h báo về Đỗ Lối như vậy, anh nên cảm ơn tôi một tiếng mới phải!”. Cô lại cười, nói tiếp: “Mà thôi, cũng khỏi cảm ơn, ít làm phiền tôi là được! À, anh cũng đừng chê tôi lắm điều, người ta bảo một người đàn bà bằng năm trăm con vịt, tiếng kêu của năm trăm con vịt, ầm ĩ cũng là thường!”.
Hứa Dực Trung nhăn nhó. Anh nhận ra quan hệ giữa Nghiêu Vũ và Đỗ Lối có vấn đề, cũng nhận ra Nghiêu Vũ còn để bụng mấy câu nói của anh hôm đó. Hứa Dực Trung nhắm mắt, mím môi, thầm hối hận đã phóng xe đến sơn trang với thái độ nghênh chiến. Cuối cùng phát hiện đối thủ hoàn toàn không phải là đối thủ của mình.
Anh lái xe đi, lắc đầu cười, lòng bỗng nhẹ nhõm.
Trở về công ty, Đỗ Lối pha cho anh cốc trà: “Em nghe trưởng phòng Vương nói có phóng viên mạng thời sự trực tuyến đến phỏng vấn sơn trang? Thiên Trần còn mang theo một thực tập sinh là Nghiêu Vũ, hai người là bạn cũ của em, phó tổng sao không gọi em đi cùng, có vấn đề gì biết đâu em giúp được”.
“Tôi nghĩ, chắc không có vấn đề gì. Suối nước nóng của chúng ta đã được chuyên gia địa chất quốc gia khảo sát”.
“Đương nhiên, em biết, nhưng nếu chỗ khác có vấn đề, chúng em là bạn có thể dễ nói với nhau, không phải họ đến kiếm chuyện thật chứ?”.
“Cô cảm thấy họ đến kiếm chuyện với chúng ta?”. Hứa Dực Trung hỏi lại.
Đỗ Lối ngẩn người, nghe nói Thiên Trần và Nghiêu Vũ đến sơn trang phỏng vấn cô đã thấy hơi lạ. Nghĩ mãi, ngoài chuyện Nghiêu Vũ có thể bực mình vì cô bắt cô ta uống rượu ở bửa tiệc đó, Đỗ Lối không nghĩ ra nguyên nhân nào khác. Nghe Hức Dực Trung hỏi vậy cô không tiện trả lời, chỉ cười: “Không phải là tốt nhất”.
Hứa Dực Trung hiếu kì nhìn cô. Đỗ Lối thăng cấp trở thành trợ lí của anh chưa đầy nửa năm. Cô vốn làm việc ở phòng kế hoạch của tập đoàn. Khi xây dựng khu nghỉ dưỡng suối nước nóng này anh rất bận, trợ lí cũ chăm chỉ nhanh nhẹn, nhưng có cảm giác làm việc chưa thật hiệu quả.
Sau khi xem phương án tuyên truyền của phòng kế hoạch, anh cảm thấy văn phong rất khá, nội dung rõ ràng. Trong cuộc họp thảo luận cùng với phòng đó, anh chú ý đến cô gái vô cùng xinh đẹp, cũng bộ đồng phục nhân viên nhưng ở trên người cô có một vẻ đẹp khác hẳn. Thầm nghĩ, không ngờ phòng kế hoạch đã nhận một cô gái xinh đẹp như vậy để đi giao dịch với bên ngoài.
Sau khi trưởng phòng kế hoạch trình bày xong phương án mới, anh nêu một số thắc mắc về cách dùng từ trong bản kế hoạch, trưởng phòng ra hiệu cho Đỗ Lối phụ trách văn bản giải thích. Kết quả từng thắc mắc của Hức Dực Trung đều được Đỗ Lối giải thích rõ ràng, lí do cân nhắc lựa chọn từ ngữ sử dụng trong bản kế hoạch.
Hứa Dực Trung rất tán thưởng văn tài và trí tuệ của Đỗ Lối, vừa nghe vừa ngắm cô, khi ánh mắt họ gặp nhau, cô không hề né tránh. Người có thể dám nhìn thẳng anh như vậy chỉ có mấy khả năng. Nhưng đều có một điểm chung đó là có tố chất tâm lí tốt.
Kết thúc cuộc họp, anh điều cô lên làm trợ lí cho mình. Lúc đó gây chấn động không nhỏ trong tập đoàn, ngay cha anh, chủ tịch hội đồng quản trị cũng ý tứ hỏi có phải anh đã thích cô gái đó. Hứa Dực Trung trả lời thẳng: “Đúng, đúng là thích, thích cô ta thông minh. Có một trợ lí xinh đẹp thông minh như vậy, con trai cha có thể bớt uống bao nhiêu cốc rượu!”. Cha anh cười ha hả.
Đỗ Lối hầu như không có sơ suất trong công việc. Hứa Dực Trung trực tiếp phụ trách hoạch định chiến lược marketing của tập đoàn. Đỗ Lối tốt nghiệp khoa Văn Đại học C, khả năng ngôn ngữ rất tốt, giao tiếp thạo, có thể hỗ trợ đắc lực cho anh. Hơn nữa, suốt nửa năm nay, cô cực kì thông minh duy trì khoảng cách với anh, lời đồn đại trong tập đoàn cũng mất dần, đây là điều Hứa Dực Trung hài lòng nhất.
Bữa tiệc của sơn trang và cuộc gặp mặt mấy cô bạn cũ của Đỗ Lối vừa rồi khiến anh nảy sinh hứng thú với một Đỗ Lối ngoài công việc.
Trong bốn cô gái, Đỗ Lối rõ ràng xinh đẹp nhất, xứng đáng là mĩ nhân được cả vóc dáng lẫn khuôn mặt. Cô vợ Trần Tuệ An của Sơn Tử là kiểu thục nữ dịu dàng, Thiên Trần có đôi mắt đẹp nhất, trong veo như nước hồ, còn Nghiêu Vũ, nhiều nhất có thể gọi là thanh tú.
Lúc này nghe Đỗ Lối hỏi về Thiên Trần và Nghiêu Vũ, anh cau mày hỏi: “Cô phóng viên Thiên Trần đó là người thế nào? Có phải đúng là cô ta đến kiếm chuyện? Lại còn Nghiêu Vũ, tại sao bỗng dưng trở thành phóng viên thực tập? Còn hỏi rất nhiều, hình như cố tình tìm ra sơ hở của chúng ta”.
Đỗ Lối buột miệng nói: “Thiên Trần tính rụt rè, có lẽ sau hai năm làm phóng viên đã bạo dạn hơn, nhưng không phải là người không biết điều, bị Nghiêu Vũ xúi bẩy, cô ta mới khó chơi!”. Đỗ Lối không hề biết những chuyện xảy ra giữa Hứa Dực Trung với Thiên Trần và Nghiêu Vũ mấy ngày qua. Hứa Dực Trung nghe Đỗ Lối nói vậy, cảm thấy rất có thể Nghiêu Vũ kiếm cớ đến gây chuyện, anh cười nhạt.
“Ra vậy, cô Nghiêu Vũ kia có gì lợi hại?”. Hứa Dực Trung hơi hiếu kì.
“Cô ta không lợi hại, mà là không chịu được buồn, luôn muốn tìm ra trò gì đó để chơi”.
Hứa Dực Trung thấy buồn cười, đúng là mấy lần gặp Nghiêu Vũ đều có chuyện xảy ra: “Ví dụ?”.
Đỗ Lối hơi ngẩn người, nghĩ một lát, thong thả nói: “Cô ta rất hiếu kì, cũng rất ham chơi, thấy Thiên Trần đi phỏng vấn, chắc tò mò muốn biết những điều mới mẻ nên đi theo, đến rồi có khi còn hỏi nhiều hơn phóng viên, phó tổng, lẽ nào hôm nay cô ta không hỏi gì?”.
Hứa Dực Trung cười vang: “Cô ta có hỏi, ngay giá bữa chiêu đãi cũng hỏi kĩ, cô và Nghiêu Vũ quan hệ tốt chứ?”.
“Cũng không hẳn, chỉ là bạn bình thường”. Đỗ Lối cũng trả lời như Nghiêu Vũ, nhưng Hứa Dực Trung vẫn cảm thấy giữa hai người chắc chắn có chuyện.
“Theo cô vấn đề này xử lí thế nào?”.
“Phó tổng, chúng ta có thể hỏi trực tiếp chủ biên Lưu, sếp của Thiên Trần, nếu bài viết không tốt ta ngăn chặn luôn, vậy là đơn giản nhất”. Ý kiến của Đỗ Lối, Hứa Dực Trung rất hài lòng. Thông tin bị chặn từ trên, phóng viên bên dưới cũng chẳng làm gì được. Huống hồ, suối nước nóng này là đồ thật giá chuẩn, cảnh quan môi trường thượng hạng, nhân dịp này tăng cường quảng cáo luôn thể.
“Cô thông báo với phòng kế hoạch liên hệ với chủ biên Lưu, bài viết của phóng viên Đào lần phỏng vấn vừa rồi cần phải trở thành phóng sự tuyên truyền cho sơn trang nghỉ dưỡng của chúng ta, tôi muốn được xem trước khi công bố, nếu được, cũng liên hệ với báo giấy đăng bài luôn. Nói với họ phí quảng cáo vẫn như cũ”.
“Vâng”. Đỗ Lối trở lại tác phong làm việc bình thường, quay người, ra khỏi văn phòng.
Hứa Dực Trung đột nhiên cảm thấy quan hệ của mấy cô gái này rất thú vị. Anh nhìn theo Đỗ Lối đầu ngẩng cao, duyên dáng ra khỏi phòng, chợt nghĩ tới sự theo đuổi ráo riết của mấy chàng trai trong tập đoàn. Anh rất hiếu kì, một cô gái đẹp như Đỗ Lối lại không hề có scandal tình cảm nào hết. Anh biết, phòng kinh doanh và phòng thị trường của tập đoàn có mấy chàng trai rất mê cô, theo đuổi ngay từ khi Đỗ Lối vào tập đoàn. Trong đó có hai người ngoại hình và năng lực rất khá, nhưng Đỗ Lối vẫn cự tuyệt. Một cô gái trẻ đang ở tuổi hoàng kim của yêu đương, Đỗ Lối xinh đẹp tại sao không yêu ai?
Hứa Dực Trung mở máy tính, xem lại lần nữa hồ sơ của Đỗ Lối, anh sực nhớ hôm ở quán lẩu Khánh Đức, Thiên Trần nói Nghiêu Vũ và Đỗ Lối là bạn phổ thông, cùng ở thành phố B. Vào đại học, là đồng hương lẽ ra họ phải thân nhau, nhưng dường như giữa họ có vấn đề. Không hiểu là vấn đề gì. Anh mỉm cười, cảm thấy chuyện này rất thú vị!
Hôm ngồi xe anh, Nghiêu Vũ liến thoắng ca ngợi Đỗ Lối, nhưng hàm ý giễu cợt lẽ nào anh không nhận ra. Đỗ Lối nhận xét Nghiêu Vũ có tính hiếu kì, không chịu được buồn, ham chơi, một chút coi thường trong ngữ khí của cô khi nói về Nghiêu Vũ, anh cũng nhận ra.
Một người trang phục hơi tùy tiện, một người cầu kì chau chuốt. Trên mặt Nghiêu Vũ luôn một vẻ bất cần, còn Đỗ Lối chú ý từng chi tiết, cẩn thận tinh tế. Sự khác biệt giữa hai cô gái quả là rất rõ ràng. Lại nhớ lần tắm suối nước nóng buổi tối hôm đó, nghe thấy Đào Thiên Trần hỏi Nghiêu Vũ: “Đỗ Lối xinh hơn cậu, học cũng hơn, không biết có chỗ nào cậu làm cô ta ngứa mắt?”. Nghiêu Vũ trả lời thế nào, hình như là nói Đỗ Lối muốn cạnh tranh với cô.
Hứa Dực Trung trầm ngâm, Đỗ Lối xinh hơn Nghiêu Vũ là chắn chắn, hai năm trước trong mấy trăm hồ sơ xin việc vào tập đoàn, cô đã được chọn, thành tích của Đỗ Lối cũng vô cùng xuất sắc, trong hồ sơ ghi, cô từng đoạt rất nhiều danh hiệu ưu tú và học bổng. Còn về công việc hiện nay. Trợ lí phó tổng giám đốc tập đoàn lớn như Gia Lâm đương nhiên hơn hẳn Nghiêu Vũ chỉ là nhân viên phòng kế hoạch của công ty Đại Đường. Đỗ Lối còn tranh với Nghiêu Vũ? Bạn trai ư?
Hứa Dực Trung hiểu ra… ngoài chuyện đó không còn gì khác. Phụ nữ một khi trở thành tình địch, sao còn tình cảm với nhau. Dường như anh đã tìm ra nguyên nhân vì sao Đỗ Lối chưa yêu. Cũng hiểu vì sao Nghiêu Vũ châm biếm quan hệ của anh và Đỗ Lối.
Nếu Đỗ Lối tranh giành bạn trai với Nghiêu Vũ, tại sao người đó không lựa chọn Đỗ Lối mà lựa chọn Nghiêu Vũ? Anh lại băn khoăn, nếu là anh, chắc chắn anh sẽ chọn Đỗ Lối. Chưa nói những cái khác, chỉ riêng việc có một cô bạn gái xinh đẹp như vậy, đi đến đâu cũng khiến thiên hạ ngưỡng mộ, cũng hãnh diện hơn nhiều so với Nghiêu Vũ không trang điểm. Huống hồ Đỗ Lối lại thông minh, không chỉ là bình hoa thuần túy.
Tưởng đã tìm ra bí mật mối bất hòa giữa Đỗ Lối và Nghiêu Vũ, Hứa Dực Trung cảm thấy hay hay, lúc này lại hoài nghi, giống như vấn đề được phân tích theo đúng trình tự logic, bóc tách đến lớp cuối cùng, kết quả hiện ra lại không đúng như dự đoán. Anh có chút không thỏa mãn.
Nhưng đột nhiên lại buồn cười, mình đúng là lẩn thẩn, sao bỗng dưng rảnh việc đi quan tân chuyện quan hệ của mấy cô gái. Anh lắc đầu nghĩ sang chuyện khác.