Tuệ An. Chúng ta chỉ như hai con chuột sưởi ấm cho nhau.
Mỗi lần cô nói vậy, Trương Lâm Sơn lại ôm cô thật chặt, cơ hồ làm thế có thể thật sự truyền hơi ấm cho cô.
Nghiêu Vũ đến tận nơi nói thẳng, làm cô không chịu nổi. Phải thừa nhận, Nghiêu Vũ hiểu cô, phơi bày mọi ý nghĩ trong đầu cô. Thực tế, Đỗ Lối cũng chưa từng đòi Trương Lâm Sơn bỏ Tuệ An, chưa từng yêu cầu anh hứa hẹn gì.
Ấn tượng cô để lại cho anh là sự thấu tình đạt lí, dịu dàng, cảm thông. Cô thực sự ngưỡng mộ sự tận tình anh dành cho Tuệ An. Nhưng Đỗ Lối thông minh thừa hiểu, nếu cô cũng làm như những cô gái khác, bám riết, yêu cầu ly hôn, yêu cầu lễ cưới, bất kì người đàn ông nào cũng bỏ chạy. Cô yêu Trương Lâm Sơn, cô nhất định đoạt được thứ cô muốn.
Cô không tủi thân ư? Trương Lâm Sơn tỏ ra yêu cô bao nhiêu, anh cũng phải về nhà, phải về với Tuệ An.
Đỗ Lối ngồi bên rặng cây, khóc rất lâu. Cô bỗng nhớ Trương Lâm Sơn, không đắn đo gì nữa, gọi điện cho anh. Đầu dây bên kia truyền đến tín hiệu tắt máy. Đỗ Lối bỗng nhẹ nhõm.
Cô muốn gọi điện cho anh, nhưng lại sợ muộn như vậy vẫn gọi được. Điện thoại lúc đêm khuya thường là không bình thường. Nếu anh nghe sẽ thế nào? Tuệ An thấy anh nghe điện sẽ nghĩ sao? Đỗ Lối mừng thầm vì không gọi được, mừng thầm vì không để Trương Lâm Sơn cảm thấy cô quấy rầy anh. Hai người chẳng phải đã hẹn chỉ cần vui, cần sưởi ấm cho nhau?
Nhưng, Đỗ Lối muốn gọi. Vì không gọi được, nên cô liên tục gọi, liên tục nghe tín hiệu tắt máy.
Cuối cùng bình tĩnh lại, tay vuốt nhẹ số máy trên màn hình, Đỗ Lối về nhà.
Nghiêu Vũ gọi xe đến nhà Hứa Dực Trung. Gió thu hiu hiu, không khí mát mẻ ùa vào phổi, vô cùng dễ chịu. Cô hi vọng đó chỉ là suy nghĩ hẹp hòi của mình. Lời Đỗ Lối làm cô nhận ra những điều chưa từng nghĩ đến. Có lẽ, Đỗ Lối không còn là Đỗ Lối trong ấn tượng ngày xưa. Cô hối hận vì đã nổi nóng với Hứa DựcTrung rồi bỏ đi, cô muốn giải thích với anh.
Hứa Dực Trung mở cửa, trầm mặt nhìn cô: “Muộn thế này, có việc gì?”.
Nghiêm Vũ nắm tay anh: “Giận em à? Không phải em đến rồi sao? Em không mất tích nữa”.
Hứa Dực Trung không nói gì, mím môi, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa giận.
Nghiêu Vũ gõ cửa lúc nửa đêm, cảm thấy hơi bẽ bàng vì hình như anh không có ý để cô vào. Lúng túng đứng ngoài cửa một lát. Thấy anh vẫn đứng yên, cô cắn môi: “Không có việc gì, em đi đây”.
Hứa Dực Trung kéo giật cô lại. Nghiêu Vũ đang định cười, lại thấy anh nói: “Muộn rồi để anh đưa em ra vẫy xe”.
Câu nói làm Nghiêu Vũ chết điếng, anh không những không cho vào nhà, còn đưa cô ra vẫy xe về, anh coi cô là hạng người gì? Liền giật tay lại, giọng lạnh tanh: “Không cần, em đến được khắc đi được, khống cần anh phí sức”.
Đây là lần đầu tiên Hứa Dực Trung từ chối cô. Lòng chua chát, mặt nhăn nhúm, cô quay phắt người bỏ đi, khi cửa thang máy đóng lại, nước mắt đã trào ra. Chưa bao giờ bẽ bàng như vậy, nửa đêm đến nhà đàn ông, còn bị từ chối, người đàn ông đó lại chính là người trong lòng cô.
“Ding ding!”. Thang máy dừng ở tầng mười một, Nghiêu Vũ lau nước mắt.
Cửa thang máy vừa mở, Hứa Dực Trung hổn hển bước vào. Anh đứng chặn ở cửa không nói gì. Nghiêu Vũ không ngẩng lên, bây giờ còn đuổi theo làm gì!
Thang máy dừng ở tầng một, Nghiêu Vũ đi ra, đầu vẫn cúi, Hứa Dực Trung giơ cánh tay chặn trước mặt cô. Đứng sững như vậy một hồi, cửa thang máy đóng, rồi lại nâng lên.
Nghiêu Vũ định nhấn nút tầng cuối, anh đã đứng chắn. Cô ngoảnh mặt, không nhìn. Đến tầng trên cùng, cửa thang máy mở, Hứa Dực Trung kéo cô ra, Nghiêu Vũ tủi thân, bíu chặt tay vịn bên trong.
Hứa Dực Trung hừ một tiếng, gỡ tay cô, bế xốc lên. Nghiêu Vũ mím môi, ra sức giãy giụa.
Vào phòng, Hứa Dực Trung ném cô lên giường, bắt đầu cởi quần áo của cô. Nghiêu Vũ dùng đủ mọi chiêu chống lại. Hứa Dực Trung mặc cô cào cấu, đấm, đạp, cắn. Anh cố nén đau, cánh tay và cổ đầy những vết móng tay sâu, đỏ bầm, cuối cùng cũng lột được hết quần áo, lấy chân quấn chặt người cô. “Anh mới từ chối một lần, em đã khó chịu đến thế?”.
Nghiêu Vũ nhắm mắt không nói, nước mắt từ đuôi mắt chảy vào tai.
Hứa Dực Trung chống tay, nghiêng người ngắm cô: “Có thế đã tủi thân? Lần trước em hứa thế nào? Vừa nói khỏi miệng lại quên ngay? Nhà em, anh không vào được! Bảo vệ quá giàu tinh thần trách nhiệm, nói thế nào cũng không được, cũng phải thôi, rất đáng ngờ ngay điện thoại của người yêu cũng không có, người cũng không tìm thấy, làm sao họ cho vào? Em không đến, anh còn phân vân có nên đăng báo, ti vi tìm người. Đề phòng em mất tích nửa năm, lại trách anh không liên lạc”.
Nghiêu Vũ sụt sịt, môi run run.
Hứa Dực Trung thở dài, cúi hôn cô: “Mặn quá! Nếu em không khóc, nước biển sẽ chẳng có vị gì… chà chà càng nói tuôn càng nhiều, để anh lấy cái bánh bao chấm ăn, khỏi dùng muối”.
Nghiêu Vũ vùng dậy, giãy đạp thật lực. Hứa Dực Trung nằm đè lên chân; cô không cựa quậy được, “òa” một tiếng khóc tướng lên: “Anh đi đi, không cần anh! Không cần anh!”.
“Xấu hổ quá nên nổi điên phải không!”. Hứa Dực Trung thủng thẳng phán xét. Nghiêu Vũ được Đồng Tư Thành chiều quá sinh hư, cứ giận là biến mất, không thể nào tìm được, Hứa Dực Trung quyết định trị cô một trận.
“Em thế đấy! Anh bỏ ra!”.
“Không bỏ!”. Nếu không trị cái tính này của cô, sau này anh sẽ chết mệt. Nghiêu Vũ ưa ngọt, nếu ngọt ngào dỗ dành, tính ương ngạnh trẻ con càng được thể phát tác. Anh lại đau đầu, vẫn chưa nghĩ ra cách trị cô. Trong khi anh mải nghĩ, Nghiêu Vũ quậy khóc đã mệt, ngủ thiếp lúc nào.
Hứa Dực Trung nhăn nhó nhìn khuôn mặt đỏ mọng của cô. Vắt óc tìm được đối sách, chưa kịp thực thi cô đã ngủ mất. “Em là con búp bê, con búp bê đáo để hành hạ anh!”. Anh tắt đèn, khẽ mở chăn, ôm cô, Nghiêu Vũ tự động chúi vào anh, tìm tư thế ngủ thoải mái.
Ngày mai, Hứa Dực Trung bất lực nghĩ, ngày mai nhất định trị cô một trận.
Hôm sau Hứa Dực Trung tỉnh dậy, không thấy Nghiêu Vũ. Tìm khắp nhà, xác định cô đã đi, mặt cau có, lòng ủ rũ, không biết đi đâu tìm cô? Vào phòng tắm, thấy trên tấm gương viết một số điện thoại và hàng chữ bằng bút mềm: “Đây là số điện thoại nhà em, em đi thị trấn cổ đây. Tức anh muốn chết”.
Hứa Dực Trung bật cười, gọi ngay cho cô, chuông vừa vang thì bên kia tắt máy. Nghiêu Vũ nhắn tin: “Bây giờ em không muốn nghe, trên đường đi cũng không nghe, du lịch đường dài tốn kém lắm, nhắn tin thôi. Em đã ghi nợ rồi, ghi hết vào cuốn sổ, ngày này tháng này, sau khi Hứa Dực Trung từ chối không cho Nghiêu Vũ vào nhà, đã hối hận bắt nạt cô ấy”.
Hứa Dực Trung bật cười, bao nhiêu phiền muộn trong lòng tiêu tan. Cuối cùng Nghiêu Vũ cũng chịu nhận lỗi, mặc dù bằng cách đó. Không những thế, còn cho số điện thoại nhà cô. Anh quả thực quá đắc ý!
Sau khi Trương Lâm Sơn được thăng chức cục phó, nhàn rỗi hơn trước nhiều, hẹn Hứa Dực Trung đi chơi bóng.
Hai người chơi suốt buổi chiều. Lúc ngồi nghỉ, Hứa Dực Trung không nén được hỏi: “Cuối tuần sao không đưa Tuệ An đi chơi?”.
“Cô ấy không thích thể thao”.
“Hứng thú cần được nuôi dưỡng, bây giờ một tuần anh ăn cơm ở nhà mấy bữa?”.
Trương Lâm Sơn cười ha hả: “Cuối tuần nếu không có việc gì đặc biệt chắc chắn ở nhà”.
Hứa Dực Trung nhìn thảm cỏ xanh mướt, nghĩ tới Nghiêu Vũ giận dỗi anh vì chuyện của Đỗ Lối và Trương Lâm Sơn, thong thả hỏi: “Dạo này anh và Đỗ Lối hình như hơi gần gũi quá. Sơn Tử, không có gì đấy chứ?”.
Trương Lâm Sơn chỉ cười, không nói, ở bên Đỗ Lối anh thấy rất vui, uống một ngụm trà, thủng thẳng nói: “Ở bên Đỗ Lối thấy vui, chỉ thế”.
“Tôi rất sợ con sư tử cái nhà tôi, nếu anh và Đỗ Lối có gì, tôi sẽ bị tru di chín họ”.
“Dực Trung, tôi chẳng có thiện cảm gì với con sư tử cái nhà cậu. Cô ta làm sao hiểu được đàn ông?”.
“Tôi hiểu, rất hiểu. Chỉ có điều, nên chơi đẹp một chút, Sơn Tử”. Hứa Dực Trung vỗ vai Trương Lâm Sơn. “Mọi việc nên nghĩ cho thấu đáo”.
Rồi Hứa Dực Trung đứng dậy bỏ đi.
Trương Lâm Sơn trầm ngâm. Tuệ An yếu đuối như thỏ con, kết hôn sắp ba năm, anh cảm thấy ý nghĩ cưới một cô bé về để chăm sóc là hoàn toàn sai lầm, cuộc sống quá mệt mỏi. Nhưng Tuệ An đã khơi dậy trong anh lòng trắc ẩn muốn che chở bảo vệ. Anh nhắm mắt, trong đầu hiện lên khuôn mặt thông minh, đẹp như hoa lê trong mưa của Đỗ Lối. Đỗ Lối có sức hút không sao cưỡng nổi, anh khao khát muốn gần gũi cô. Ở bên cô, anh trở nên trẻ trung, tràn đầy sức sống.
“Tuệ An, anh đang nói chuyện với Dực Trung, tối nay không về ăn cơm”.
Tuệ An dễ tính, vẫn dịu dàng: “Đừng uống nhiều quá! Về sớm nhé”.
Trương Lâm Sơn cúp máy thở dài.
Buổi sáng hôm đó, thức dậy mở máy, có mấy tin nhắn và nhiều cuộc gọi nhỡ, anh giật mình, lập tức ra khỏi nhà đi tìm Đỗ Lối.
Cửa vừa mờ, Đỗ Lối mặt đầy nước mắt, lao vào lòng anh, khóc nức.
Cố tấm tức nói lại lời của Nghiêu Vũ: “Em không đòi hỏi anh gì hết, em không…”.
Trương Lâm Sơn lòng đầy xót thương, Đỗ Lối biết điều như vậy. Anh hiểu, hiểu nỗi tủi cực của cô.
Tuệ An gọi điện. Anh né người một cách bản năng, đi đến một góc nghe. Lúc quay vào không cần giải thích,
Đỗ Lối đã hiểu. Cô thậm chí còn mỉm cười ngắt lời anh: “Em hiểu. Tuệ An rất tốt. Chỉ có điều cô ấy không thể mang lại cho anh niềm vui như vậy. Em thì có thể, em tự nguyện, anh đừng áy náy”.
Sao anh có thể không áy náy? Hai người phụ nữ tốt đẹp đều dành cho anh tình yêu trọn vẹn. Anh không thể lựa chọn, đành để Đỗ Lối chịu tủi vì cô cứng rắn, biết điều.
Có lần nửa đêm Đỗ Lối bị sốt cao, nhưng sáng hôm sau gọi điện mới biết, trách cô sao không gọi cho anh. Đỗ Lối nói: “Muộn thế rồi, anh ra khỏi nhà Tuệ An sẽ buồn”.