i anh, Tiểu Vũ, tại anh… không sao đâu, em sẽ khỏe…” Anh choàng tay ôm cô, giọng thiểu não: “Anh đầu hàng, Tiểu Vũ, anh không giận được…”
Nghiêu Vũ ôm anh, để đầu anh ngả lên đùi mình. Cô nhắm mắt, vuốt ve tóc anh, dường như anh là đứa trẻ, cần cô an ủi.
Lát sau cô khẽ nói: “Xin lỗi, em muốn đi tìm anh… nhưng anh cách em không chỉ một ngàn bước, em phải đi rất lâu, rất lâu mới có thể tìm được anh.”
Nước mắt đã ứ đầy tròng, Hứa Dực Trung ôm chặt cô, muốn ép cô vào anh, để hai trái tim áp sát: “Không, không xa như vậy, Tiểu Vũ, một bước cũng không, nửa bước cũng không, anh luôn ở đây, em không cần đi, cũng tìm thấy anh…” Nước mắt nóng hổi ứ ra, “Em không cần vội vàng quay về thị trấn cổ, anh ở đây, anh vẫn luôn ở đây.”
Anh không ngẩng lên, Nghiêu Vũ cảm thấy đùi mình nóng ướt. Cô không nói, cũng không vội nâng mặt anh. Miệng nở nụ cười, cuối cùng anh cũng hiểu. Còn gì hạnh phúc hơn người yêu hiểu lòng mình?
Thiên Trần dìu Nghiêu Vũ chầm chậm đi dạo quanh đầm sen. “Khá thật, bọn mình đã đi hai tiếng rồi, Tiểu Vũ.”
Nghiêu Vũ nhoẻn cười: “Đúng, mình còn chạy được kia.”
Thiên Trần hoảng hồn: “Từ từ thôi, cậu đúng là mệnh lớn.”
“Do xe tốt. Ở hiền gặp lành, lúc ấy chỉ muốn Tư Thành được vui, ha ha.”
“Tiểu Vũ, tại sao cậu luôn lạc quan như vậy?”
Nghiêu Vũ nghĩ một lúc trả lời: “Tại sao không? Lẽ nào khi gặp chuyện gì, cứ phải nhăn nhó? Mình quen một người bạn có triết lí rất hay, anh ấy bảo, con người thật ra có tiềm năng rất lớn, khi một khả năng nào đó, được rèn luyện và phát huy cao độ, sẽ có hiệu quả đặc biệt. Ví dụ người mù, thính lực rất tốt, bởi thường xuyên sử dụng. Lạc quan, mình nghĩ cũng như vậy, nếu thường xuyên lạc quan, tự nhiên sẽ cảm thấy dễ vui hơn người khác. Mình chỉ có khả năng đó.”
Thiên Trần thở dài: “Mình lại rất mâu thuẫn, không biết thế nào…”
“Thiên Trần, sao cậu ngốc thế? Uổng cho cậu tốt nghiệp khoa Văn, cậu thật sự không hiểu ý nghĩa của Cỏ Mùa Xuân? Anh ta không phải là tiếng sét ái tình như cậu muốn, cũng không phải cảm xúc nhất thời, anh ta rất tự tin!”
“Ý nghĩa? Ý nghĩa gì?”
Nghiêu Vũ cười ha hả: “Cậu đi hỏi người ta”. Thấy Hứa Dực Trung đi đến, cô vẫy anh.
Thiên Trần biết ý cáo từ. Mang theo nỗi băn khoăn về nhà.
Hứa Dực Trung đi đến véo má cô: “Đã định tháng sau rồi. Tuần trăng mật em muốn đi đâu?”
“Có thể muộn hơn một chút không? Em vẫn muốn leo núi”.
“Không được!”
Nghiêu Vũ cười: “Đúng là không nên mắc nợ ai, nợ anh một lần vậy là việc gì cũng phải theo ý anh. Tuần trăng mật để anh quyết định, trừ leo núi, trừ chạy, đi đâu cũng được.”
Một tháng sau, trời mùa thu trong xanh, Hứa Dực Trung và Nghiêu Vũ nắm tay nhau tản bộ trên đường phố Hỉ Châu, Vân Nam. Những kiến trúc phóng khoáng của người Bạch nổi bật dưới trời xanh mây trắng. Những ngôi nhà hai tầng dọc bên con đường lát đá vươn dài tít tắp tận chân trời. Ánh nắng ấm áp chiếu vào mắt, Nghiêu Vũ sung sướng reo lên: “Sao em không biết nơi này nhỉ, tưởng Vân Nam chỉ có Lệ Giang và Đại Lí là tuyệt nhất.”
Hứa Dực Trung cười vang: “Anh sẽ từ từ đưa em đi để em viết nốt tập hai Cổ trấn du kí”.
“Dực Trung, có phải em quá lãng mạn không, đi qua những nơi cổ kính thế này, nhìn những con đường nhỏ quanh co, cảm giác như đi vào lịch sử. Kiến trúc, con người, phong cảnh, những bức tường bao, vòm cổng, những họa tiết điêu khắc, em đều cảm thấy rất đẹp, cứ như quay lại thời xa xưa, ấn tượng mãi, ám ảnh mãi. Có phải em thích nằm mơ?”
Mắt Nghiêu Vũ mơ màng dõi về xa, Hứa Dực Trung mỉm cười nhìn cô. Anh nguyện để cô luôn sống trong giấc mơ đẹp như thế. Nhìn nụ cười sung sướng đó, anh cảm thấy hạnh phúc.
“Chắc chắn em đang nằm mơ, mơ thấy mình cưới một gã ngốc có cái đầu lợn!” Lời Nghiêu Vũ như vọng ra trong mơ làm Hứa Dực Trung sực tỉnh.
Anh hít một hơi, nói nhỏ vào tai cô: “Phải đấy, vợ à, em đang mơ, bây giờ gã ngốc có cái đầu lợn ấy đang nói mơ với em. Anh yêu em.”
Vậy là Nghiêu Vũ bừng tỉnh khỏi giấc mơ, cất tiếng cười lảnh lót, nhón chân định chạy. Hứa Dực Trung nhanh tay túm lấy bế bổng cô: “Em đã nói, em chỉ có thể đi, không thể chạy cơ mà.”
Nghiêu Vũ lại cười khanh khách.
Sau Tết, Thiên Trần nhắn tin cho Nghiêu Vũ: “Mình đến chỗ anh ấy đây, mình đã hiểu ý nghĩa của Cỏ Mùa Xuân, Tiểu Vũ, chúc mừng mình đi.”
Nghiêu Vũ cười vang chìa cho Hứa Dực Trung xem: “Lại giải quyết một vấn đề nan giải!”
“Cỏ Mùa Xuân nghĩa là gì?”
“Mong em như cỏ đợi xuân về!” Nghiêu Vũ đầu lắc lư đọc xong, thở dài thườn thượt, “Dực Trung, tập đoàn anh không chỉ kêu gọi góp vốn, còn gọi cả chó sói đến cắp Thiên Trần đi rồi.”
Dưới trời tuyết mênh mông, Đỗ Lối phóng xe vun vút trên đường cao tốc tiểu bang Alaska, mong sớm trở về khách sạn, uống ly café nóng.