ta bảo nữ sinh thì phải thuần khiết; không được mặc váy ngắn, anh ta bảo chỉ có hạng con gái không ra gì mới mặc thứ váy đó; loại son môi đỏ như tôi trang điểm hôm ấy tuyệt đối không được dùng. Càng không nói gì đến chuyện hút thuốc hay là xưng anh xưng em”.
Đại Hải cười bảo: “Chị bây giờ e rằng đã làm tất cả những gì mà anh ta không cho phép rồi”. Cười xong, cậu ta lấy lại vẻ nghiêm túc, hỏi tôi: “Tử Kỳ, chị vẫn còn yêu anh ta phải không?”.
Tôi khóc không ra nước mắt, đáp: “Đúng vậy, tôi vẫn yêu anh ta, nhưng lại không đánh mất mình nữa, lúc không gặp thường hay nghĩ đến những ngày tháng vui vẻ bên nhau, nhưng khi gặp rồi lại thấy sợ”.
“Rốt cuộc anh ta đã làm gì chị? Sao chị sợ như vậy?”, Đại Hải hỏi.
“Không phải như cậu nghĩ đâu, chỉ vì anh ta quá độc đoán, chuyện gì cũng muốn quản, cái gì cũng lên mặt dạy bảo. Trước lúc ra đi, mẹ tôi giao phó tôi cho anh ta, anh ta liền làm như là phụ huynh tôi vậy, tôi không chịu nổi”.
Đại Hải thở dài một tiếng: “Sao không từ từ nói chuyện, xem không hợp nhau ở điểm nào?”.
“Không thể nói chuyện được, anh ta luôn độc đoán chuyên quyền.” Tôi cũng thở dài.
Nếu được làm lại, tôi sẽ vẫn lựa chọn rời xa Vân Dịch, rời xa người con trai tôi yêu tha thiết.
Năm ấy, tôi đến thành phố B học đại học với bao niềm hưng phấn, nhưng Vân Dịch lại đi du học nước ngoài. Trung thu đầu tiên, nhà trường phát cho hai chiếc bánh, tôi viết thư cho anh, bảo rằng để phần anh một chiếc.
Lần đầu tiên trông thấy lá đỏ, tôi viết thư bảo anh, “Em lạc đường mất rồi, lá đỏ cách xa em quá, chẳng ngắt được chiếc nào”.
Trận tuyết đầu tiên đến âm thầm, trong thư tôi bảo anh rằng, “Em đang một mình đi trên con phố dài, vẫn còn hơn nửa đường chờ anh về dìu em”.
Lần đầu tiên đến công ty thực tập, tôi viết thư kể cho anh nghe, tôi bị người ta mắng phát khóc, ngay cả cái biểu tượng công ty đơn giản nhất tôi cũng không thiết kế nổi.
Lúc nào tôi cũng mang theo bên mình lá thư mới nhất Vân Dịch gửi về. Nếu không như thế lòng tôi sẽ trở nên rất trống trải. Chỉ có những lá thư của anh mới nói cho tôi biết rằng vẫn còn một con người như vậy đang thực sự tồn tại.
Tôi nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ Quyên Tử.
Tôi viết thư cho Quyên Tử, nói: “Mình không muốn ở đây, ở đây cô đơn quá”.
Quyên Tử an ủi: “Cậu nên thường xuyên đi chơi với bạn bè, đừng có buồn bã một mình, dần dần quen rồi sẽ tốt thôi”.
Mấy năm đó, tôi đã thực sự hiểu được thế nào là sớm nhớ chiều mong. Buổi sáng thức dậy đột nhiên nhớ đến anh, buổi tối nằm mơ thấy cảnh anh và tôi đang nô đùa bên con sông nhỏ ở thị trấn. Có khi tôi gặp ác mộng, thấy mình đi tìm anh khắp nơi, tìm mãi. Lúc tỉnh dậy tôi khóc, cảm thấy đau buồn vô cùng.