ũ lắc đầu, “Vâng, là Đồng Tư Thành… à, không phải sợ anh ấy hiểu lầm. Cô buồn bã ngồi lên sofa, “Tôi cũng không biết”.
Vẻ rầu rĩ của Nghiêu Vũ lại khiến Hứa Dực Trung mừng rơn. Thì ra cô không biết có nên quay lại với Đồng Tư Thành, tình trạng hiện nay của Nghiêu Vũ thích hợp nhất để… thừa cơ chen vào! Hứa Dực Trung vỗ nhẹ vai cô, nhỏ nhẹ, “Chúng ta là bạn phải không? Hăy nói với tôi, biết đâu tôi có có thế giúp cô phân tích tình hình”.
Nghiêu Vũ ngẩng nhìn anh, Hứa Dực Trung thản nhiên đứng trước mặt cô, dáng thoải mái, nụ cười trên môi, vẻ chân thành trong mắt. Tất cả một vẻ thân thiết bạn bè. Nghiêu Vũ bàng hoàng, lắp bắp mở miệng, “Tôi không biết, hình như tôi chưa quên anh ấy, lại hình như cảm thấy anh ấy rất xa lạ”.
Lòng Hứa Dực Trung nhẹ nhõm, chỉ cần cô chịu nói với anh đã là thắng lợi. Chó sói chẳng phải luôn thích khoác bộ lồng cừu? Bây giờ anh quyết định bọc kĩ mình trong bộ lông cừu đó. Anh đưa cô cốc trà nóng, “Có phải cô cảm thấy ngày xưa rất đẹp, bây giờ qua hai năm lại thấy anh ấy thay đổi rất nhiều, như không phải là người cũ?”.
“Vâng!”.
“Con người ta, chắc chắn thay đổi theo hoàn cảnh. Đồng Tư Thành nhất định có thay đổi. Anh ấy ở nước ngoài hai năm, nền giáo dục được tiếp thu và phương thức tư duy đều thay đối. Ví dụ, nếu là trước đây, nhìn thấy cô ăn cơm, xem phim trong phòng với người đàn ông khác, anh ấy sẽ phản ứng thế nào?”.
“Trước đây tôi sẽ không cùng với người đàn ông khác”.
“Giả sử có!”. “Ồ, anh ấy sẽ giận, rất giận, lẽ nào không?”.
“Vậy hôm nay?”.
“Anh ấy rất lịch thiệp, xem ra rất bình thường”.
“Cho nên, cô dùng tư duy ngày trước nhìn nhận anh ấy, nghĩ là anh ấy chắc chắn nổi giận, nhưng bây giờ không thấy, cô cảm thấy kì lạ? Có vẻ như anh ấy không phải là Đồng Tư Thành cô quen thuộc ngày xưa, đúng không?”.
“Đúng!”.
Hứa Dực Trung ngồi xuống sofa, nghĩ một lúc, nói tiếp: “Nhưng cô vẫn áy náy, như làm chuyện gì có lỗi với anh ấy? Cho nên mới muốn đuổi tôi đi? Chúng ta chỉ là bạn, việc gì cô phải lo lắng thế?”.
Nghiêu Vũ đỏ mặt, cắn môi, dấu răng in trên môi giống những cánh hoa nhỏ đều đặn xếp bê nhau, lát sau mới nói, “Xin lỗi!”.
“Nói gì vậy? Đó chỉ là phản ứng bình thường của cô, ngoài anh ấy, cô chưa hề tiếp xúc với người đàn ông khác như thế”. Hứa Dực Trung cảm thấy Nghiêu Vũ rất chất phác, “Đừng nghĩ nhiều, cô cứ làm theo tiếng lòng, coi anh ấy là một người bạn, có thể hợp thì hợp, không thể thì thôi. Hãy nhìn nhận và tiếp xúc với anh ấy như một người mới, không nghĩ đến quá khứ nữa, như vậy là được”.
“Tôi cũng nghĩ như thế, chỉ là không biết tại sao…”. Nghiêu Vũ buồn bã, cúi đầu khẽ nói.
Bộ dạng của cô, khiến Hứa Dực Trung như cắn vào quả táo xanh, chua nhức răng. Coi như vừa rồi anh đã nhìn trực diện Đồng Tư Thành. Anh nhận ra vẻ kinh ngạc, ghen tức thoáng qua rồi lập tức tiêu tan trong đôi mắt thâm trầm như màu đêm của anh ta. Đồng Tư Thành mặt không hề biến sắc, kiêu hãnh đứng đó, điềm tĩnh và tiết chế, khoan dung độ lượng, khiến Nghiêu Vũ cảm thấy tâm tư anh ta không hề xáo trộn.
Cô làm thế nào đối phó với người đàn ông như vậy? Người đàn ông đầy bản lĩnh ngay anh cũng khâm phục, chỉ có cô bé thật thà này vẫn không hay biết. Cô cũng không nghĩ, một người đàn ông muốn quay lại với cô khi chứng kiến cảnh đó sao có thể dửng dưng như mây bay gió thoảng không một chút chạnh lòng? Thực ra lòng như nham thạch sục sôi? Hứa Dực Trung thầm nghĩ, như vậy có nghĩa, anh và anh ta cùng thực hiện một sách lược giống nhau tấn công Nghiêu Vũ, không chỉ mình anh khoác bộ lông cừu, Đồng Tư Thành cũng dùng bộ lông cừu ngụy trang thành bộ mặt hiền hòa.
Đồng Tư Thành sợ quá khứ trở ngại anh ta và Nghiêu Vũ quay lại với nhau, còn Hứa Dực Trung lại sợ Nghiêu Vũ chìm mãi trong quá khứ không chấp nhận anh theo đuổi công khai.
“Tiểu Vũ, có phải cô đang hoang mang, chủ ý đã định nhưng không thế làm được như đã nghĩ?”. Hứa Dực Trung quyết định dùng một chiêu hiếm, “Hay là, cô cứ coi anh ấy vẫn là bạn trai của mình, đừng nghĩ gì nữa, yên tâm cùng anh ấy làm lại từ đầu”.
“Nhưng, bây giờ tôi không coi anh ấy là bạn trai”.
“Cô cứ coi anh ấy là bạn trai, vẫn tốt như ngày xưa, gần gũi anh ấy, cô càng nhìn nhận rõ hơn”. Hứa Dực Trung mỉm cười vô hại, thà mạnh tay như vậy còn hơn để Nghiêu Vũ sống trong hoang mang. Cái nhọt nếu cứ băng kín, cả đời cô sẽ sống không yên.
Chủ ý vừa nói ra, Hứa Dực Trung lại thấy thương Nghiêu Vũ. Cô mới qua sinh nhật hai lăm tuổi, bốn năm đẹp nhất trong đời cô đã trao cho Đồng Tư Thành, cô chỉ có anh ta là bạn trai thân thiết, dù cô tỏ ra dửng dưng thế nào cũng không chống lại được nỗi đau. Anh đột nhiên giật mình, nếu cô quay lại với Đồng Tư Thành thì sao? Anh bỗng thở mạnh, vừa kinh ngạc vừa mừng. Một nỗi buồn đã lâu không có! Nỗi đau khổ chát chúa nhói qua lòng! Anh đã tưởng cho dù lưỡi dao sắc thế nào cũng không thể làm anh tổn thương. Vậy mà bất chợt anh lại bắt gặp cảm xúc đó.
Hứa Dực Trung một lần nữa nhìn rõ lòng mình, như búi tơ rối sợi sợi đau. Anh cười vang, “Hãy tin tôi, dù gì tôi cũng là bậc quân tử”.
Nghiêu Vũ cười, nhìn ánh mắt Hứa Dực Trung đã trở lại trong sáng hiền hòa. Cô đâu có ngốc, mọi cử chỉ của Hứa Dực Trung là gì nếu không phải là mập mờ? Đến lúc này cô mới thôi cảnh giác với anh. Hứa Dực Trung nói đúng, đã không biết nên như thế nào với Đồng Tư Thành, sao không tiếp xúc trở lại như một người mới?.
Hứa Dực Trung đứng lên, mỉm cười cáo từ, “Cũng muộn rồi, cô nghỉ sớm đi, hôm nào có thời gian ta lại hàn huyên”.
Đó là một quán bar nhở trong khu dân cư. Trên cửa kính dán hình thần tài, đẩy cửa vào, tiếng chuông gió bằng đồng “ding dang” ngân dài. Bên trong đặt rải rác mấy bộ salon bọc vải in hoa, bàn gỗ màu nâu nhạt, trên tường treo những bức ảnh phong cảnh, ảnh cũ, tranh sơn dầu khung nhỏ. Bên trên treo chiếc đèn lồng hình vuông, tang đèn bằng vải bố trang trí rất nghệ thuật. Trời lạnh, lại đã muộn, trong quán chỉ có hai ba bàn có khách.
Ánh đèn đỏ nhờ ấm áp tỏa xuống bàn, Tiêu Dương rít hơi thuốc cuối cùng, rồi dụi đầu mẩu vào trong cái gạt tàn to, nông bằng gốm.
Đồng Tư Thành nhón một trái mai bỏ vào bát gốm, lại rót thêm một ít rượu vàng Thiệu Hưng thượng hạng đã hâm nóng, anh hít hơi rượu, cái chếnh choáng đọng lại trên khóe miệng hơi nhếch.
“Khổng Ất Kỷ[1] thường gọi một chung rượu, nhâm nhi với đậu hạ hồi hương”. Đồng Tư Thành thong thả nói, quay đầu hỏi chủ quán, “Ở đây có không?”.
[1] Nhân vật chính trong tác phẩm cùng tên của Lỗ Tấn, suốt đời theo nghiệp khoa cử, đến khi đỗ đạt tuổi đã quá cao.
“Đậu tàm được không?”. Chủ quán cười tít mắt bê ra một đĩa đậu tàm chiên.
“Được”. Tiếng cười bật ra từ cổ họng, Đồng Tư Thành nhìn bát rượu, “Phiền bác hâm lại giúp. Trời lạnh, rượu Thiệu Hưng phải nóng mới hay”.
Áo khoác đã bị vứt một bên, anh chỉ mặc may ô và sơ mi, xắn tay áo, lại mở khuy cúc cổ. Anh thong thả uống hết rượu trong bát, chất men cay nóng từ họng vào thẳng dạ dày lan khắp toàn thân nóng bừng, anh gật gù khen ngon, vẻ hả hê ngang tàng.
“Biết không? Trong các loại rượu tôi thích nhất Tương Hương, uống vào miệng không cảm thấy gì, nhưng đến họng là như có cục khí nóng rẫy xoay tròn. Dư vị rất lâu. Say rồi mới biết”.
Xoay xoay cái bình sứ xanh trong tay, Đồng Tư Thành nhìn Tiêu Dương: “Người ta bảo phụ nữ như trà, càng pha càng nhạt. Nghiêu Nghiêu lại như rượu vàng Thiệu Hưng, Nữ Nhi Hồng mười tám năm, ủ lâu như vậy, lấy ra mới biết say người”.
Tiêu Dương châm điếu thuốc, đôi mắt lóe sáng trên khuôn mặt anh tuấn. Nhìn làn khói thuốc lẩn quất mãi dưới ánh đèn, không tan, anh khẽ thở dài, “Phụ nữ, rốt cuộc họ muốn gì?”.
”Ngốc ạ!”. Đồng Tư Thành cười, “Đến khi cậu có tiền, bố mẹ Thiên Trần có còn phản đối không?”.
“Huynh nói đi, thích cô ấy điểm gì?”. Tiêu Dương hơi hoang mang, câu hỏi vừa nói ra, đôi tròng đen long lanh như nước của Thiên Trần đã hiện lên ra trước dài, ngửa cổ uống cạn bát rượu, Thiên Trần là hình ảnh hoàn mĩ nhất trong lòng anh, tất cả đều hoàn mĩ, hỏi cũng bằng thừa.
Đồng Tư Thành nhón một hạt đậu tàm, vị ớt tươi cay sộc như bốc lửa ở đầu lưỡi. Lòng cũng co lại vì cay, ngực bức bối khó thở. Anh tợp một ngụm rượu to, rượu gặp lửa bốc khói, trong màn khói lửa hiện ra người đàn ông mày thanh, mắt sáng, đẹp ngời ngời, một bàn thức ăn và Nghiêu Nghiêu của anh. Nghiêu Nghiêu má đỏ dậy, mắt ướt long lanh.
Đôi tròng đen vốn lặng tĩnh của anh hút hết ánh sáng của cả phòng, tụ lại nơi đáy mắt âm ỉ nỗi đau thống thiết.
Anh nhớ lại trước khi đi du học, một mình đến văn miếu, vòng qua bức tường Thất Khủng khắc nổi hình cá chép vượt vũ môn. Anh nhìn thấy cầu Trạng Nguyên với hai thành cầu hình đôi rồng phục, cửa trung môn đóng kín, anh nhẹ nhàng đi vào từ cửa ngách, đứng ở chính giữa nhìn bức tượng Khổng Tử ở đại điện phía xa, lòng xốn xang bao cảm xúc. Anh không lên cầu Trạng Nguyên, chỉ đứng ở đầu cầu, qua cái đuôi rồng uốn cong, thấy thân rồng cuồn cuộn và đầu rồng vươn cao.
Thời khắc đó anh quyết định chia tay.
Ra khỏi văn miếu. Có mưa bay nhẹ, tơ liễu khắp trời như lưu luyến, đàn chim nhạn sập sè trên mặt hồ ngoài tường cung Vạn Nhẫn, đuôi chỉ thoáng chạm mặt nước, rồi lại vút lên, vòng qua bức tường cung, cái bóng nhỏ nhoi chầm chậm vỗ cánh như lưu luyến.
Chính lúc đó, anh lại muốn để cho thân hình mềm mại kia đậu xuống tay mình. Anh sẽ lại vuốt tóc cô, hít mùi hương trong đó, không kìm được, anh bước đến giơ tay ra, cành liễu phất phơ, mấy lá liễu dài lướt qua mặt anh, hơi nước ẩm lạnh thấm vào da, con nhạn đen bay liệng trước mặt anh, gợi lên từng chỗ đau. Mưa bụi giăng không còn bóng nhạn, hoa buồn rơi, tịch mịch tầng không.
Thích gì ở cô? Nghiêu Vũ đôn hậu, một lòng đợi anh, lúc nào cũng dán vào anh. Một cô gái sinh ra để yêu, anh quá thực tế nên càng trân trọng cô.
“Sư huynh!”. Tiêu Dương biết tửu lượng của Đồng Tư Thành, anh chỉ hưng phấn sau khi uống rượu Thiệu Hưng, không thể liên tục hết bát này sang bát khác như thế.
“Tiêu Dương, đừng dễ dàng nói chia tay!”.
Tiêu Dương trầm ngâm, lại rút điếu thuốc, gần đây anh hút thuốc càng nhiều. Đôi mắt trong veo của Thiên Trần đã vương từng sợi tơ buồn, như dải mây vấn vít trong ngày nắng, xua không đi, đuổi không được.
Tiêu Dương nhẩm tính, mắt lại sáng lên hi vọng, mới ba tháng, thời gian ít hơn dự tính, bằng giờ này sang năm, mua nhà mua xe, đều không thành vấn đề. “Sư huynh, anh đã nhớ cô ấy, tại sao phải nhẫn nhịn?”.
Miệng chỉ khẽ nhếch, Đồng Tư Thành lại rót thêm bát rượu, uống vào miệng đã mất đi chất men thuần, nuốt xuống họng cay chát. Hai chung, ba chén tàn cuộc rượu, hơi men không đủ sưởi ấm lòng người trong đêm! Gió đêm xuân vẫn mang hơi lạnh của mùa đông, anh đột nhiên đứng dậy, nghiêng đầu nhìn Tiêu Dương, cười nói: “Đúng, tại sao phải nhẫn nhịn!.