anh sẽ chiều chuộng em giống như Tiêu Dương đã làm. Anh muốn làm em vui, nhưng lại nghĩ, em đang so sánh với anh ta… kể cả em nấu ăn, anh cũng không muốn khen, làm em thất vọng phải không?”.
Giọng anh lên cao đột ngột, khiến Thiên Trần choáng váng, cô hét lên: “Đúng! Có phụ nữ nào không thích được chồng yêu chiều? Có phụ nữ nào không thích được chồng tạo cho mình những bất ngờ lãng mạn, có phụ nữ nào nấu cơm không mong được chồng khen? Vì Tiêu Dương ư? Bởi vì trước đây em đã từng ở bên anh ấy, mà em không xứng đáng có được những điều đó sao, em không thể có được sao? Em chưa bao giờ nghĩ anh lại hẹp hòi như vậy!”.
“Anh hẹp hòi? Mẹ kiếp…”. Lâm Hoài Dương không kìm được giận, buột miệng văng tục, đột nhiên quay phắt đi, thở dốc, toàn thân cứng đờ, “Thiên Trần, em cho rằng anh thật sự coi cái tên A Dương mà em bao lần thét lên khi tỉnh khỏi ác mộng mà em gọi là anh sao?”. Lâm Hoài Dương nói xong, bước nhanh ra cửa, dập cửa đánh “rầm”.
Môi Thiên Trần run run, lời của Hoài Dương và tiếng dập cửa làm cô choáng váng. “Ha! Miệng mấp máy, ánh mắt bàng hoàng. Ai vô tâm? Ai không hiểu? Đào Thiên Trần, mi mới là con ngốc!”. Thiên Trần cười sằng sặc, mi tưởng rằng giấu được người khác, tưởng rằng có thể trốn tránh như vậy, mi tưởng Lâm Hoài Dương ngốc nghếch, chỉ biết gặm sách thôi? Anh ta biết, chuyện gì anh ta cũng biết, chỉ là không nói ra! Anh ta nhìn mi nỗ lực, nhìn mi nỗ lực chinh phục anh ta, muốn anh ta dùng tình yêu làm cho mi quên Tiêu Dương, quên tình yêu sâu nặng của mi, nhưng người ta không chịu. Người ta lạnh lùng nhìn mi một mình vất vả, một mình giãy giụa… Thiên Trần tuyệt vọng khóc thảm thiết.
Bố, mẹ, đây là điều mà bố mẹ mong muốn nhất! Đây là cuộc hôn nhân tốt đẹp mà bố mẹ sắp đặt! Phải, điều kiện gia đình Tiêu Dương không tốt, Tiêu Dương cũng có thói quen xấu, nhưng anh ấy yêu con, anh ấy yêu con! Thiên Trần ngồi sụp trên sàn tức tưởi.
Ánh nắng gay gắt từ giếng trời rọi xuống, khiến cô nhắm chặt hai mắt. Cô giống như con cá từ dưới nước nhảy lên bờ, không thể quay lại với nước, chỉ có thể thở thoi thóp, từ từ chết khô dưới ánh mặt trời.
Sáng sớm hôm sau Lâm Hoài Dương quay về, Thiên Trần đang nằm ngủ trên sàn. Anh hít thở thật sâu, ngoảnh mặt, ép nước mắt vào trong. Đứng một lúc, rồi đi đến bế xốc Thiên Trần: “Nằm yên!”.
Anh bế cô lên giường, kéo tấm chăn mỏng đắp cho cô, rồi quay ra.
Ở bên anh buồn vậy sao? Anh biết mình ưa yên tĩnh, còn Thiên Trần thực chất lại hiếu động. Anh muốn cô có thể lôi kéo anh, nhưng, Thiên Trần không thích, không phải sao? Cô muốn một người giống Tiêu Dương, có thể kích thích cho cô, truyền nhiệt huyết cho cô. Hai người cùng bị động, hai người đều khao khát được người kia yêu, không ai muốn chủ động nhiều hơn.
Lâm Hoài Dương đến bên cây đàn, chơi ca khúc Khu vườn huyền bí mà lần đầu tiên anh đàn cho cô nghe: Trong lòng mỗi người đều có một khu vườn huyền bí, hi vọng khúc nhạc lòng ngân lên sẽ gặp được tri âm, từ đó khu vườn sẽ không còn huyền bí đối với cô, từ đó khu vườn sẽ không còn hiu quạnh. Nhưng mới hơn một năm, cô đã muốn bỏ đi.
Cô không có can đảm trái ý bố mẹ, đành chia tay mối tình đầu để lấy anh. Nhưng, bây giờ cô lại có can đảm ly hôn. Là bản thân anh hay cuộc hôn nhân này đã cho cô can đảm đó? Tay Lâm Hoài Dương nhấn mạnh trên phím đàn, chuyển chơi bài Bản giao hưởng định mệnh nổi tiếng với tất cả xúc động, đau thương, ngọt ngào, đắng chát!
Khúc nhạc vừa kết thúc, anh thở dốc, đứng lên đậy nắp đàn, ngoái đầu, thấy Thiên Trần rớm lệ nhìn anh. Lòng như dao cắt. “Ngày mai chúng ta đi làm thủ tục”.
Anh bước nhanh ra khỏi nhà, không ngoái lại.
Thiên Trần không biết nói gì, cô đã làm tổn thương anh, nhưng nếu sống suốt cuộc đời như vậy, cả hai đều bị tổn thương! Cố động viên mình, không hối hận, nhất định không hối hận.
Giáo sư Đào và vợ sững sờ ngồi nghe con gái nói hết. Mẹ cô mặt trắng nhợt ngồi sụp xuống đi văng, tuyệt vọng: “Tôi… tôi tại sao tôi lại có đứa con gái như vậy! Mày… mày cút ngay!”.
Thiên Trần lặng lẽ đứng dậy, trong túi xách là giấy chứng nhận ly hôn, lòng rất thoải mái, cảm thấy đã trở lại tự do, cô sẽ không, nhất quyết không để bất cứ ai sắp đặt cuộc đời mình.
“Bố mẹ, con xin lỗi, con đã làm bố mẹ xấu hổ, buồn phiền, con sẽ không ở đây, con muốn sống riêng, cũng muốn có không gian cho mình, con xin lỗi”.
“Mày sao có thể đối xử với chồng, với bố mẹ như thế, Hoài Dương đã làm gì mày, mày có lương tâm không?”. Mẹ cô phẫn nộ quát to.
Giáo sư Đào bàng hoàng nhìn con gái. Thiên Trần kiên định đứng yên, nước mắt giàn giụa. Tại sao? Có phải vợ chồng ông chưa hết lòng vì nó? Họ thực sự đã sai chăng?
Lâm Hoài Dương nặng nề cất tiếng: “Bố, mẹ, cuộc sống như vậy, con cũng không muốn. Tính cách của con và Thiên Trần không hợp, không thể khác được”.
Thiên Trần sửng sốt nhìn anh, không hiểu sao Lâm Hoài Dương lại nói đỡ cho cô.
“Thiên Trần, anh nghĩ rồi, chúng ta không hợp nhau, đây cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi. Đừng áy náy, có lẽ, như vậy sẽ tốt cho tất cả”.
Thiên Trần thuê một phòng bên ngoài. Lầm Hoài Dương chuyển giúp đồ. Lúc cô sắp đi anh nói: “Vui lên, anh cũng có chỗ không phải, xin lỗi, Thiên Trần, anh đã làm em mất lòng tin vào hôn nhân”.
Cô cúi đầu không nói. Cả người rơi vào vòng tay anh: “Vui lên, bây giờ em đã có không gian của riêng mình”.
Thiên Trần đi đi lại lại trong phòng như người mộng du, một môi trường mới, một cuộc sống mới. Bằng ngần này, cuối cùng cô cũng có một không gian riêng của mình. Mắt loáng ướt, lòng xốn xang, cô nhảy nhót trên giường.
Tối hôm ấy, Thiên Trần tự nấu một nồi thức ăn, vừa ăn vừa chat với Cỏ Mùa Xuân:
Thì ra ly hôn là một quá trình, hết đau khổ, sẽ thấy nhẹ nhõm.
Ha ha, cô chưa bao giờ sống một mình, có quen không?
Chưa quen lắm nhưng tôi rất hứng khởi, cứ nghĩ mình có thể làm bất cứ việc gì không phải để ý đến thái độ người khác, cảm giác nhẹ như bay!
Bây giờ có kế hoạch gì chưa?
Có, thật ra tôi nhận thấy, tôi và Tiểu Vũ rất giống nhau, đều thích đi du lịch, tôi muốn đến thị trấn cổ, muốn đi thăm thú cảnh đẹp các nơi, trước kia tôi luôn phải để ý xem người nhà nghĩ thế nào, chồng nghĩ thế nào, bây giờ, chỉ cần tôi thích.
Cô muốn đi đâu?
Đi biển! Đảo Saipan[1], ngày mai tôi sẽ đến trung tâm tư vấn lữ hành!
[1] Đảo thuộc quần đảo Mariana (Hoa Kỳ) phía tây Thái Bình Dương.
Tôi có thời gian, cô có muốn chúng ta gặp nhau ở đảo Saipan? Ha ha.
Thiên Trần cười vang, lòng nhẹ nhõm gõ dòng chữ: Được thôi, muốn nhìn tận mặt Lư Sơn[2]
[2] Một danh thắng nổi tiếng có những hang động rất đẹp ở phía nam thành phố Cửu Giang tỉnh Giang Tây. Ở đây Thiên Trần muốn ám chỉ Cỏ Mùa Xuân.
Nghiêu Vũ đã tỉnh, nhưng vẫn phải nằm một tuần ở phòng bệnh nhân nặng, mới chuyển sang phòng bệnh thường.
Đầu cô u u mê mê, toàn thân như không trọng lượng, láng máng nghe thấy giọng của bố mẹ, của Hứa Dực Trung, lại mơ màng ngủ thiếp.
Hứa Dực Trung chỉ ngủ được một lúc lại tỉnh, anh nhìn Nghiêu Vũ, mỉm cười ngây ngô. Anh túc trực ở đây đã mấy ngày, không hiểu sao, Nghiêu Vũ đã tỉnh, nhưng mãi không mở mắt.
Anh đứng dậy đến ngồi bên cạnh giường, lòng tràn đầy cảm kích. Cảm kích vì cô đã lái một chiếc xe tốt, cảm kích vì cô không bị gãy tay, gãy chân, cảm kích vì bác sĩ nói cô sẽ dần dần hồi phục. Nghĩ đến hai người trên chiếc xe xấu số kia, lại rùng mình. Mắt nhìn cô không chớp, không nén được, khẽ gọi: “Tiểu Vũ”.
Giọng anh thoảng qua như gần như xa, Nghiêu Vũ hơi tỉnh, dễ chịu mơ màng ngủ thiếp đi.
“Ghi chép về thị trấn cổ anh đã chỉnh sửa giúp em, nhà trọ ở lạc viên thành phố quê em đã khai trương, nhất định em sẽ thích, bây giờ anh giao cho Trần Nghiệp, anh họ em quản lý, còn lạc viên kia… đã mở quán trà, Đồng Tư Thành cũng đến đó rồi, anh ấy không sao, gan chỉ ảnh hưởng do uống rượu nhiều, không phải ung thư, em đừng lo, anh không trách anh ấy nữa, chắc là em sẽ vui, chúng ta không cần ai khác, không cần nữa”.
Hai giọt nước mắt lớn từ khóe mắt lăn ra, sau đó cô cảm thấy đôi môi ấm của anh hút hết những giọt nước mắt đó.
“Rõ ràng đã tỉnh, sao không nhìn anh? Tiểu Vũ”.
Rèm mi rung rung, mắt cô từ từ mở, miệng khó nhọc cử động, không há được, lại nhắm mắt.
Hứa Dực Trung hốt hoảng: “Tiểu Vũ, nhìn anh, nhìn anh đi”.
Nghiêu Vũ mở mắt, thần mắt khiếp đảm, hình như rất hoảng loạn. Anh không biết đã xảy ra chuyện gì, lại gọi tên cô, Nghiêu Vũ càng khiếp đảm, lại ngất đi.
Không biết đã ngủ bao lâu, cảm giác có rất nhiều người, mọi âm thanh dần dần biến mất. Lại một thời gian nữa trôi qua, rất lâu, cô nghe thấy tiếng cửa mở, nghe thấy tiếng chân bước về phía mình. Cô như đang ở một nơi xa tít, nhưng vẫn cảm nhận được tất cả.
“Nghiêu Nghiêu”. Giọng nói của Đồng Tư Thành dường như cũng xa xăm, âm thanh trầm ấm của anh như nốt nhạc được gảy từ cây đàn Cello. “Anh xin lỗi, anh quá tệ, chỉ muốn níu kéo em, rõ ràng anh biết, nhưng lại ích kỉ không nói, khiến em bất chấp đêm khuya lái xe quay về… em tỉnh rồi, tốt quá, anh sợ, anh rất sợ, Nghiêu Ngiêu”.
Cô cảm thấy một nụ hôn ấm nóng in lên tay mình… cái mùa hè xa xôi ấy, cô mặc chiếc váy xanh. Chiếc váy được mua với giá hai lăm đồng, cô ngồi trên bậc cao nhất khán đài sân vận động… nơi đó có mối tình đầu của cô, sự trong trắng của cô, thời sinh viên của cô.
Nghiêu Vũ cố gắng mở mắt, khuôn mặt gầy gò của Đồng Tư Thành chập chờn hiện ra, bóng song cửa sổ hắt vào phòng, cô lại nhớ bóng phượng vĩ xum xuê trên sân xưởng in trường đại học, cô khó nhọc mở miệng, giọng yếu như tiếng muỗi: “Tư Thành!”.
Mắt Đồng Tư Thành lóe sáng, sắc mặt ửng hồng, môi run run, anh vùi mặt vào lòng bàn tay cô: “Ôi! Nghiêu Nghiêu!”. Anh bật khóc, người rung rung.
Những giọt nước mắt và tiếng khóc của anh làm Nghiêu Vũ hoảng sợ, đầu choáng váng, cố gắng tỉnh táo, nước mắt Đồng Tư Thành ướt đẫm tay, cô chợt nhớ nước suối vốc lên tay lúc đi du lịch, “Tư Thành…”.
Đồng Tư Thành bối rối lau nước mắt, ngẩng lên: “Anh không sao, Nghiêu Nghiêu anh chỉ muốn để em ở bên anh lâu hơn”.
“Em… em biết…”.
Đồng Tư Thành kinh ngạc: “Em…em biết?”.
Miệng Nghiêu Vũ hiện ra nụ cười. Cô biết, cô quan tâm lo lắng cho anh sao, sao có thể không biết? Anh không cho cô đưa đi bệnh viện, cô đã tra tài liệu, hỏi bác sĩ. Lúc đầu không biết, sau này khi đã biết chắc, anh không bị ung thư gan, cô chỉ muốn ở bên anh, để anh vui, không muốn anh bỏ cuộc, muốn anh lấy lại niềm tin.
Tốt quá rồi, anh ấy đã béo lên nhiều.
“Vậy sao em vẫn lái xe về ngay trong đêm…”
Nói rồi Đồng Tư Thành chợt mím môi, ánh mắt chất chứa buồn đau, hụt hẫng. Nghiêu Vũ lái xe về ngay trong đêm, không gì khác ngoài vì Hứa Dực Trung, nơi nào có anh ta, cô đều muốn lưu lại lâu hơn.
Hứa Dực Trung lặng lẽ đứng ngoài cửa, nỗi cay đắng tận đáy lòng làm anh tức thở. Tại sao anh không nghĩ ra, kì thực Nghiêu Vũ đã biết. Cô đã biết vậy mà vẫn ở bên anh ta! Cô, cô thật sự yêu Đồng Tư Thành sao? Từ lúc quen nhau, từ lúc cô cự tuyệt anh, từ lúc cô tát anh, từ lúc cô biết Đồng Tư Thành mắc bệnh, tất cả đều rõ ràng, chỉ có anh không biết. Hứa Dực Trung đứng ngoài phòng bệnh không đến năm phút, cảm thấy toàn bộ sức lực đã cạn kiệt. Anh mệt rồi, cuối cùng cũng không đủ sức đẩy cánh cửa đó nữa, không còn sức để hỏi cô: “Rốt cuộc người em yêu là