như tôi sao có thể để cho một cô gái theo đuổi? Đảo vị trí như vậy không ổn!”. Hứa Dực Trung cũng nói đùa. Đỗ Lối rất đẹp, nhưng nếu anh thích, sao phải đợi nửa năm? Nhưng bất luận thế nào, được người đẹp theo đuổi, cho dù nói đùa, anh cũng thấy vui.
Giống như giá trị của một người, thường thể hiện ở sự đánh giá của xung quanh, những đánh giá đó như tấm gương, phản chiếu hình ảnh của người đó.
Không ít phụ nữ bày tỏ tình cảm với anh, ngay những lúc ngồi trong quán bar cũng có cô chủ động làm quen, nhưng một nhân viên của tập đoàn nửa đùa nửa thật như Đỗ Lối đây là lần đầu.
Đỗ Lối là cô gái xinh đẹp nhất tập đoàn, làm việc nửa năm bên anh chưa một lần nào vượt qua giới hạn công việc, suy nghĩ của Đỗ Lối thế nào anh không biết, bây giờ anh biết cô có ý nghĩ đó thật, thói hư vinh đàn ông được thỏa mãn cực độ.
Hứa Dực Trung cười nhạt, thầm nghĩ, cần điều chỉnh suy nghĩ đó của Đỗ Lối, tiếp xúc nhiều, anh cũng hiểu phụ nữ, nếu anh muốn, phụ nữ hầu như không từ chối, nửa năm nay Đỗ Lối thông minh duy trì khoảng cách với anh, hôm nay, cho dù nói đùa nhưng có phần thật lòng, anh biết.
Lúc này anh đột nhiên nhớ tới lời nói của Nghiêu Vũ ở suối nước nóng tối đó. “Tớ lại mong cô ta sớm câu được vị phó tổng kia, sớm gả được vào nhà giàu. Hai người một xướng một tùy bắt tớ uống rượu, cứ như thông đồng với nhau!”.
Anh thầm nhăn nhó, bạn cũ có thể nói như vậy, coi như rất hiểu Đỗ Lối, vậy mà lúc đó mình lại nổi đóa với cô ta.
Đỗ Lối thầm thất vọng, vốn thông minh, đương nhiên cô đoán ra thái độ cự tuyệt của Hứa Dực Trung. Nửa năm nay ngày ngày đối diện với anh, sao cô có thể không có ý với anh. Cô thận trọng, tinh tế thể hiện những gì tốt nhất của mình trước mặt anh, nắm cơ hội đầu tiên thể hiện bản thân mà không hề để lộ dấu vết.
Hôm nay coi như bạo gan nhất, mượn cớ nói đùa, thăm dò tâm ý Hứa Dực Trung, có những điều chỉ cần nửa đùa nửa thật là có thể thấy ngay vấn đề.
Lời của Hứa Dực Trung ít nhiều khiến cô bị tổn thương. Cô xinh đẹp thông minh, người vây quanh không thiếu, chưa yêu, nhưng không xa lạ với sự theo đuổi của đàn ông.
Đỗi Lối là người thực tế. Đối với cô, hôn nhân không có điều kiện vật chất là rất đau khổ. Mọi cố gắng trong công việc và nỗ lực giữ mình của cô đều nhằm có được một người đàn ông ưu tú về mọi mặt.
Hứa Dực Trung thỏa mãn tất cả điều kiện của cô, anh là người đầu tiên cô hoàn toàn ưng ý. Đỗ Lối không nôn nóng, cô có đủ lòng nhẫn mai phục bên anh. Cô hoàn toàn tự tin với sắc đẹp và trí tuệ của mình có thể buộc người đàn ông đó trở thành tù binh của cô.
“Kể về Trần Tuệ An đi, coi như là công việc, tìm hiểu một chút sở thích của cô ta!”. Trong xe, qua lúc vui đùa, có vài phút yên lặng. Hứa Dực Trung đưa ra chủ đề mới.
Đỗ Lối lập tức nghiêm túc trở lại: “Bố Trần Tuệ An làm việc ở sở công nghiệp, mẹ là giáo viên tiểu học đã nghỉ hưu từ hồi bọn em học năm thứ hai. Bố mẹ cô ấy hiếm muộn, điều kiện gia đình bình thường. Tuệ An là người thành phố này, sau khi tốt nghiệp không biết làm thế nào được nhận về phòng kinh tế thành phố. Thói quen sinh hoạt rất cầu kì, ưa sạch sẽ, tính ôn hòa nhút nhát như thỏ”.
“Ha ha, thấy rồi, cô quan sát bạn bè cũng rất tinh tế!”. Hứa Dực Trung rất thích sự tỉ mỉ của Đỗ Lối trong công việc, “Vậy còn Nghiêu Vũ? Gia đình thế nào?”.
“Phó tổng, sao anh quan tâm đến Nghiêu Vũ như vậy?”. Đỗ Lối lại băn khoăn, lại thấy khó chịu.
Hứa Dực Trung nghe cô nói vậy cũng ngạc nhiên. Đúng, sao lại thế? Anh cảm thấy hơi khó giải thích, buột miệng nói: “Tôi quan tâm đến cả bốn người!”.
Nói xong tự cảm thấy không ổn, quả nhiên Đỗ Lối bối rối quay mặt đi. Hứa Dực Trung cũng hơi lúng túng, vừa lúc nhìn thấy biển hiệu nhà hàng: “Đến rồi”.
Đỗ Lối ngoái đầu, tim bỗng nảy nhẹ. Nhất thời chưa hiểu ý Hứa Dực Trung, vội che giấu tâm trạng, miệng lại hiện ra nụ cười thanh lịch quen thuộc, cùng Hứa Dực Trung đi vào nhà hàng.
Vừa ngồi không lâu, đã thấy Trương Lâm Sơn và Trần Tuệ An đi vào.
“Tuệ An! Lâu không gặp, bạn càng ngày càng xinh đẹp, kết hôn cũng không báo cho bạn cũ, nhanh thế! Trưởng phòng cũng thật kín tiếng, có vợ đẹp như vậy mà giấu, nếu phó tổng Hứa của chúng tôi không nói, tôi cũng không biết phu nhân của anh chính là Tuệ An”. Đỗ Lối bắt chuyện rất tự nhiên.
Tuệ An mỉm cười: “Lâm Sơn, anh quen Đỗ Lối sao? Cô ấy là hoa khôi khoa chúng em”.
Trương Lâm Sơn kéo ghế cho vợ: “Mới quen không lâu, cô Đỗ xinh đẹp, lại có tài, hai người học cùng lớp, sao em ngốc thế?”.
“Lâm Sơn!”. Tuệ An nũng nịu lườm chồng.
Hứa Dực Trung vui vẻ: “Hai người trêu nhau, tình ngọt như mật, khiến đàn em này quá ngưỡng mộ”.
Đỗ Lối lườm anh, nói với Tuệ An: “Mặc kệ họ, chúng ta nói chuyện, Tuệ An, có biết tin gì của Đồng Tư Thành không? Có phải anh ấy sắp về nước?”.
Tuệ An hơi ngớ người, khẽ nói: “Mình cũng không biết”. Cô không thích bàn chuyện người khác sau lưng, huống hồ là chuyện riêng tư của Nghiêu Vũ.
Đỗ Lối cười, không hiểu sao cô không có duyên với bạn nữ. Tuệ An và Thiên Trần là hai hoa khôi của khoa, không hẹn mà nên đều chơi thân với Nghiêu Vũ, cô nhìn Tuệ An giải thích: “Mấy hôm trước gặp Nghiêu Vũ ở dạ tiệc, muốn biết cậu ấy và Đồng Tư Thành bây giờ thế nào, chẳng phải Đồng Tư Thành đã hết thời gian du học?”.
“Đến thời hạn đương nhiên phải về, mình cũng không biết, không thấy Nghiêu Vũ nhắc chuyện đó”. Tuệ An khéo léo né tránh.
Không hiểu sao Hứa Dực Trung nghe thấy câu hỏi của Đỗ Lối, liền dỏng tai nghe, thầm nghĩ, chẳng lẽ bất hòa giữa Đỗ Lối và Nghiêu Vũ liên quan đến anh chàng tên Đồng Tư Thành đang du học đó?
Trương Lâm Sơn cũng cười nhìn hai cô gái. Sau khi thức ăn đưa đến, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện. “Dực Trung!”. Trương Lâm Sơn gọi, thấy Hứa Dực Trung đang nhìn Đỗ Lối, không trả lời, mắt anh chợt sáng như đã hiểu ra vấn đề.
Anh mới quen Đỗ Lối ba tháng trước. Một cô gái thông minh, sắc sảo, ứng xử đầy bản lĩnh, hơn nữa luôn có cảm giác khiến người đối diện bị bất ngờ. Anh không tin Hứa Dực Trung không có chuyện gì với cô trợ lí xinh đẹp. Nhìn Hứa Dực Trung tâm tư dường như đang để vào câu chuyện giữa Đỗ Lối và Tuệ An, anh bỗng thấy buồn cười.
Hứa Dực Trung là người kiêu ngạo, phụ trách kinh doanh của tập đoàn, hàng ngày ở giữa bao nhiêu người đẹp, nhìn nhiều cơ hồ thấy nhàm. Tuy nhiên, đàn ông vẫn là đàn ông, sao có thể không xiêu lòng trước mĩ nhân. Từ sau khi gặp Đỗ Lối, Trương Lâm Sơn luôn nghĩ Hứa Dực Trung sao có thể không mê cô trợ lí xinh đẹp đó.
Anh hỏi riêng Hứa Dực Trung: “Cậu đã ba mươi sao chưa có bạn gái? Tuổi này chưa kết hôn cũng không lạ, nhưng chưa có bạn gái là không bình thường”.
Hứa Dực Trung cười: “Sơn Tử, tôi chưa gặp được người”.
“Dực Trung, điều kiện của cậu tốt như vậy, tán cô nào chẳng được? Như cô trợ lí kia, hiển nhiên quá đẹp!”.
“Không biết, Sơn Tử, tôi không biết thật. Nếu đẹp như anh nói, nhìn lâu cũng thành bình thường, nhưng không đẹp lại không có hứng”.
Trương Lâm Sơn cười ha hả: “Ý cậu là chỉ một lần, muốn tìm luôn vợ, không thích có vài mối tình?”.
“Tôi đâu có nhiều sức lực và thời gian như thế? Hơn nữa, thay đi đổi lại phiền hà, nhịn đói nhịn khát đến tuổi này, làm gì còn tâm trạng yêu chơi!”. Hứa Dực Trung nói.
Ánh mắt Trương Lâm Sơn lại dừng trên mặt Đỗ Lối, trong những cô gái anh tiếp xúc hiện nay, Đỗ Lối là người đẹp nhất. Cho dù Hứa Dực Trung không lấy một người đẹp như Đỗ Lối, nhưng giữa hai người vẫn có một vẻ thân mật khó nói. Anh múc canh vào bát cho Tuệ An: “Nên ăn nhiều canh mới tốt”.
Tuệ An mỉm cười gật đầu, ánh mắt anh nhìn vợ vừa âu yếm vừa hạn phúc.
Đỗ Lối ngưỡng mộ, đàn ông chu đáo quan tâm như vậy luôn khiến phụ nữ cảm động.
Bát canh đặt trước mặt Trương Lâm Sơn, sau khi múc cho Tuệ An, anh cũng chìa tay về phía Đỗ Lối: “Cô Đỗ, tôi cũng xin múc cho cô một bát”.
Hứa Dực Trung cười ngất: “Sơn Tử, anh nhanh tay như vậy làm gì? Đỗ Lối dù gì cũng là người tôi đưa đến, tôi còn chưa kịp hiện phong độ, anh đã cướp mất?”.
Một lời đã xua tan bối rối của Đỗ Lối, anh dành cho cô sự tôn trọng đúng lúc. Anh đã quen mọi việc do Đỗ Lối thu xếp, quên mất bữa ăn hôm nay có vợ chồng Trương Lâm Sơn, anh nên coi cô như bạn gái để chăm sóc chứ không phải trợ lí của mình.
Câu chuyện sau đó thoải mái hơn nhiều. Đỗ Lối nhớ lại bao chuyện buồn cười trong lớp ngày xưa, hào hứng ôn lại với Tuệ An. Do có Tuệ An, Hứa Dục trung chỉ gọi một chai bia. Anh làm như vô tình hỏi Trương Lâm Sơn: “Hoa viên Lệ Thành của Đông Nam ở khu Giang Dương chẳng phải do anh xử lí? Bắt đầu động thổ rồi, tốc độ nhanh thật!”.
Trương Lâm Sơn liếc Đỗ Lối, cười: “Các vị là đối thủ cạnh tranh đương nhiên quan tâm, cơ quan bây giờ việc nhiều, tôi cũng không rõ lắm”.
“Đúng, các công ty bất động sản mọc lên như nấm, nhưng có thể cạnh tranh với Gia Lâm, thành phố này hiện chỉ có Đông Nam, không quan tâm sao được”.
Trương Lâm Sơn biết Hứa Dực Trung muốn nói đến khu đất bán đấu giá dạo trước, chỉ mỉm cười không nói.
Hứa Dực Trung chạm cốc với anh, một hơi uống hết, giọng sôi nổi: “Tôi thấy anh nên dành thời gian đưa chị đi chơi. Nếu quá bận thì để Đỗ Lối đưa đi. Hôm nay chúng tôi không quấy rầy hai người, ai bảo một tuần anh đã có năm ngày ăn bên ngoài, đúng không, chị?”.
Trương Lâm Sơn giơ tay giúp Tuệ An tóc mai vào sau tai: “Tuệ An nhà tôi không nhỏ nhen như thế”.
Tuệ An đỏ mặt, nhìn chồng không nói.
Đỗ Lối cười khúc khích: “Tuệ An, thật may gặp được cậu, ở thành phố này mình cũng không nhiều bạn, lúc nào có thời gian chúng mình lại tụ tập”.
Tuệ An gật đầu.
Ra khỏi nhà hàng, Trương Lâm Sơn đi lùi lại sau, khẽ nói với Hứa Dực Trung: “Chuyện kia do một tay phó phòng Chu dàn xếp”.
Hứa Dực Trung vỗ vai anh: “Sơn Tử, sau này có thời gian mình đi chơi! Anh còn leo núi không?”.
“Già rồi, không leo nổi!”. Trương Lâm Sơn cười.
“Chỉ e sau này anh càng bận, không có thời gian!”. Hứa Dực Trung nói đầy hàm ý.
Trương Lâm Sơn cười, vẫy tay chào, khoác vai Tuệ An quay đi.
Hứa Dực Trung tiễn Đỗ Lỗi về nhà, suốt dọc đường vẫn giữ nụ cười trên mặt.
Đỗ Lối cười mủm mỉm: “Phó tổng, lại có chuyện vui ư?”.
“Đúng, bạn cũ lấy được vợ đẹp thế, vui thay anh ta”. Hứa Dực Trung cười, “Trưởng phòng Trương bận rộn không có thời gian chăm sóc vợ. Tôi thấy cô và Tuệ An nói chuyện rất vui”.
Đỗ Lối hiểu ý: “Con người Tuệ An rất tốt, rất nhẫn nại, hơn nữa cũng như em, đều thích đi mua sắm, đã hẹn với cô ấy rồi, sau này có thời gian sẽ cùng đi”.
Đỗ Lối nhạy cảm nhận ra Hứa Dực Trung và Trương Lâm Sơn đã nói xong chuyện gì đó. Cô thầm nghĩ, muốn mở cánh cửa Hứa Dực Trung, có lẽ vợ chồng Trương Lâm Sơn, Tuệ An là chìa khóa hợp nhất.
“Vẫn còn sớm, bình thường phó tổng luôn bận rộn, không biết hôm nay có vinh hạnh mời sếp uống cốc trà?”. Đỗ Lối quyết định ra đòn.
Đây là lần đầu tiên cô chủ động mời Hứa Dực Trung, trong khung cảnh thế này chắc chắn anh không từ chối. Là người dám nghĩ dám làm, cô coi Hứa Dực Trung là mục tiêu, quan sát nửa năm, thể hiện nửa năm, vẫn không thấy anh động tĩnh, cô quyết định chủ động xuất kích.
Xong công việc mới có thể chơi. Hứa Dực Trung xưa nay công tư r