Dịu dàng luôn làm tan nát trái tim anh hùng, từ thượng cổ đã thế!
Hứa Dực Trung nhận được tin nhắn, nghĩ một lát hồi âm: “Cám ơn, không sao, nghỉ sớm đi!”.
Đỗ Lối vẫn đợi, năm phút không dài, cũng không ngắn, cuối cùng Hứa Dực Trung cũng trả lời tin nhắn của cô. Mặc dù anh do dự nhưng vẫn trả lời. Đỗ Lối không nhịn được cười, mọi buồn phiền tiêu tan.
Hứa Dực Trung không về nhà, Nghiêu Vũ mãi không đến, anh liền hiểu, có lẽ khi Chung Cường gọi đi cô mới bỏ về. Cô không muốn đi ăn cùng anh như vậy sao? Mời riêng không được, tiếp khách của công ty cũng không chịu đi?
Anh không biết mình có chỗ nào không phải, lòng luôn thấy có gì bất an. Đưa Vương Lâm về, anh lái xe thẳng đến nhà Nghiêu Vũ. Ngồi trong xe châm thuốc hút, đột nhiên nghĩ, sao mình lại đến đây? Chẳng lẽ để hỏi tại sao cô không đi ăn cùng? Vấn đề này nên hỏi thế nào? Công ty tiếp khách, cho dù Nghiêu Vũ không đến, người hỏi cô câu đó là Vương Lũy, đâu phải anh?
Hứa Dực Trung ngẩng đầu nhìn cửa sổ căn phòng tầng bảy, không thấy ánh đèn, lại nghĩ, Nghiêu Vũ đã ngủ hay đi đâu chưa về? Có phải buổi tối cô có việc nên không đến? Anh nhìn đồng hồ, mới mười giờ. Thầm nghĩ có lẽ buổi tối cô có việc vẫn chưa về, bỗng thấy dễ chịu hơn.
Anh hạ kính xe ngồi một lát, đầu óc tỉnh táo lại, định hút hết điếu thuốc sẽ đi. Đúng lúc đó nhìn thấy một chiếc taxi dừng trước khu nhà tầng, Nghiêu Vũ từ trên xe bước xuống.
Sau khi chia tay Tuệ An, Nghiêu Vũ gọi xe về, xuống xe là đi thẳng về phía cổng khu nhà, trong đầu vẫn đang nghĩ lại lời nói của Tuệ An: Hồi đó hai người yêu nhau là thế! Đồng Tư Thành chiều cậu đến mức làm bọn mình phát ghen! Theo Tuệ An, bỏ qua Đồng Tư Thành quả đáng tiếc!
Nghiêu Vũ đang ngơ ngẩn nghĩ, hay là nói với hai cô bạn nguyên nhân thật, mới có thể nghe được ý kiến chân thành nhất. Có điều, nói đi nói lại, vẫn ý mình là chính. Bây giờ cô chưa quyết định thế nào.
Có một tiếng nói mách bảo, tình cảm đã từng sâu nặng thế, Đồng Tư Thành là người đàn ông ưu tú. Một tiếng nói khác lại nói, ngựa tốt không ăn lại cỏ, chính anh ta yêu cầu chia tay!
Nghiêu Vũ cúi đầu vừa đi vừa nghĩ, đột nhiên nghe thấy tiếng đằng hắng, một bóng đen xuất hiện trước mặt: “Ôi!”. Nghiêu Vũ hốt hoảng kêu lên, ngẩng đầu, tiếng kêu chưa dứt, đã nhận ra bóng đen cao to đó là Hứa Dực Trung. “Anh làm gì vậy! Khiến tôi sợ đứng tim!”. Nghiêu Vũ hơi bực, quả thật cô sợ toát mồ hôi.
“Cô đi đâu thế?”.
“Sao?”. Nghiêu Vũ ngây người, chân vẫn bước, “Phó tổng Hứa có việc gì chăng?”.
Thái độ của Nghiêu Vũ khiến Hứa Dực Trung mất hứng. “Đã bảo tối đi? Sao lại không tới?”.
Nghiêu Vũ quay đầu nhìn anh: “Tối? Đi đâu?”.
Hứa Dực Trung nhíu mày: “Không biết thật chứ? Chẳng phải phó tổng Chung đã gọi điện thông báo?”.
Nghiêu Vũ dừng bước, hiểu ra, mỉm cười nói: “À phải, tôi có việc đột xuất. Tuệ An anh cũng quen, cô ấy hẹn gặp, còn việc gì nữa không?”.
Hứa Dực Trung hơi bối rối, Nghiêu Vũ chỉ một câu giải thích rõ sự việc, cô và Trần Tuệ An có hẹn không đến được. Vậy mình hồ đồ chạy đến đây rút cuộc là vì cái gì? Vấn đề vốn dĩ khó hỏi cuối cùng đã hỏi, nhất thời không biết nói sao, ngây ra nhìn Nghiêu Vũ.
Cô mặc quần bò áo phông, loại bò thụng, mái tóc chấm eo tung bay, lộ ra một khuôn mặt nhẹ nhõm thanh tú. Anh bỗng thấy Nghiêu Vũ lúc này rất ưa nhìn. Cô ngẩng mặt chờ một lát, không thấy Hứa Dực Trung nói gì, lòng ngổn ngang, trong đầu chỉ nghĩ tới chuyện bức thư của Đồng Tư Thành, gượng cười nói: “Nếu phó tổng Hứa không còn việc gì, tôi xin phép về nhà, chúc ngủ ngon!”.
Hứa Dực Trung ngơ ngẩn hồi lâu vẫn không biết nói gì, Nghiêu Vũ vượt qua anh đi vào cổng khu nhà.
Hứa Dực Trung đưa mắt nhìn theo. Hệ thống chiếu sáng cầu thang là loại đèn cảm ứng, mỗi khi Nghiêu Vũ lên một tầng đèn lại sáng lên, rồi tắt dần.
Anh lùi mấy bước đứng dưới khu nhà tầng ngẩng nhìn từng tầng đèn lóe sáng và bóng Nghiêu Vũ dưới quầng sáng mờ, rồi lại nhìn hành lang tối dần. Rất muốn gọi, lại không biết nói gì với cô.
Hứa Dực Trung vào ngồi trong xe, ngóng chờ đèn tầng bảy sáng. Anh vẫn ngồi yên, là chờ đợi thấy ánh đèn tầng bảy. Không biết bao lâu đèn tắt. Cảm thấy đầu hơi choáng, anh nhắm mắt tựa vào thành ghế một lát, sau đó lái xe đi.
Mãi đến khi tắm xong lên giường, Hứa Dực Trung mới nghĩ tối nay mình làm chuyện quái quỷ gì không biết? Toàn những việc không phải là của mình, ngớ ngẩn đến phát bực, thầm nghĩ có lẽ tại mình hơi say, ngủ một giấc là hết. Nhắm mắt đột nhiên hình ảnh Nghiêu Vũ lại hiện lên. Anh bực bội trở mình, lẩm bẩm mắng, rồi xoay về đầu giường bên kia ngủ tiếp.