Có đến mấy lần cô mở ngăn kéo, nhìn nét chữ trên phong bì màu trắng, tim đập thình thịch, tay giơ ra chưa kịp chạm vào đã rụt lại. Gương mặt của anh, mùi cơ thể anh, nụ hôn đầu, lần đầu nắm tay, lần đầu… của họ.
Nghiêu Vũ ngây người ngồi trong văn phòng. Đọc hay không? Cô có vẫn phân vân. Trong ngăn kéo thứ ba bàn làm việc của cô có ba bức thư gửi theo đường hàng không, mỗi tuần một bức, cô đã nhận được ba bức.
Vừa nhìn nét chữ cứng cáp bằng bút bi mực xanh đen cô đã biết đó là thư của Đồng Tư Thành. Anh quen dùng bút bi, nét chữ phóng khoáng. Người ta bảo, nét chữ nét người, Nghiêu Vũ lắc đầu không tin, chữ cô rất xấu, lại díu vào nhau, chẳng lẽ cô là hạng tiểu nhân hẹp hòi?
Cô hẹp hòi ư? Nghiêu Vũ mím môi, nếu không tại sao không cho anh một cơ hội nữa? Khuôn mặt đẹp trong sáng của Đồng Tư Thành lại hiện ra trong tâm trí. Hồi đó quả thực anh rất tốt với cô, cưng chiều cô rất mực.
Còn nhớ, những lần hai người phóng xe địa hình lên núi chơi, Nghiêu Vũ hầu như không phải đạp xe, cô chỉ cần nắm chắc tay lái. Đồng Tư Thành một tay nắm ghi đông, một tay đặt lên vai cô, vừa ra sức đạp xe, vừa đẩy cô đi.
Nghiêu Vũ hớn hở nói, thế này giống như em đi xe đạp điện, cô trầm trồ khen quả núi quá lớn. Có lúc cô thích nghiêng đầu ngó mặt anh, ngắm vầng trán lấm tấm mồ hôi, nụ cười sáng rỡ như sắc nắng. Vừa đi được một đoạn cô đã hỏi anh, mệt không.
Hi, không mệt! Em nặng bao nhiêu? Đồng Tư Thành luôn nói như vậy.
Dần dần thành quen, mỗi lần cùng anh lên núi, cô chỉ cần điều khiển tay lái, hình ảnh Đồng Tư Thành đạp xe đẩy cô lên núi, lần nào cũng khiến cô nhớ tới cảnh Sisyphus[1] đẩy hòn đá tảng khổng lồ trong Thần thoại Hi Lạp. Cảm xúc đó luôn tác động đến quyết định của cô.
[1] Sisyphus vì mắc tội khinh mạn các vị thần nên phải chịu hình phạt không ngừng lăn một tảng đá lên đỉnh núi để rồi lại bị chính tảng đá đó lăn trở lại đè lên người.
Nghiêu Vũ nhắm mắt, đầu ngửa về sau, lại nghĩ tới lần cùng Đồng Tư Thành đến trường ngoài thăm bạn anh, lúc đó đã muộn, không còn xe bus, đi xe taxi về trường phải mất mấy chục đồng, Đồng Tư Thành liền mượn xe đạp đưa cô về.
Ánh đèn ấm áp chiếu sáng con đường, Đồng Tư Thành biết cô dỗi, suốt dọc đường không nói, anh cũng đạp rất nhanh. Nghiêu Vũ ôm anh, mặt áp vào lưng anh, nghe tiếng tim và hơi thở gấp gáp của anh, lúc đó cô nghĩ gì? Muốn đoạn đường kéo dài mãi mãi, muốn cả đời ngồi sau lưng anh, yên tâm để anh đưa về nhà.
Buổi tối đó, trên trời có vầng trăng khuyết, bên cạnh vầng trăng có một vì sao rất sáng. Đồng Tư Thành đi đường tắt theo lối cổng sau về trường, hai bên đường là những ruộng rau, Nghiêu Vũ hỏi anh: “Tại sao chúng ta đi thế nào, trăng cũng ở trước mặt?”.
Đồng Tư Thành ngước nhìn trăng, bánh xe chờm lên hòn đá, xe lật nghiêng, Nghiêu Vũ nhảy xuống, Đồng Tư Thành luống cuống quay phải quay trái vẫn không giữ được, cả người lẫn xe lao xuống ruộng rau.
Nghiêu Vũ đứng trên đường cười khanh khách. Anh đẩy xe từ ruộng rau lên, lẩm bẩm: “Chỉ tại nhìn trăng của em”.
Hai người nhìn nhau cười một lát. Đồng Tư Thành đột nhiên nói: “Anh hôn em được không?”.
Đó là lần đầu tiên hai người hôn nhau, đến giờ Nghiêu Vũ vẫn nhớ cảm giác nụ hôn đó. Môi anh mềm ấm in lên môi cô, cứ như vậy, môi ép môi, không động đậy, chỉ cảm giác cùng thở ra hơi nóng.
Rất lâu mới buông, lại không dám nhìn nhau. Nghiêu Vũ đầu cúi thấp, Đồng Tư Thành dắt xe đi bên cạnh, cứ như vậy đi bộ về trường.
“Nghiêu Vũ! Sao thế!”.
Nghiêu Vũ hơi giật mình, mở mắt nhìn thấy Chung Cường đứng trước bàn ngạc nhiên nhìn cô. Cô chớp mắt, lúng túng nhận ra nước mắt đã chảy dài trên má từ lúc nào, vội vàng lấy cùi tay lau, nhoẻn cười: “Ồ, tối qua chơi game quá muộn, ngủ ít, xin lỗi!”.
Chung Cường nghi hoặc nhìn nụ cười của Nghiêu Vũ, vậy mà vừa rồi anh đã tưởng cô có chuyện gì: “Cô đến phòng kế hoạch của Gia Lâm, đưa cho họ kịch bản quảng cáo khu chung cư mới”.
“Ô!”. Nghiêu Vũ hơi do dự, định nói, lại thôi, kịch bản này do cô viết, đương nhiên cô phải đi đưa, đành nói: “Vâng!”.
“Vốn định gửi qua mạng, nhưng phía Gia Lâm yêu cầu xem băng”. Chung Cường giải thích.
“Biết rồi, hôm nay phải mang về ý kiến của họ chứ?”.
“Đương nhiên, càng nhanh càng tốt”.
Nghiêu Vũ không muốn lại gặp Đỗ Lối hoặc Hứa Dực Trung. Mắt lại liếc về ô khóa kéo chặt, thư của Đồng Tư Thành không cần xem cô cũng biết nội dung, lúc đầu chính anh yêu cầu chia tay, nếu không muốn hòa giải, hà tất phải viết thư.
Thiên Trần đã nói, Đồng Tư Thành cuối năm về nước, còn ba tháng nữa anh sẽ về. Lòng cô lại rối bời, gọi cho Thiên Trần, tín hiệu vừa thông lại thấy ngắt máy.
Lát sau Thiên Trần nhắn tin: “Đang đi làm phóng sự ở Tân Cương, một tuần nữa mới về. Có việc gì?”.
Nghiêu Vũ nghĩ một lát, nhắn lại: “Không có gì, định hẹn đi ăn, khi nào về gọi lại”.
Thu xếp đồ, Nghiêu Vũ đi taxi đến tập đoàn Gia Lâm.
“Cô Nghiêu, xin chờ một lát, nhân lúc phó tổng ở đây, tôi muốn trình anh ấy xem”. Tiểu Trương ở phòng kế hoạch nhận kịch bản nói với cô.
“Được, phiền anh quá”. Nghiêu Vũ ngồi uống trà chờ ý kiến của Hứa Dực Trung, cô lờ mờ cảm thấy sẽ không thuận lợi.
Lát sau, Tiểu Trương đi vào, “Cô Nghiêu, phó tổng mời cô đến văn phòng một lát”.
Nghiêu Vũ bắt đầu nhớ lại mấy lần mình bóng gió châm chọc Hứa Dực Trung, liệu anh ta có nhân cơ hội làm khó cô? Nhưng lại nghĩ công việc là công việc, cũng thấy nhẹ nhõm. Đi đến gần phòng làm việc của Hứa Dực Trung, liền nhìn thấy Đỗ Lối.
Trên mặt Đỗ Lối vẫn nụ cười thường trực: “Nghiêu Vũ, ngồi đợi ở phòng ngoài một lát, phó tổng xong ngay”.
“Được”.
Nghiêu Vũ ngồi lên salon phòng ngoài, Đỗ Lối rời khỏi bàn, rót trà cho cô, mắt liếc trang phục thoải mái của Nghiêu Vũ nói vui: “Hai năm không gặp, xem ra lúc nào cậu cũng ung dung như vậy”.
“Cũng tạm”.
“Nghe nói…”. Đỗ Lối đặt cốc trà trước mặt cô, “Đồng Tư Thành sắp về nước? Hai người có định quay lại với nhau?”.
Nghiêu Vũ nhìn Đỗ Lối, cô ta có vẻ rất quan tâm, đột nhiên thấy buồn cười, có lúc Đỗ Lối quan tâm cô hơn cả Thiên Trần và Tuệ An, nhanh như vậy đã biết tin về Đồng Tư Thành. “Đỗ Lối, cậu đẹp thế, sao mãi vẫn không tìm được bạn trai?”. Nghiêu Vũ nói nhỏ, mắt liếc quanh phòng làm việc: “Nhắm anh ta rồi?”.
Đỗ Lối lập tức thôi cười, lạnh lùng nhìn cô: “Tôi có tìm được bạn trai hay không, không liên quan tới cậu”.
Nghiêu Vũ nghiêm mặt: “Đồng Tư Thành và tôi cũng không liên quan tới cậu!”.
“Tại sao cậu không cho Đồng Tư Thành biết…”. Mắt Đỗ Lối giễu cợt.
Nghiêu Vũ cũng thản nhiên nhìn trả: “Tôi không hiểu, tại sao cậu quan tâm đến tôi như thế, hay là thích tôi rồi?”.
“Cậu!”. Đỗ Lối tức giận, quay đầu đi.
Nghiêu Vũ nhàn tản tựa vào salon: “Yên tâm, tôi tuyệt đối không muốn tham dự vào cuộc sống của cậu, vĩnh viễn không, tránh càng xa càng tốt, cậu cũng nghĩ thế chứ? Cho nên, không cần phải nhìn thấy tôi là xù lông nhím”. Cô không hiểu, tại sao Đỗ Lối vẫn còn hứng thú với cô như vậy, tốt nghiệp hai năm, vẫn còn muốn biết chuyện của cô.
Lúc này điện thoại trên bàn làm việc của Đỗ Lối đổ chuông. Cô nghe xong, trở lại bình thường nói với Nghiêu Vũ: “Phó tổng mời vào”.
Nghiêu Vũ đứng dậy, đi vào phòng trong, Đỗ Lối nói nhỏ sau lưng cô: “Đây là số mệnh! Cậu vẫn đi vào cuộc sống của tôi, Nghiêu Vũ”.
Nghiêu Vũ thở dài, ngoái đầu nói: “Việc gì phải thế, Đỗ Lối, chúng ta đều đã lớn”.
Đỗ Lối bướng bỉnh nhìn cô, ngạo mạn hất cằm, có ngọn lửa cháy trong mắt. Nghiêu Vũ cảm thấy Đỗ Lối lúc này rất đẹp, cũng rất đáng thương. Thậm chí cô đã muốn quay đi, không thích có bất cứ liên quan với tập đoàn Gia Lâm. Nhưng lại thấy mình không làm gì sai, tất cả là do Đỗ Lối gây ra, cần gì phải bận tâm cảm giác của cô ta? Cô bình tĩnh nhìn thẳng Đỗ Lối mấy giây, đẩy cửa gian trong.
Hứa Dực Trung đang cau mày xem băng quảng cáo. Nghiêu Vũ nhìn thái độ anh ta, bụng nghĩ hỏng rồi. Lập tức gác lại chuyện của Đỗ Lối, ngồi ngay ngắn chờ nghe ý kiến của Hứa Dực Trung.
“Thiết kế là do cô làm?”.
“Đúng!”.
“Thiết kế này không ổn”. Hứa Dực Trung nói thẳng.
Nghiêu Vũ nhìn anh ta, thầm nghĩ, anh ta bới lông tìm vết hay là không hài lòng thật?
Hứa Dực Trung cười: “Tôi không phải hạng công báo tư thù như một số người. Thiết kế này không phù hợp ý tưởng và phong cách khu chung cư mới của Gia Lâm”.
Nghiêu Vũ chậm rãi nói: “Thiết kế này làm theo tư liệu do phòng kế hoạch của bên này gửi đến. Có thể phiền phó tổng Hứa nói rõ hơn không?”.
“Cô Nghiêu, là thế này, màu sắc cần sáng hơn và tiết tấu cần nhanh hơn, khu chung cư mới của Gia Lâm với kiểu căn hộ nhỏ, cầu thang máy là chính, lời giới thiệu tôi cảm thấy chưa có không khí hiện đại, đồ họa nên thay thế bằng mẫu căn hộ mới của chúng tôi, vấn đề này phòng kế hoạch sẽ cung cấp tư liệu cho bên đó”.
Cái gì? Đây chính là kiểu người bán trời không văn tự! Theo ý anh ta, toàn bộ thiết kế phải làm lại? Cô trầm ngâm một lát nói: “Nếu bây giờ làm lại toàn bộ, một là vấn đề thời gian, hai là kinh phí trước đây Gia Lâm đã bỏ vào. Chuyện này tôi không quyết được”.
“Thời gian chỉ cần bên đó làm thêm giờ. Còn đầu tư làm mới tôi sẽ trực tiếp nói với giám đốc Vương”.
Hứa Dực Trung nói ngắn gọn.
Cô nhẩm tính thời gian, phối hợp với họa sĩ phụ trách mĩ thuật, liên hệ chế tác mô hình, làm liền mấy ngày đêm là ổn. Nghiêu Vũ đứng lên lễ phép cáo từ: “Tôi sẽ truyền đạt lại ý kiến của phó tổng Hứa. Sẽ làm lại theo yêu cầu của bên này, hoàn thành mô hình sớm nhất”.
Cô đang định đi, Hứa Dực Trung đột nhiên nói: “Phải để cô Nghiêu làm lại, tôi rất tiếc!”.
Nghiêu Vũ ngoái đầu cười: “Phó tổng Hứa khách khí rồi, người bỏ tiền là chủ lớn, chúng tôi có nghĩa vụ làm khách vừa lòng. Tiếp xúc nhiều có thể cùng hiểu nhau cũng tốt”.
Hứa Dực Trung cảm thấy Nghiêu Vũ hôm nay rất biết điều, cũng rất dễ nói chuyện. Anh cười, “Có thể phòng kế hoạch chưa lĩnh hội hết ý kiến của tôi, lần này quả thực làm phiền các cô, khi nào hoàn thành, tôi mời cô Nghiêu đi ăn”.
Nghiêu Vũ lập tức từ chối: “Làm khách hàng hài lòng là trách nhiệm của chúng tôi. Phó tổng Hứa không cần khách khí, chúng tôi sẽ cố gắng hoàn thành trong thời gian ngắn nhất. Tạm biệt”.
Thư của Đồng Tư Thành từ Scotland giá lạnh, đồi núi trập trùng bay đến. Đây đã là bức thứ tư. Sau mỗi bức thư nhận được, Nghiêu Vũ đều cảm thấy bóng dáng Đồng Tư Thành hiện ra rõ hơn, dường như anh đang theo những bức thư từng bước đi về phía cô.
Thư đến tay Nghiêu Vũ không quá mười giây, cô không đọc, bỏ ngay vào ngăn kéo. Nhưng hàng ngày đi làm, cứ có thời gian rảnh là cô không kiềm chế được, mắt lại liếc về phía ngăn kéo đó. Sau đó lòng lại bồn chồn. Cô muốn biết, tại sao Đồng Tư Thành viết thư hối hận muốn hòa giải với cô, cũng muốn biết, rốt cuộc những điều anh viết liệu có thể làm cô dao động, càng muốn biết, tại sao anh một mực kiên trì như vậy!
Anh tin rằng cô không tự ái, có thể bỏ qua chuyện cũ? Tự tin vẫn còn cơ hội thứ hai? Tuy phân vân, nhưng câu trả lời đã có, quả thực cô chưa quên. Chỉ có điều sự gắng gỏi hai năm qua của cô cơ hồ không chỉ vì Đồng Tư Thành.