i hộp đựng hi vọng của Đồng Tư Thành lẽ nào chỉ muốn cô nhìn thấy những con dấu khắc tên cô?
Cũng có thể như vậy, nhưng những trang giấy trắng ở folder số hai có ý nghĩa gì?
Lúc Hứa Dực Trung đến, Nghiêu Vũ vẫn ngồi ngây trước màn hình máy tính. Con chó vàng chạy đến liếm tay anh, rất thân thiện, anh xoa đầu nó, hỏi Nghiêu Vũ: “Thực ra có chuyện gì?”.
Ánh mắt mông lung, Nghiêu Vũ lẩm bẩm: “Em không biết, Tư Thành tặng em một chiếc hộp, sau khi về nước, hôm sinh nhật em, anh ấy tặng chiếc hộp và chìa khóa mở nó. Nhưng bên trong lại chẳng có gì, em cảm thấy…”.
“Tiêu Vũ, em vẫn lưu luyến anh ta!”. Hứa Dực Trung lặng lẽ nhìn Nghiêu Vũ. Bây giờ anh hiểu cô, có lẽ còn hơn cô hiểu chính mình.
“Anh ấy tặng em lạc viên ở thị trấn cổ. Anh ấy đi công tác, em không biết, chỉ cảm thấy lo lắng”.
“Tiểu Vũ, em có muốn đến lạc viên đó không?”. Trực giác mách bảo, có thể tìm ra đáp án ở đó.
Mắt Nghiêu Vũ sáng lên, lại e dè nhìn anh: “Dực Trung, anh không giận chứ?”.
“Em vẫn nên gọi cả họ tên anh thì hơn, vừa rồi em gọi anh như vậy, anh lại càng lo lắng”. Hứa Dực Trung cười vang. Anh luôn muốn xé toang bức màn mập mờ xung quanh chuyện này, để lòng Nghiêu Vũ hoàn toàn trong suốt, không có một bóng đen dù nhỏ nhất, anh bằng lòng giải câu đố kia.
Nhưng con phố ở thị trấn cổ bây giờ đang được khẩn trương tu sửa. Những cánh cửa cũ được sửa lại, tháo dỡ những đường điện chằng chịt.
Ngôi lạc viên Đồng Tư Thành mua đã tu sửa xong. Trên vòm cổng có tấm biển viết ba chữ “Tư Vũ viên” rồng bay phượng múa. Bên dưới còn có con dấu, khắc ba chữ “Đồng Tư Thành” do chính tay anh viết, chính tay anh khắc.
Nghiêu Vũ thở dài, liếc nhìn Hứa Dực Trung.
“Anh ra xem công trường, một mình em vào đi, lát nữa anh quay lại!”
Nghiêu Vũ cảm kích nhìn anh. Hứa Dực Trung cười, nụ cười như ánh nắng xuân, đôn hậu và tươi sáng. Ánh mặt trời đọng trên mặt Nghiêu Vũ, cô lè lưỡi trêu anh, bước nhanh vào trong.
Trông nom lạc viên là một người đàn ông trung niên, người thị trấn này, hàng tháng Đồng Tư Thành đều trả lương cho ông, anh còn dành cho ông hai gian nhà ngang bên phải để ở. Nhìn thấy Nghiêu Vũ, ông ta cười khà khà bước ra đón: “Cô Nghiêu phải không? Cậu Đồng nói, lạc viên này đã chuyển cho cô, cậu ấy nhờ tôi trông nom ở đây: “Cô cứ gọi tôi là lão Vương”.
Nghiêu Vũ hỏi ý ông ta: “Vâng, anh ấy trả bác bao nhiêu, cháu sẽ trả như thế, bây giờ nơi này cũng chưa định làm gì, bác giúp cháu trông coi, dọn dẹp, sau này thế nào rồi tính”.
Lão Vương vui vẻ nhận lời, Đồng Tư Thành trả lương cho ông rất hậu.
“Bác Vương, anh ấy còn nói gì không?”
“Không có, à, cậu Đồng ở căn nhà nhỏ phía sau”.
Nghiêu Vũ cảm ơn ông ta, chầm chậm ngắm nghía cả khu lạc viên. Lạc viên không lớn, thẳng cổng vào là ngôi nhà chính với tám cánh cửa gỗ chạm trổ hoa văn, phía trước là khoảng sân vuông vắn. Hai phía đông, tây đều có nhà, kết cấu vững chắc dạng chữ Sơn, trên tường là cửa sổ gỗ, dưới cửa sổ là một hành lang rộng. Đối diện là ngôi nhà ngang, tám cánh cửa gỗ chạm hoa văn đang mở, có thể nhìn thấy bức bích họa phía sau. Phía trong góc trồng cây tử đằng, cành lá xum xuê xanh mướt.
Hôm đó Đồng Tư Thành từ ngôi nhà ngang này bước ra, đứng nhìn cô qua khoảng sân.
Nghiêu Vũ thở dài, nghiêng đầu ngắm nghía gian nhà, qua khung cửa sổ chạm hoa mở rộng, bàn ghế, đồ dùng trong phòng đều là đồ giả cổ. Gian bên được thiết kế là nơi đánh cờ, chính giữa phòng treo bức tranh sơn thủy cỡ lớn, trên bàn là ván cờ dang dở, Nghiêu Vũ chăm chú nhìn những quân cờ đen trắng trên đó, bỗng thấy kì lạ, nhìn kĩ thì ra ván cờ năm quân, cô bỗng bật cười.
Sát tường hai bên nhà ngang là những chiếc đôn thấp, chính giữa là chiếc bàn bát tiên, mặt bàn, mặt ghế bằng đá xanh ngọc có vân hoa. Trên tường là bức tự họa sơn thủy, trang trí cũng tương tự những lạc viên khác.
Nghiêu Vũ đi qua ngôi nhà ngang. Phía sau lại có khoảng sân nhỏ. Đối diện là vòm cửa hình bán nguyệt, mặt tường phía trên có cửa sổ hoa bằng gỗ khảm ba chữ phúc lộc thọ hình tròn, nhìn qua song cửa thấy nắng lung linh, bóng trúc tha thướt.
Cửa vòm bằng gỗ hình bán nguyệt. Nghiêu Vũ đẩy then cài, bên phải là hoa viên, bên trái là dãy nhà nhỏ.
Nghiêu Vũ đẩy cửa bước vào nhà, bên trong có một chiếc giường. có cả chăn đệm, dấu vết có người đã sống ở đây. Lão Vương nói Đồng Tư Thành đã ở đó. Một chiếc bàn gỗ kê sát cửa sổ, bên trên có bút và nghiên mực.
Nghiên Vũ nhẹ nhàng mở ngăn kéo, bên trong có đầy đủ dụng cụ chạm khắc, không có con dấu. Còn có một chiếc hộp, giống chiếc hộp Đồng Tư Thành đã đưa cho cô, chỉ to hơn chút ít. Nghiêu Vũ không mang chìa khóa, thử mở, không ngờ lại mở được, bên trong có một bức tranh được ghép từ lá và cánh hoa.
Cô nhắm mắt, nhớ lại ngày đầu tiên gặp Đồng Tư Thành. Lòng vừa cảm động vừa xót xa.
Nghiêu Vũ thở dài, định đóng lại chiếc hộp, không muốn nhìn nữa. Bỗng, lòng xao động, cầm bức họa lên, bên dưới quả nhiên có một lớp cánh hoa, nhặt lên một cách rất quen thuộc.
Đây là cánh hoa quỳnh.
Màu vàng nhạt trong suốt, đặt trong lòng bàn tay, gió nhẹ lay nhẹ trông như cánh bướm sắp bay.
Trong góc hộp có một chiếc USB.
Nghiêu Vũ cầm chiếc USB trong tay, tim đập thình thịch, đây mới là thứ Đồng Tư Thành muốn đưa cho cô sao? Nếu cô không cầm bức tranh hoa kia lên sẽ không nhìn thấy nó. Anh luôn làm cô bất ngờ. Chắc chắn anh không vô duyên vô cớ để nó vào đây.
Cô chạy ra khỏi nhà, muốn tìm một quán Internet.
Quán Internet không cho sử dụng USB, Nghiêu Vũ phải chi ít tiền, chủ quán sau khi diệt xong virut đứng lên nói: “Cô xem đi”.
Nghiêu Vũ hơi căng thẳng, cũng hơi hiếu kì. Cô không hiểu tại sao có cảm giác này, nó khiến cô muốn biết vì sao.
Giải thích của Tiêu Dương hợp lí, nhưng trực giác mách bảo cô, chuyện không đơn giản như vậy.
Cô quyết tâm mở folder ra xem, bên trong cũng chỉ có một file nhỏ.
Nước mắt Nghiêu Vũ trào ra. Chiếc hộp nhỏ Đồng Tư Thành chứa đựng hi vọng, hi vọng có thể làm cô cảm động, nhưng chiếc hộp anh để lại ngôi nhà ở lạc viên, bên trong lại chứa đầy đau khổ và hối hận.
Cô đưa tay bịt chặt miệng. Trong đầu vụt hiện hình cảnh của Đồng Tư Thành, anh gầy như cây sậy, mắt u ám, sắc mặt xanh xao… từ khi anh trở về, nói muốn theo đuổi cô từ đầu, từ khi anh đến thành phố B, đến Lhasa, đến khi anh lặng lẽ quay đi, đến khi anh mua lạc viên này…
Mọi người trong quán đều nhìn vào cô gái đang ngồi khóc trước màn hình vi tính. Cả người cô run bần bật, hai tay bịt miệng, không để tiếng khóc bật ra, nước mắt vẫn theo kẽ tay cô chảy xuống, khuôn mặt trắng xanh tuyệt vọng đau đớn.
Sao cô có thể cự tuyệt anh tàn nhẫn như vậy. Anh tha thiết muốn có cô, dẫu chỉ một ngày.
Nhìn thấy cô và Hứa Dực Trung nắm tay nhau, anh quay người đi vào lạc viên. Ánh mặt trời không thể theo anh vào. Trái tim anh, có lẽ đã rơi xuống địa ngục. Mà địa ngục tăm tối đó là do cô mang đến, cô không cho anh dù chỉ một chút ánh sáng.
Nghiêu Vũ rút chiếc USB ra, để tiền lên bàn, lao ra ngoài.
Mặt trời tàn đang rải nốt những tia nắng cuối cùng, người đi đường vội vã, hoàng hôn sẽ mang đêm đến, cuộc sống ban đêm bắt đầu. Quây quần bên người thân, tụ tập với bạn bè, ăn tối, xem ti vi, dạo phố, uống rượu, ca hát, ôm ấp người yêu… Nghiêu Vũ chầm chậm bước, lòng rơi vào đêm đen.
Không biết đi bao lâu mới quay về được lạc viên đó. Ánh nắng cuối ngày gieo xuống khoảng không, ánh lên sắc màu ấm áp. Nghiêu Vũ không cần ánh sáng, nhắm mắt, bước từng bước vào sân.
Hôm đó, trời xám xịt, mưa liên miên, từng sợi giăng giăng. Anh đứng trong mưa, khao khát được ôm cô lần nữa, muốn cô lại lao vào lòng anh làm nũng… nhưng cô không đến với anh, tại sao?
Khuôn mặt anh rất gầy, các đường nét sắc như gọt bằng dao, đôi mắt đục vằn những tia máu nhỏ, môi đỏ rực khác thường… tất cả những dấu hiệu đó tại sao cô chỉ nghĩ là do anh buồn, do anh quá mệt mỏi vì công việc? Tại sao cô có thể vô tâm đến vậy?
Tại sao cô không phát hiện ra?
Tại sao lúc ở Lhasa anh mệt như thế? Tại sao anh không nói gì, chỉ lặng lẽ quay đi?
Em yêu ơi! Anh luôn muốn gọi em như thế. Hãy để anh gọi em như vậy một lần nữa, cho dù chia tay, em luôn là người duy nhất anh yêu.
… Anh muốn nói, nếu thời gian cho phép, anh nhất định làm lại từ đầu, chinh phục em lần nữa…
Có lẽ anh quá ích kỉ, rõ ràng biết em không còn yêu anh, nhưng vẫn muốn được em yêu, để anh có em thêm một ngày rồi mãn nguyện ra đi…
Anh thường ngồi đánh cờ một mình, tưởng tượng có em trước mặt… Em hay ăn gian, bề ngoài anh không chịu, nhưng lòng rất vui.
Chắc chắn anh đã sai, bề ngoài dường như em thích dựa dẫm, kì thực là người rất mạnh mẽ, em hoàn toàn có thể chịu khổ cùng anh…
…Nhìn em từng bước rời khỏi sân vận động, muốn gọi em, nhưng không đủ tự tin…đến khi đủ tự tin, trời lại không cho anh cơ hội…
Nghiêu Vũ ngồi trên sân khóc rất to. Tại sao trước giờ cô chưa hề thực sự cho anh cơ hội? Tại sao khi anh trở về không dành cho anh một nụ cười và một cái ôm thật lòng? Tại sao cô luôn chìm trong quá khứ, tự cho rằng chỉ có mình đau khổ.
Tư Thành, anh đã chịu đựng bao nhiêu đau khổ để yêu cô? Nhìn cô lạnh lùng chỉ trích, nhìn cô thô bạo ném tấm chân tình của anh xuống bùn.
Cô thật tàn nhẫn, tại sao cô tàn nhẫn như vậy! Chỉ vì một câu nói chia tay nhiều năm trước làm cô bị tổn thương, chỉ vì cô cách anh hai trăm mét, nhưng anh không níu kéo? Nghiêu Vũ hận chính mình, chưa bao giờ cô khinh bản thân như vậy. Tự cho mình thờ ơ, tự tỏ ra bất cần, cô không xứng! Không xứng với tình yêu sâu nặng của anh!
“Tiểu Vũ!”. Hứa Dực Trung chạy đến, nhìn thấy Nghiêu Vũ ngồi khóc trên sân, xót xa, ôm cô vào lòng.
Nghiêu Vũ lắp bắp nói như mê ngủ.
Hứa Dực Trung ngồi xuống nền sân lặng lẽ nghe.
Gió từ sông thổi vào thị trấn cổ. Ánh đèn lồng dưới mái hiên chiếu lên bóng hai người tựa vào nhau. Tiếng nức nở của Nghiêu Vũ vang trên khoảng sân vắng nghe như tiếng kính vỡ, rơi vào lòng anh, mỗi câu nói của cô như đá đè lên tim anh, nghiến nó cùng với mảnh kính vỡ, nỗi đau đó dù ôm chặt cô cũng không thể dịu được.
Bốn năm, anh nỗ lực thế nào cũng không xoá được bốn năm Đồng Tư Thành trao cô. Ở nơi sâu nhất trong tim cô vẫn có chỗ của Đồng Tư Thành. Cô vẫn còn yêu anh ta, yêu đến mức tưởng mình đã quên được anh ta. Hứa Dực Trung cảm thấy cay cay nơi sống mũi, cô thật thiện lương, nhạy cảm và đa tình, cô không thờ ơ với anh ta bởi vì có tình yêu mới.
Cô nói: “Dẫu để anh ấy cười nhiều hơn một chút, em cũng không làm được…”.
Cô nói: “Em đã tưởng là em hận anh ấy thật, hoá ra em đau lòng như vậy…”
“…Em không còn cơ hội nữa, em không thể nói với anh ấy, em vẫn còn nhớ anh ấy, thực sự em không chỉ muốn cho anh ấy một ngày, còn muốn cho anh ấy nhiều ngày”.