Hứa Dực Trung vừa đứng dậy, chân mềm nhũn, lại ngồi xuống.
Bố Nghiêu Vũ bước đến ôm lấy mẹ cô, bà run bần bật khóc thảm thiết trong tay chồng.
Bệnh viện lúc sáng sớm vô cùng yên tĩnh, tiếng khóc thê thảm của mẹ cô như chích vào tai. Hứa Dực Trung cảm thấy lạnh thấu tim, máy điều hoà trên đầu sè sè phả hơi lạnh, hành lang dẫn đến khu phẫu thuật trống vắng vô tình.
Anh nhìn sang những người từ phòng phẫu thuật đi ra. Mặt bác sĩ mệt mỏi, giám đốc bệnh viện trầm ngâm, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng, bố Nghiêu Vũ mắt đỏ hoe, tay run run ôm chặt vợ.
“Tiểu Vũ đâu?”.
Hứa Dực Trung không biết tiếng anh rất to, chỉ thấy những ánh mắt lạ lùng hướng vào mình. Người ngạc nhiên, người nhíu mày, có người thông cảm, nhưng không ai trả lời anh.
Bố Nghiêu Vũ nhỏ nhẹ an ủi vợ. Hứa Dực Trung bước tới trước mặt bác sĩ: “Cô ấy thế nào?”.
“Hai hôm nữa, đến ngày kia mới biết được”. Bác sĩ rất mệt mỏi, giọng ông cơ hồ cũng chưa dám khẳng định.
Hứa Dực Trung choáng váng, đến ngày kia mới biết? Như vậy nghĩa là gì? Anh nhìn ra, thấy bố Nghiêu Vũ đang cám ơn giám đốc bệnh viện, rồi dìu mẹ cô đi.
Hứa Dực Trung chạy theo ra bãi đỗ xe, nhìn họ lên xe. Bố cô lạnh lùng nhìn anh, thở dài: “Nếu ngày kia tỉnh lại, thì có hi vọng sống. Nghiêu Nghiêu… cậu về nhà nghỉ đi”. Giọng ông nghẹn ngào, ra hiệu cho tài xế lái đi.
Anh đứng một mình trên bãi đỗ xe của bệnh viện. Bên ngoài bức tường bao thỉnh thoảng có tiếng xe hơi vút qua. Nếu ngày kia tỉnh lại thì có thể sống được, ngày kia? Nếu không tỉnh lại thì sao? Anh hít mạnh không khí buổi sớm trong lành, đầu óc vô cùng tỉnh táo, anh muốn biết mọi tình hình của Tiểu Vũ, bất luận xấu hay tốt. Hứa Dực Trung ngoái nhìn, rồi quay trở lại.
Những tia nắng sớm vàng rực báo hiệu một ngày đẹp trời.
Ánh nắng bị chặn phía sau những bức rèm, phòng vô trùng chìm trong yên lặng.
Hứa Dực Trung nôn nóng nhìn vào phía trong qua những lớp kính. Chỉ thấy những ống dẫn, dậy dợ chằng chịt và những máy móc, thiết bị. Anh chỉ biết, nằm dưới những thứ đó là Tiểu Vũ của anh.
Dụi đôi mắt nhức cay sè, anh rất muốn nhắm mắt, nằm xuống, ngủ một giấc, để tất cả chỉ là giấc mơ.
Nghiêu Vũ nằm lút giữa những đống thiết bị, dây dẫn, ngay cánh tay mảnh dẻ của cô cũng cắm đầy dây. Anh chỉ muốn giật tung những thứ đó, để nhìn mặt cô, như thế này… anh làm sao chịu nổi.
Đứng suốt đêm trong đau khổ, bất lực, anh đờ dẫn nhìn cánh tay đó, chỉ mong có thể nhìn thấy một cử động nhỏ, dù một cử động yếu nhất.
Nhưng đầu ngón tay cô cũng không động đậy. Nước mắt anh chỉ chực trào ra. Nghiêu Vũ lương thiện, tình cảm như vậy, mới hai mươi bảy tuổi, thậm chí còn muốn dùng nhiệt tình của mình khơi lại sức sống đã tàn của người yêu cũ.
Bác sĩ nói ca mổ rất thành công, nhưng đã phẫu thuật là có rủi ro. Còn rủi ro nào nữa? Sao có thể để Nghiêu Vũ chịu thêm rủi ro nữa? Hứa Dực Trung kiệt sức gục đầu vào cửa kính.
Anh đứng như vậy từ sáng đến trưa.
“Dực Trung!”. Mẹ Nghiêu Vũ khẽ gọi.
Hứa Dực Trung đờ đẫn quay đầu, một bàn tay ấm đặt lên tay anh: “Cô…”.
Mẹ Nghiêu Vũ nhìn anh như có lỗi, trong mắt bà có những tia máu đỏ, giọng rất yếu: “Có thể giúp cô một việc không? Giúp cô tìm Đồng Tư Thành… nếu Nghiêu Nghiêu… để anh ta biết cũng tốt”.
“Cháu biết rồi, cô yên tâm”. Hứa Dực Trung khẽ nói. Bất luận thế nào, Nghiêu Vũ cũng không từ bỏ được Đồng Tư Thành. Cô đã nói yêu anh, nhưng cô cũng yêu tất cả những người yêu cô… “Tiểu Vũ, anh đi lát lại về với em”. Hứa Dực Trung bước nhanh ra ngoài.
Sáng sớm Đồng Tư Thành bắt xe về. Anh lại gọi cho Nghiêu Vũ nhưng vẫn không được. Không biết tại sao. Vừa về nhà được một lúc thì Tiêu Dương và Hứa Dực Trung đến.
Anh mỉm cười nhìn bọn họ, lòng ảo não nhưng vẫn mỉm cười, nói: “Ngồi đi, Nghiêu Nghiêu đâu?”.
Anh nghĩ, chắc Nghiêu Vũ không xa được Hứa Dực Trung, lại không thể nói rõ với anh nên đã tắt di động. Anh hít thở sâu, nụ cười vẫn hiện trên khuôn mặt gầy gầy, chỉ cần cô hạnh phúc, có hề chi?
Sắc mặt Tiêu Dương rất nghiêm trọng, liếc nhìn Hứa Dực Trung, không nói. Hứa Dực Trung nhìn chòng chọc Đồng Tư Thành, đột nhiên lên tiếng: “Tinh thần anh xem chừng vẫn tốt”.
“Vâng, anh nói lại với Nghiêu Nghiêu, tôi rất khoẻ, tôi không bị bệnh nan y, cô ấy không cần ở bên tôi nữa!”.
Đồng Tư Thành thản nhiên nhìn Hứa Dực Trung.
Câu nói khiến nỗi mệt mỏi của Hứa Dực Trung bỗng biến thành phẫn nộ. Anh ta không bị bệnh nan y? Anh ta vẫn biết điều đó sao? Vậy mà vẫn níu giữ Tiểu Vũ! Anh ta… mắt Hứa Dực Trung như sắp nổ tung, mọi đau khổ, tuyệt vọng tích tụ từ lâu, chợt bùng lên, anh bước đến vung tay đấm mạnh một cái. Hứa Dực Trung chưa bao giờ hận Đồng Tư Thành như bây giờ, ngay cả lúc Nghiêu Vũ đến chăm sóc anh ta. Nhưng bây giờ anh hận, hận không thể giết chết Đồng Tư Thành! Nếu không vì anh ta, Tiểu Vũ sao phải lái xe trong đêm, nếu không vì anh ta, Tiểu Vũ sẽ không tự lái xe!
Tiêu Dương chạy đến kéo Hứa Dực Trung: “Anh làm gì vậy?”.
“Buông ra!”. Hứa Dực Trung căm hận nhìn Đồng Tư Thành đang bò dậy.
“A Dương, tôi trả lại anh ấy”. Đồng Tư Thành lau vết máu trên khoé miệng, sự phẫn nộ của Hứa Dực Trung không làm anh ngạc nhiên. Phải, anh nợ anh ta, cũng nợ Nghiêu Vũ. Chính anh ích kỉ níu giữ Nghiêu Vũ, nhưng, anh không hối hận. “Hãy đối tốt với cô ấy, cô ấy thích anh. Tôi chẳng có lỗi gì với anh, tôi có nợ, cũng là nợ cô ấy thôi”.
“Anh nợ cô ấy! Nợ cô ấy…”. Hứa Dực Trung nghẹn ngào, nắm chặt nắm đấm, quay người đi. Đến cửa, dừng lại, nhớ lời mẹ Nghiêu Vũ nhờ, hít sâu một hơi, lạnh lùng ngoái lại nói: “Theo tôi, đến gặp cô ấy, nếu không sẽ… hối hận!”. Nếu không phải mẹ Nghiêu Vũ nhờ, nếu không vì Nghiêu Vũ, anh có thể giết chết anh ta.
Đồng Tư Thành cau mày, liếc nhìn Tiêu Dương.
“Nghiêu Vũ đang ở bệnh viện. Tối hôm qua cô ấy bị tai nạn trên đường cao tốc đến thành phố B”. Tiêu Dương khẽ nói.
Đồng Tư Thành lảo đảo.
Anh nhìn Hứa Dực Trung. Mắt Hứa Dực Trung vằn tia máu, râu lởm chởm, mặt hốc hác, lạnh lùng nhìn anh.
“Ở phòng vô trùng, mẹ cô ấy muốn anh đến thăm Tiểu Vũ, để nhìn cô ấy một lần, nếu… Cô ấy cho rằng, Tiểu Vũ muốn như thế”. Hứa Dực Trung quay đi, nghĩ đến Nghiêu Vũ mắt lại cay nhứt, không mở được.
Một tiếng nổ lớn trong đầu Đồng Tư Thành. Anh lắp bắp: “Thế nào là nếu như…? Thế nào là nhìn cô ấy một lần?”.
Hứa Dực Trung không kìm được nữa cũng hét lên: “Nếu anh không giấu cô ấy anh không bị ung thư, nếu không vì lo lắng cho anh, sau khi đưa Tuệ An về, cô ấy đã không lái xe quay lại ngay trong đêm… anh còn đứng đó lải nhải gì nữa?”.
Tiêu Dương chạy đến đứng chắn giữa hai người, cả hai đều đang nóng nảy, anh liếc nhanh Đồng Tư Thành vẻ mặt kinh hoàng và ân hận, lại nhìn sang Hứa Dực Trung toàn thân đầy sát khí: “Có định đi gặp cô ấy không?”. Anh hỏi hai người.
Hứa Dực Trung và Đồng Tư Thành trừng mắt nhìn nhau, Tiêu Dương thở dài, nhắc lại: “Nghiêu Vũ đang một mình trong bệnh viện!”.
Đồng Tư Thành không nói gì, mặt xám ngoét theo Hứa Dực Trung đi ra.
Nghiêu Nghiêu, anh điên cuồng hối hận, Hứa Dực Trung nói không sai, nếu cô không quay về trong đêm để chăm sóc anh… anh ngoảnh ra nhìn đường phố vun vút lướt qua ngoài cửa sổ. Ánh mặt trời thật rực rỡ, rực rỡ biết bao, Nghiêu Nghiêu của anh, sao có thể lâm vào cảnh nếu như, ngộ nhỡ, sao có thể có phút giây để anh nhìn lần cuối!
Hai tay Đồng Tư Thành nắm chặt, gồng mình kìm nén, kìm nén đau thương giằng xé trong lòng, anh không muốn nghĩ nữa. Cô một mình lái xe quay về chăm sóc anh, bất chấp đêm tối. Ý nghĩ đó không ngừng quay cuồng trong đầu, tim như vỡ ra, nếu anh có thể chịu đựng thay cô.
“Cậu là Đồng Tư Thành?”. Mẹ Nghiêu Vũ nhìn anh hỏi.
Đồng Tư Thành cúi đầu, Nghiêu Nghiêu rất giống mẹ, mũi anh cay sè: “Vâng!”.
“Bốp!”, mẹ Nghiêu Vũ giơ tay tát anh: “Cái này là thay cho Nghiêu Nghiêu! Cậu có biết chỉ vì cậu mà hai năm nó không về nhà, một mình sống bên ngoài? Tết chúng tôi đến thăm, nó vừa khóc vừa nói, cậu chê nhà chúng tôi nghèo, cậu không muốn cùng nó cố gắng cho tương lai, cậu vứt nó để ra nước ngoài! Cậu bản lĩnh như thế! Về nước thì về, lại còn mắc bệnh gì nữa? Cậu khiến Nghiêu Nghiêu phải đi chợ, nấu cơm, tôi… tôi và bố nó bao nhiêu năm nay chưa bao giờ được ăn miếng cơm nó nấu…”. Mẹ cô rã rời bật khóc.
Đứa con gái cưng của bà chỉ vì gã trai này đã mất hết sinh khí, không còn nhận ra nữa! Hứa Dực Trung bước đến, đỡ bà.
Đồng Tư Thành đứng lặng, đúng, anh đã sai, anh không biết nên nói thế nào.
“Dực Trung, cậu… các cậu vào đi”. Mẹ cô kiệt sức ngồi lả trên ghế. Bà vào từ sáng sớm, nhìn thấy con, đứt từng khúc ruột.
“Hai người vào đi. Phòng số một”. Hứa Dực Trung không muốn vào cùng Đồng Tư Thành, anh sợ khi nhìn thấy Nghiêu Vũ, anh không kìm chế sẽ đánh anh ta.
Hai người đi vào.
Tiêu Dương lo lắng nhìn Đồng Tư Thành. Mặt tiều tuỵ, khoé mép sưng vều, đôi mắt sáng vốn điềm tĩnh đã đầy nước mắt, anh thở nặng nề, lặng lẽ cùng Đồng Tư Thành đi vào trong.
Bước chân Đồng Tư Thành mỗi lúc càng nhanh hơn, đi qua hành lang dài, bên phải là một dãy cửa kính. Anh ngẩng nhìn số phòng, do dự một lát, đến gần cửa sổ. Tiêu Dương nhìn vào trong, bỗng giật mình, nghe thấy tiếng khóc não nề của Đồng Tư Thành.
Dường như anh dùng tất cả sức lực để kìm nén, người vẫn run bần bật. Tiêu Dương khẽ vỗ vai: “Sư huynh!”.
“A Dương… A Dương!”. Đồng Tư Thành ôm chặt Tiêu Dương, anh biết, anh không được khóc, ở đây không cho phép làm ồn, nhưng anh không kìm được, không thể tin những gì nhìn thấy, thậm chí anh không thấy mặt cô. Người nằm đó là Nghiêu Nghiêu sao? Là Nghiêu Nghiêu vui tươi, nhảy nhót, lương thiện và đáng yêu của anh sao? Cả người cô, anh chỉ có thể nhìn được cánh tay. Trên bàn tay còn đeo chiếc nhẫn đính hôn! Chưa bao giờ anh hối hận như vậy, chưa bao giờ hận mình đến thế.
Anh chạy ra ngoài, tiếng chân nặng nề làm cô hộ lí nhăn mày nhìn theo.
Đồng Tư Thành chạy một mạch ra ngoài, quỳ trước mặt mẹ Nghiêu Vũ: “Cô hãy đánh cháu đi! Cháu xin lỗi, rất xin lỗi! Cháu tệ quá, không chăm sóc cô ấy…”. Anh gục trên chân bà khóc như một đứa trẻ…
Không ai có thể hiểu lòng anh, nỗi ân hận của anh. Anh sai, anh đã sai! Anh tưởng tượng ra bao nhiêu khả năng, nhưng không thể ngờ, lại xảy ra chuyện này. Nếu có thể, anh nguyện chịu đựng tất cả thay cô. Anh cay đắng nghĩ, số mệnh quá vô tình, một người tốt như vậy, tại sao tai hoạ cứ giáng xuống đầu.
Mẹ Nghiêu Vũ vừa bình tĩnh được một lát, lại đau đớn, nước mắt như mưa, ôm choàng đầu Đồng Tư Thành nức nở.
“Mọi người nhỏ tiếng một chút, chỗ này lẽ ra không được vào”. Y tá trưởng nghiêm mặt nhắc.
Hứa Dực Trung đưa mắt ra hiệu cho Tiêu Dương, mỗi người dìu một người đi, Hứa Dực Trung nhỏ nhẹ an ủi mẹ Nghiêu Vũ: “Chắc không sao đâu cô, đợi thêm một ngày nữa, Tiểu Vũ tỉnh lại, sẽ tốt thôi, cô ấy sẽ bình phục”.
Mẹ Nghiêu Vũ tựa vào người Hứa Dực Trung, nấc một tiếng, ngất lịm.
Đêm hôm ấy, Hứa Dực Trung, Đồng Tư Thành và Tiêu Dương lặng lẽ ngồi bên ngoài, không ai muốn đi.
Thiên Trần được tin, tức tốc đến bệnh viện. Đã quá khuya, cô không được nh