não thầm nghĩ, sau này không biết phải mất bao nhiêu công sức để lấy lòng nhạc phụ.
Anh muốn kéo Nghiêu Vũ đi, mặc cho các vị trưởng bối trố mắt, thu dọn “đống đổ nát” nhưng lại sợ làm sự việc thêm rối. Đành nuốt giận, cố ăn xong bữa.
Về tới nhà, chủ tịch Hứa nghiêm giọng “hừ” một tiếng: “Mất mặt đến thế là cùng!”. Hứa Dực Dương cũng giận dữ nhìn cậu em: “Đừng nói với anh, cô Tiểu Vũ mà em nói chính là Tiểu vũ hôm nay!”.
“Lại còn không phải!”. Hứa Dực Trung cũng bực: “Giờ thì hay rồi, đi xem mặt, lại gặp cả bố mẹ người ta, làm thế nào bây giờ? Em đã nói với anh, không để em tham gia dự án đầu tư vào thành phố B, đã nói cô ấy và Đỗ Lối mâu thuẫn như nước với lửa! Bây giờ thì hay rồi, nếu bố cô ấy phản đối, mọi chuyện coi như công cốc”.
Hứa Dực Dương lạ lùng nhìn cậu em: “Đến bố mẹ người yêu làm gì em cũng không biết, còn nói gì nữa?”.
Hứa Dực Trung rầu rĩ, không biết nói sao.
Vừa rầu rĩ vừa bực.
Lúc đó, Nghiêu Vũ còn ngang nhiên nhắn tin: “Dám đi xem mặt thiên kim tiểu thư nhà người ta?”. Hứa Dực Trung cảm thấy anh đã rơi vào lưới của cô, cái lưới này không chỉ chắc chắn mà còn quấn chặt làm anh không thể động đậy, đầu bốc hỏa anh nhắn lại: “Định chơi xỏ anh? Cứ chờ xem anh trị em thế nào!”.
“Đã bảo anh đừng đi, đi sẽ hối hận mà!”.
“Anh hối hận rồi, hối hận vì không bóc mẽ em ngay lúc đó”.
“Ha ha, anh khỏi cần hối hận, hối hận cũng không kịp! Chính thức thông báo cho anh hay, bố mẹ em kịch liệt phản đối! Lý do? Tự anh biết”.
Hứa Dực Trung bực quá gọi điện: “Anh không biết em thù dai đến vậy?”.
Nghiêu Vũ cười lanh lảnh: “Nhìn chung em không thù dai, nhìn chung em chỉ tính sổ với kẻ nào nợ em”.
“Em đã hạ bệ anh?”
“Không, anh có thể rút lui bất cứ lúc nào, em không thích ép buộc người khác”.
Hứa Dực Trung tứ phát điên, rút lui? Sao Nghiêu Vũ lại trở mặt như vậy? “Tiểu Vũ ngày mai anh đến đặt vấn đề với bố mẹ em, khi nào cưới em rồi, anh sẽ trị em đến nơi đến chốn!”.
“Hứa Dực Trung, anh không còn cơ hội nữa, qua Tết em sẽ chuyển sang làm du lịch ở thị trấn cổ của em, vẫn còn vài nơi em cần đi, hẹn lúc về gặp nhau! Ha ha!”. Nghiêu Vũ cười lảnh lót.
Hứa Dực Trung bỏ điện thoại xuống, cũng bật cười. Đúng, anh yêu Nghiêu Vũ, cô đã mang đến cho anh vô vàn những điều mới mẻ, anh thích để cô được tự do như cơn gió, kể cả để thói bướng bỉnh của cô thoải mái phát tác.
Anh kể hết với bố và anh trai đầu đuôi câu chuyện, sau đó nói giọng nôn nóng: “Con định cầu hôn và cưới cô ấy!”.
Nghiêu Vũ cũng kể mọi chuyện với bố mẹ, ba người cười ngặt nghẽo, bố nói: “Nghiêu Nghiêu, giữa hai người quan trọng nhất là phải chân thành, con không được đùa giỡn cậu ta như vậy”.
Nghiêu Vũ lẩm bẩm: “Con ghen, ghen với chính mình, ai bảo anh ta muốn đi gặp người khác”.
“Nghiêu Nghiêu, con xác nhận con thích cậu ta thật?”. Mẹ cô hỏi.
“Vâng, mẹ à, ở bên anh ấy con rất vui. Không phải vì nhà anh ấy có tiền, cũng không phải vì những cái khác. Đương nhiên cái đó cũng tạo nên tính cách và lối sống của anh ấy, nhưng Hứa Dực Trung có thể hiểu con”.
“Lẽ nào con lại bị động như vậy?”. Mẹ Nghiêu Vũ nghi ngờ.
Nghiêu Vũ cười vang: “Anh ấy là kiểu người con thích. Mẹ à, anh ấy có thể bộc lộ bản tính trước mặt con. Anh ấy biết con thích gì, cần gì, rất vui vẻ đáp ứng. Con cũng thế, con rất vui!”.
“Vậy Đồng Tư Thành trước đây thì sao?”.
“Anh ấy cũng rất tốt, nhưng quan điển không giống con, chỉ có thế thôi”. Nghiêu Vũ vẫn cảm kích khi nghĩ đến Đổng Tư Thành, có lúc cô cũng đã nghĩ, sao mình may mắn thế, được hai người đàn ông yêu hết lòng.