iên Hứa Dực Trung nghĩ dến khu nhà số 70 đường Đình Vân Tây Sơn, Nghiêu Vũ không nói, anh cũng không hỏi.
“Tiền mẹ cho để mua nhà ở thành phố A em đầu tư vào đây hết à? Bố mẹ có ủng hộ không?”.
“Đầu tư vào đây là chủ ý của mẹ em. Mẹ thích ở đây. Hai gian nhà và mảnh sân phía trong cùng là dành cho bố mẹ em, sau này về hưu bố mẹ sẽ chuyển về đây ở”.
Hứa Dực Trung cảm thấy rất hiếu kì đối với bố mẹ Nghiêu Vũ, theo anh thấy họ quả là có quan điểm mới mẻ thông thoáng. Nghĩ một lát, anh gọi điện cho người của tập đoàn ở thành phố B, bảo dừng thi công kì giai đoạn hai. Anh cười ranh mãnh nói với Nghiêu Vũ: “Vốn định ngày mai sẽ dỡ bỏ nhà cũ. Trực giác mách bảo anh, kéo dài thêm ít ngày không chừng sẽ có tình hình mới”.
Mắt anh lóe sáng nhìn cô.
Nghiêu Vũ sững người, nắm tay anh, nói: “Thị trấn cổ đang đề nghị được bảo tồn, thực ra tập đoàn Gia Lâm hoàn toàn có thể phá dỡ trước khi đề nghị được phê chuẩn. Cảm ơn anh!”
Hứa Dực Trung cười ha hả: “Anh là người kinh doanh, không thể làm một thương vụ lỗ vốn. Thực ra anh cũng tính rồi, nếu dùng tiền xây dựng giai đoạn hai dể trùng tu những lạc viên đã mua, chưa hẳn không kiếm được tiền. Nhưng việc này phải để ông già và anh trai anh quyết định”.
Nếu khu vực này được khai thác thành khu phố cổ thương mại, bảo tồn được những nếp sinh hoạt, nghề thủ công của thị trấn cổ… mắt Nghiêu Vũ lóe sáng, như hai viên kim cương lóng lánh, xúc động reo lên: “Dực Trung, anh tốt quá!”
“Ngốc ạ! Anh muốn kiếm tiền, em tưởng là anh vì em hả?”.
Nghiêu Vũ cúi đầu cười, nắm tay anh chạy ra khỏi lạc viên. Ánh mặt trời mùa đông vô cùng dễ chịu, nhìn sang hai lạc viên bên cành đã trùng tu xong, mắt cô lại u ám.
Một tháng trước, khi cô đến đây lạc viên đó đang được trùng tu.
Hôm đó có mưa nhỏ, mưa mùa đông như sương mù thấm ướt những bức tường hồng, mái ngói xám của những căn nhà cổ, nước mưa từ mái hiên cong nhỏ xuống như hạt ngọc.
Thời gian cơ hồ trở lại lúc bên ngoài chùa Đại Chiêu ở Lhasa, cách bức màn mưa, cách mảnh sân phủ rêu xanh, Đồng Tư Thành từ gian phòng bên cạnh đi ra.
Trước khi trở lại thành phố này, lúc gặp Đồng Tư Thành và Tiêu Dương ở quán cá ven sông, lòng Nghiêu Vũ xao xuyến, nhưng ngại có mặt Tiêu Dương. Còn bây giờ trong lạc viên u tịch này, lòng cô một lần nữa nổi sóng.
Ánh mắt anh dịu dàng, cách một khoảng sân, xuyên qua màn mưa và gió lạnh một lần nữa đâm vào lòng Nghiêu Vũ. Sao anh có thể… nặng tình như vậy!
Cô lặng lẽ cúi đầu, nước mắt trào ra. Đồng Tư Thành đã mua hai lạc viên này, anh đã vì cô… vì cô đến một nơi xa lạ như thế mua những căn nhà cũ kĩ.
Đồng Tư Thành không đi theo hành lang, anh chầm chậm bước ra sân, ngẩng đầu để mưa rơi đầy mặt. Đột nhiên ngoái đầu gọi cô: “Nghiêu Nghiêu!”.
Nghiêu Vũ dường như thấy chính mình ở hồ sen năm đó. Đứng giữa trời mưa cảm nhận từng hạt mưa thấm vào cơ thể, cũng xúc động gọi tên anh như thế… Anh bước đến, sải những bước chân dài đến bên cô… hôn cô say đắm…
Một giọt nước rơi xuống cổ, Nghiêu Vũ sực tỉnh. Bối rối nhận ra, bước chân đã đưa cô đến gần mái hiên từ lúc nào, vội vàng lùi lại.
Mặt Đồng Tư Thành lộ vẻ thất vọng, anh đã hiểu. Không khí mát lạnh khiến đầu anh vô cùng tỉnh táo. Anh mở to mắt nhìn Nghiêu Vũ lặng lẽ rơi nước mắt, mở to mắt nhìn cô bước tới, như mộng du, lại mở to mắt nhìn cô bừng tỉnh, đôi mắt trở lại trong sáng.
Tại sao? Tại sao cô không thể quên đi tất cả, lại đột nhiên dừng bước? Tại sao rõ ràng cô xúc động lại không chạy đến lao vào lòng anh? Tại sao? Đồng Tư Thành đau đớn tự hỏi.
Tại sao? Mắt Nghiêu Vũ mờ ướt, bốn năm yêu nhau như vậy, anh điềm nhiên nói chia tay, rồi lại quay về, dành cho cô tất cả sự dịu dàng, bao dung, ân cần nhất… anh yêu cô không phải vì cô đẹp, không phải vì bố cô là quan chức cấp cao… anh yêu cô từ những ngày trong trắng nhất trên giảng đường. Thậm chí cô chưa từng giận anh, anh cũng không cho cô cơ hội đó. Ngay cuộc chia tay năm xưa cũng chỉ vì những suy tính thực tế mà trở nên đau lòng.
Nghiêu Vũ đứng dưới sân, sát hiên, nước mưa từ trên mái rơi xuống lưng, chạy theo sống lưng, thấm vào người, khiến cô phải nhướn thẳng lưng. “Tư Thành, bởi vì em không thích một tình yêu tính toán. Người ta bảo, tình yêu là một cuộc chiến tranh giữa đàn ông và đàn bà, còn nhiều mưu kế hơn ba sáu kế trong binh pháp Tôn Tử. Từ ngày trở về, anh đã muốn làm em cảm động. Anh tặng em chiếc hộp Pandora, cặp khuyên vàng hình chìa khóa, anh đưa em đến xưởng in của trường, anh đưa em đến những nơi đẹp đẽ trong kí ức…”.
Mặt Nghiêu Vũ thấm đẫm đau khổ, xót xa: “Sự dịu dàng ân cần của anh đều hết mực. Anh đưa em đi ăn, giục em đi ngủ sớm… Anh ngàn dặm lặn lội đến Lhasa tìm em, mua những ngôi nhà cũ này vì em, tất cả đều nhằm làm em cảm động! Anh quá hiểu em, cho nên anh luôn suy nghĩ chu tất mọi điều, anh không tức giận, anh luôn cẩn thận không để em bực bội bao giờ. Mọi việc anh làm đều là vì yêu em mà dày công suy tính!”.
Đồng Tư Thành kinh ngạc. Anh chưa từng biết, Nghiêu Vũ có khả năng quan sát tinh tế như vậy. Anh há miệng định nói nhưng không tìm được lời, mãi lâu sau mới khó nhọc thốt lên một câu: “Nghiêu Nghiêu! Anh yêu em!”.
“Đúng, anh yêu em!”. Nghiêu Vũ nước mắt như mưa, “Anh yêu em dến mức có thể vận dụng tất cả! Anh quá hiểu em, nên đã dùng phương cách trực tiếp nhất, liên kết với Đỗ Lối! Cho nên anh mới xuất hiện ở Lhasa, cho nên anh mới đến thị trấn cổ mua lạc viên cũ này, vừa có thể kiếm tiền, vừa khiến em cảm động. Anh hoàn toàn không lo mấy chục vạn tệ bị mất không do nhà cổ bị giải tỏa”.
Đồng Tư Thành đột nhiên run lên, không biết vì mưa lạnh hay vì lời Nghiêu Vũ. Anh đứng thẳng lưng: “Em đã biết, tại sao không hỏi anh? Không nói ra?”.
Đó là vì em vẫn còn yêu anh. Bởi vì em không quên được quá khứ. Nghiêu Vũ buồn bã nhìn anh, cho dù đã chia tay, cho dù cô không định ở bên anh nhưng anh vẫn là mối tình đầu của cô. Không ai vì hiện thực thay đổi, vì có người mới mà bóp chết quá khứ, tất cả đều là bài học và hồi ức quý báu trên đường đời. Sắc mặt Đồng Tư Thành tái xám, trông càng gầy hơn, khuôn cằm cứng bạnh. “Tư Thành, anh không sai, chỉ có điều, em không chấp nhận”.
Nghiêu Vũ lau nước mắt: “Điểm mạnh duy nhất của Hứa Dực Trung là chân thành. Anh ấy có nhược điểm nhưng em có thể chấp nhận nhược điểm đó. Cho dù anh ấy từng ngốc nghếch đóng giả bạn trai Đỗ Lối để em ghen, chỉ vì lúc đó anh ấy chưa hiểu em. Khi đã hiểu anh ấy thẳng thắn nói với em. Tư Thành, anh rất tốt, nếu là cô gái khác, có một người đàn ông vì mình mà dày công suy tính như vậy, dù có bị lừa mà cảm động vẫn đáng!”.
“Đúng!”. Đồng Tư Thành xám mặt, khẽ nói: “Nếu có thể… Anh sẽ không như thế, em không như những cô gái khác. Em yêu ghét rõ ràng, nếu không thích, cho dù dùng mưu kế thế nào, em vẫn không thích!”.
“Phải, anh nói đúng. Nếu Đỗ Lối không nói với anh, liệu anh có mua lạc viên với mục đích như em?”.
Đồng Tư Thành nói ngay: “Anh sẽ mua”.
Nghiêu Vũ lắc đầu: “Điều em muốn là những người thực sự như em, thích và muốn bảo tồn thị trấn cổ, không muốn để nó bị hủy hoại. Anh sẽ mua, cũng là để em vui”.
“Lẽ nào để em vui cũng không được?”.
“không phải không được. Mà là anh cũng không được”.
Nghiêu Vũ nói rõ từng chữ: “Bây giờ anh chưa có được, anh sẽ mua. Tư Thành, nếu em bằng lòng quay lại với anh, anh có mua không?”.
“Ha ha!”. Đồng Tư Thành bật cười ha hả. Tiếng cười mạnh bất ngờ bật ra làm ngực đau thắt, làm anh phải khom lưng, “Nghiêu Nghiêu, đúng như Đỗ Lối nói, em thật lợi hại! Thì ra em biết hết, tại sao em giấu không nói?”.
Nghiêu Vũ lắc đầu: “Em không giấu. Chỉ là em quen quan sát, em hiểu rõ nhiều thứ nhưng không có nghĩa em đều bận tâm tất cả những thứ đó, từ Lhasa trở về, em đã hiểu, Thiên Trần chưa hề nói với anh, em đi Lhasa… Tư Thành, khu nhà cổ này chắc không thể dỡ bỏ, sau này có thể kiếm được tiền. Chúc công ty anh ngày càng phát đạt, sự nghiệp hanh thông”.
Cô quay người bỏ đi, được một bước ngoái lại nói: “Tư Thành, khi em nói chia tay, thực sự em rất do dự! Em muốn đi tham quan các thị trấn cổ, cũng là muốn nguôi ngoai, anh đã khiến em cảm động! Cám ơn anh!”.
Hàng lông mày Đồng Tư Thành nhăn lại, mặt như mếu. Anh nhìn theo bóng Nghiêu Vũ, mắt bỗng nóng đỏ. Bây giờ anh không còn tham vọng gì nữa, chỉ cần cô hạnh phúc.
Những đám rêu được nước mưa xối rửa càng xanh mượt, những ô cửa chạm hoa văn của thị trấn cổ, lắng đọng bụi thời gian. Đồng Tư Thành ngước nhìn nóc nhà lô xô như những đỉnh núi thoải, mây màu xám phủ kín trời. Mưa như chiếc kim dài xuyên thấu tim anh. Anh đột nhiên ngã oạch trên nền sân ướt sũng.
“Sao vậy, Nghiêu Vũ?”. Hứa Dực Trung ngắm nhìn ba lạc viên mới được trùng tu, bố cục hình chữ Phẩm, chặn đứng kế hoạch xây dựng giai đoạn hai của tập đoàn.
“Ồ, em đang nghĩ. Sau này, nếu thị trấn cổ phát triển du lịch, những lạc viên này sẽ rất hút khách”. Nghiêu Vũ trầm trồ.
Đang nói thì Đồng Tư Thành từ một lạc viên đi ra, nhìn thấy cô và Hứa Dực Trung khẽ mỉm cười, tay Hứa Dực Trung nắm cánh tay Nghiêu Vũ từ từ buông ra.
“Dực Trung, không được buông tay em”. Nghiêu Vũ nắm tay anh chặt hơn, đi đến trước mặt Đồng Tư Thành, “Anh trùng tu rất tuyệt vời, Tư Thành!”.
“Đúng, anh nghĩ sẽ có ích. Bây giờ thấy có giá trị, rất thích những khu nhà cổ như thế này, mua rẻ được cũng coi như đầu tư”. Đồng Tư Thành cười, gật đầu với Hứa Dực Trung coi như chào.
“Nếu những nhà cổ ở đây đều được quan tâm thì thị trấn cổ sẽ dần dần có khách du lịch, đầu tư không lỗ”. Nghiêu Vũ sung sướng giải thích. Cô cười với Đồng Tư Thành, vẫn nắm tay Hứa Dực Trung.
Lần đầu tiên nhìn thấy Nghiêu Vũ và Hứa Dực Trung thân mật như vậy, Đồng Tư Thành hít thở cũng cảm thấy đau. Ánh mặt trời đông không đủ để sưởi ấm tim anh. Trái tim anh đã để lại mảnh sân ướt sũng nước mưa kia, đã bị chôn dưới lớp rêu dày.
Đồng Tư Thành trở về lạc viên. Ánh mặt trời theo chân anh một lát, bỗng bị chặn lại ngoài cổng.
Anh ngẩng đầu, khoảng trời hình vuông giữa những gian nhà cổ trong lạc viên giống như nhà lao, giam giữ trái tim anh, anh bị giam trong đó, người rã rời không thể thoát ra.
Lặng lẽ đi một đoạn, đột nhiên Hứa Dực Trung hỏi Nghiêu Vũ: “Tại sao em không cảm động? Anh đã bị anh ấy làm cho cảm động đến tận đáy lòng”.
Nghiêu Vũ “à” một tiếng, khẽ nói: “Đúng, em rất cảm động, em nên hất tay anh ra, chạy đi tìm anh ấy!”. Cô quay người định đi, Hứa Dực Trung kéo giật lại: “Không được đi đâu hết!”.
Nghiêu Vũ lạ lùng nhìn anh: “Em chỉ đi cám ơn thôi. Anh ấy có thể hiểu tâm tư của em, em ngưỡng mộ anh ấy! Có gì không được?”.
“Vẫn còn nhớ chuyện Sơn Tử với Đỗ Lối?”.
“Hứa Dực Trung, anh nghe đây. Em không phủ nhận tình cảm có thể sẽ phai nhạt nhưng hôn nhân của người Trung Quốc còn đồng nghĩa với trách nhiệm. Nếu Trương Lâm Sơn thực sự yêu Đỗ Lối, anh ta có thể ly hôn. Còn khi chưa làm chuyện đó, anh ra tuyệt nhiên không được phép ăn bát nhớ nồi”. Người khác có thể nhắm mắt cho qua nhưng em không thể. Nếu anh cũng thế, chúng ta nên sớm chia tay!”. Nghiêu Vũ nghiêm nghị nói.
Hứa Dực Trung nghĩ một lát, cười cười: “Cho đến nay, anh chỉ muốn bê cả nồi ăn, không cần dùng bát”.
Nghiêu Vũ phá lên cười.
Hứa Dực Trung nói thêm: “Biết làm thế nào, với người khác anh không dám