“Không phải anh không tin em, mà là anh không tin anh ta.” Cuối cùng Hạ Dương đã hạ giọng.
Chung Lăng khoanh tay trước ngực, hành động này chứng tỏ trong lòng cô rất bất an. Cô không thể phản bác câu nói của Hạ Dương. Một lát sau, cô nói: “Em đã trả lời rất dứt khoát với anh ta rồi, chắc anh ta sẽ bỏ cuộc thôi”.
Ánh mắt Hạ Dương thể hiện rõ vẻ thăm dò, nhưng vẫn hỏi: “Vậy hả?”
Chung Lăng không muốn tranh cãi với anh nữa liền lấy quần áo định đi tắm, Hạ Dương ghé sát cô, thế mạnh về chiều cao đã được phát huy tối đa trong lúc này, anh nắm lấy cánh tay nhỏ nhắn của cô rồi vòng qua eo mình, không nói gì mà ôm chặt lấy cô.
“Anh làm gì vậy?” Chung Lăng đấm nhẹ vào ngực Hạ Dương.
Hạ Dương không nói gì, chỉ ôm mỗi lúc một chặt hơn, dường như muốn vùi cô vào sâu trong cơ thể mình.
Chung Lăng chỉ giãy giụa một chút rồi không nhúc nhích nữa, để mặc cho Hạ Dương ôm chặt, căn phòng tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng thở gấp gáp của hai người.
“Anh ghen đấy.” Một lát sau, Hạ Dương mới lên tiếng, trông anh khá giống đứa trẻ giận dỗi vô cớ sau khi để mất món đồ chơi mà mình yêu thích.
Chung Lăng không nhịn được liền phì cười, thấy Hạ Dương nhìn mình chằm chằm mới thôi không cười nữa: “Có gì mà phải ghen?”
“Anh ghen vì mấy năm qua em luôn ở bên anh ta.” Đầu mày Hạ Dương nhăn lại, mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng Chung Lăng vẫn là kiếp nạn trong cuộc đời gần ba mươi tuổi đầu của anh.
Chung Lăng khẽ ngẩng đầu lên: “Nhưng hiện tại em đang ở bên anh mà”.
Hạ Dười mỉm cười, không tự tin cho lắm: “Anh sợ sẽ để mất em”.
Chung Lăng cười trách: “Ngốc à”.
Hạ Dương chạm đầu mũi mình vào đầu mũi cô: “Trước đó em không nghe điện thoại của anh, sau đó lại nhìn thấy hai người ở bên nhau, anh… em có hiểu tâm trạng của anh không?”
Chung Lăng gật đầu, tặc lưỡi: “Hóa ra đàn ông mà lên cơn ghen thì cũng không phải vừa”.
Hạ Dương vuốt nhẹ môi cô, lấy lại vẻ thản nhiên vốn có: “Sau này em còn hẹn hò với người yêu cũ thì anh cũng tìm bồ cũ để ăn uống, hát karaoke, chém gió, đến quán bar uống rượu…”
Chung Lăng suýt thì phì cười: “Anh có mấy cô người yêu cũ?”
“Không ít.” Hạ Dương liền buông cô ra, bấm đốt ngón tay tính rất nghiêm túc: “Văn Văn, Lộ Lộ, Tiểu Điệp, Tiểu Khiết, Mary, Jane, Nancy…”
Chung Lăng sửng sốt đến mức con ngươi muốn rớt ra ngoài: “Tom, Eric, Peter, Jerry…”
“Ê, em làm gì vậy?” Hạ Dương cười rất giảo hoạt. “Chung Lăng, nhìn vẻ sốt sắng lo lắng của em quả thực là rất thú vị”.
Vừa mới nhượng bộ một chút đã được voi đòi tiên, Chung Lăng bĩu môi nói: “Xin hỏi bạn Hạ Dương, bao giờ bạn mới về nhà bạn ở đấy?”
Hạ Dương bèn lảng ngay sang chuyện khác: “Haiz, hôm nay đứng đợi ba tiếng đồng hồ ở cổng nhà hát, chân mỏi rã rời, lát nữa phải ngâm mới được”.
Chung Lăng: “…”
Một tuần sau, mẹ Đường Tranh quay về Anh, sau khi bà về, Đường Tranh mới nói cho Chung Lăng biết chuyện này.
Chung Lăng thấy áy náy không ra sân bay tiễn bà, nhưng Đường Tranh nói: “Không sao đâu, em có tấm lòng, mẹ sẽ biết thôi”.
Khi kể với Hạ Dương chuyện này, Chung Lăng đã tranh thủ nói mát: “Cơ hội ngàn vàng có thể lợi dụng mà anh ta lại bỏ lỡ”, cô cố tình nhấn mạnh từ “lợi dụng” để nói kháy Hạ Dương.
Hạ Dương vẫn tửng tưng như không: “Chắc chắn là chơi trò vờ tha để bắt đó thôi, em đừng có chủ quan”.
Chung Lăng cảm thấy Hạ Dương hơi quan trọng hóa vấn đề, có thành kiến với Đường Tranh, nhưng cô cũng không để ý gì thêm nữa.
Và một thời gian dài sau đó, đúng là Đường Tranh cũng không có hành động gì. Trước mặt và sau lưng mọi người, cử chỉ rất đúng mực, dường như cũng đã chấm dứt mọi hy vọng về mối tình với Chung Lăng.
Hạ Dương lại đi công tác, địa điểm vẫn là Tây An. Vì phải lắp ráp máy móc cho khách hàng nên lần này thời gian đi sẽ lâu hơn.
Năm ngày sau lại rơi vào sinh nhật anh, Chung Lăng đã nghĩ ra cách chúc mừng, liền ra lệnh hôm sinh nhật anh buộc phải về, Hạ Dương cũng chỉ cam đoan sẽ cố gắng hoàn thành công việc sớm.
Đã quen với những tháng ngày có Hạ Dương bên cạnh, về nhà đối mặt với căn phòng trống không, Chung Lăng thực sự cảm thấy khó thích nghi.
Cô úp một bát mì ăn liền ăn cho xong bữa rồi mở máy tính lên mạng chat có hình ảnh với Hạ Dương, mấy ngày qua họ đều liên hệ với nhau bằng cách này để vơi bớt nỗi tương tư.
“Haiz, nếu không có gì thay đổi thì ngày kia anh có thể quay về Thượng Hải.” Hạ Dương làm mặt hề ở đầu bên kia.
Chung Lăng liền lườm anh chàng một cái: “Anh tính khéo quá nhỉ, về nhà đúng vào sinh nhật”.
“Bạn Chung Lăng, bạn có thể đừng nhắc đến nỗi đau tôi lại sắp già thêm một tuổi được không.” Hạ Dương nói với vẻ đau khổ.
“Đàn ông bốn mươi vẫn là hoa tươi mà, hiện tại anh mới chỉ ở trong giai đoạn nụ hoa e ấp thôi, không phải, chưa đến mức đó, mới chỉ nhú nụ thôi.” Không hiểu có phải là do ở bên Hạ Dương lâu ngày hay không mà Chung Lăng nói chuyện cũng hóm hỉnh hơn nhiều so với trước.
Gã nọ liền cười rất khoái chí.
Hai người lo việc của mình một lúc, đột nhiên Hạ Dương sực nhớ ra một chuyện, liền hỏi: “Tối em ăn gì rồi?”.
Chung Lăng thật thà đáp: “Mì gói”.
Hạ Dương bực bội: “Chắc chắn một ngày nào đó anh sẽ tống khứ hết đống thực phẩm rác rưởi của em đi”.
Chung Lăng xấu hổ cúi đầu cười trừ.
Một lát sau, Chung Lăng nghe thấy tiếng gõ cửa ở đầu bên kia, Hạ Dương liền đứng dậy: “Đợi một lát, anh ra mở cửa xem ai”.
Qua webcame, một bóng hồng váy đỏ lướt qua tầm nhìn của cô.
Nửa tiếng đồng hồ sau, Hạ Dương mới quay trở lại trước màn hình máy tính.
Chung Lăng nghĩ một lát rồi hỏi: “Vừa nãy là ai vậy?”
“Khách ở phòng bên cạnh.” Hạ Dương gõ bàn phím một lát mới trả lời.
“Vậy hả.” Chung Lăng mỉm cười. “Hình như là con gái.”
“Ờ, em ghen hả?”
“Đâu có.” Chung Lăng nói: “Còn lâu em mới lãng nhách như anh”.
Hạ Dương ngả lưng ra sau ghế miệng cười tủm tỉm: “Một cô gái Mỹ rất bốc lửa”.
“Vậy hả.” Chung Lăng vẫn không đếm xỉa gì đến.
“Em ghen à?”
Trong lúc chat với Hạ Dương, Chung Lăng còn phải tập trung giải quyết các email liên quan đến công việc: “Không”.
“Cô ấy bảo rất thích mẫu đàn ông phương Đông chính trực như anh, còn hẹn anh ngày mai đi dạo phố nữa.” Không biết có phải cố tình hay không mà Hạ Dương càng nói càng hăng.
“Vậy hả.” Chung Lăng vẫn rất thờ ơ.
“Em ghen à?” Hạ Dương vẫn không chịu buông tha.
“Không.” Giọng Chung Lăng đã nặng hơn.
“Cô ấy còn bảo…”
“Hạ Dương!” Chung Lăng lập tức ngắt lời anh. “Nếu anh còn nói nữa thì em ghen thật đấy”.
“Nếu em nói ngay từ đầu là em ghen thì anh đã không phải vất vả như vậy.”
Chung Lăng: “….”
Chưa đến mười một giờ nhưng Hạ Dương đã ngắt mạng, nói một cách mĩ miều là ngủ một giấc ngon để tinh thần sảng khoái, ngày mai giải quyết nốt các công việc còn lại, ngày kia mới không để lỡ việc lớn trở về Thượng Hải.
Chung Lăng cười nheo mắt: “Thôi, mệt rồi thì ngủ đi, đừng có vẽ voi vẽ vượn nữa”.
Hạ Dương cười hề hề: “Em cũng ngủ sớm đi”.
“Em biết rồi, lắm điều quá.” Nhưng Chung Lăng không nghe lời mà viết xong email cuối cùng, gửi thành công rồi mới quay về phòng ngủ.
Sáng hôm sau, đến công ty được một lát thì Chung Lăng bị Hướng Huy gọi sang phòng làm việc.
“Sếp có chỉ thị gì không ạ?” Trước Hướng Huy, Chung Lăng luôn tỏ thái độ không vồn vã cũng không lạnh nhạt.
Hướng Huy không để bụng mà ra hiệu cho Chung Lăng ngồi xuống nói chuyện.
Chung Lăng nhất định không chịu: “Em đứng được rồi, có việc gì sếp cứ nói”.
Không biết làm thế nào, Hướng Huy đành phải đi thẳng vào vấn đề: “Công ty điện tử Kim Bằng ở Thanh Đảo có một hợp đồng quan trọng phải đàm phán, anh nghĩ em nên đích thân đi một chuyến sẽ rất tốt”.
“Nếu em không nhớ nhầm thì Kim Bằng là khách hàng của Đường Tranh.”
Sắc mặt Chung Lăng thay đổi rất nhanh, trực giác mách bảo cô rằng đây lại là thủ đoạn tác hợp cho cô với Đường Tranh của Hướng Huy.
“Đúng là khách hàng của Đường Tranh, nhưng em có biết tổng giám đốc của Kim Bằng là người Thượng Hải không?” Hướng Huy bình thản đáp.
Chung Lăng cười khẩy: “Việc đó thì có liên quan gì đến em?”
“Em thử nói xem?” Hướng Huy lại đá quả bóng sang cho cô.
“Bộ phận thị thường đâu phải mỗi mình em biết nói tiếng Thượng Hải.” Chung Lăng phân trần, cô thực sự không muốn dính dáng gì đến Đường Tranh nữa.
“Em thử đơn cử coi.” Xem ra Hướng Huy rất vui vẻ.
“Phương Nhiên.” Chung Lăng ngẫm nghĩ một lát: “Cô ấy đủ khả năng để đàm phán thành công”.
Hướng Huy thủng thẳng đáp: “Phương Nhiên đi Bắc Kinh từ hôm trước, em quên rồi à?”
“Thế Tiểu Từ thì sao, cậu ấy hoàn toàn có thể làm được.”
“Tiểu Từ đang nghỉ sau đám cưới, em là người ký giấy phép mà, lẽ nào em định lôi cậu ấy từ Maldives1 về ư?” Hướng Huy cười đầy ẩn ý.
1 Là một quốc đảo gồm nhóm các đảo san hô tại Ấn Độ Dương.
Chung Lăng miễn cưỡng mỉm cười: “Thế… “
“Còn ai nữa?” Hướng Huy nhướn mày, ý như muốn nói nếu có người phù hợp hơn thì đã không cho gọi cô.
“Đinh… Khiết” Khi nói ra cái tên này, bản thân Chung Lăng cô cũng thấy băn khoăn.
Hướng Huy liền hỏi: “Em chắc chắn là cô ấy nói được không?”
Chung Lăng cứng họng, cô thực sự không dám chắc.
Hướng Huy mỉm cười, nét mặt hết sức bình thản.
Dường như, có vẻ rất khó tìm được người phù hợp, Chung Lăng thực sự đau đầu.
Hướng Huy đã nhận ra vẻ băn khoăn của cô, liền nói: “Chung Lăng, em không phải là người không tách bạch được việc công và việc tư”.
Rõ ràng là chiêu kích tướng, cô cũng chỉ có thể bấm bụng đớp mồi. “Vâng, để em đi”.
“Đây là tất cả tài liệu”, Hướng Huy đưa cho cô một túi giấy tờ màu đen. “Hẹn với tổng giám đốc Kim Bằng chín giờ sáng mai.”
Chung Lăng thở phào, nếu mọi việc thuận lợi, chiều mai chắc là quay về được, vẫn kịp tổ chức sinh nhật cho Hạ Dương.
“Vé máy bay ở chỗ thư ký của anh, lát nữa anh sẽ bảo mang sang sang cho em. Khách sạn cũng đã đặt rồi, cô ấy sẽ báo với em.”
“Cảm ơn anh.” Chung Lăng nghiến răng ken két, rõ ràng là âm mưu do anh ta sắp đặt. Anh ta tin chắc chắn cô sẽ đồng ý ư? Cảm giác bị người ta nhìn thấu khiến cô thực sự khó chịu.
Buổi chiều Chung Lăng về nhà lấy ít quần áo mang đi, cho cả laptop vào chiếc va li kéo nhỏ. May mà chỉ ngủ lại Thanh Đảo một đêm, không cần phải chuẩn bị quá nhiều đồ đạc.
Bắt một chiếc taxi ra sân bay, sau khi đã yên vị trên máy bay, Chung Lăng tắt di động, lấy một cuốn tạp chí giải trí ra xem.
Nội dung bên trong đã thu hút toàn bộ sự chú ý của cô, Tiểu thiên vương Chung Khải chuẩn bị tổ chức live show cá nhân đầu tiên ở quê hương. Chung Lăng cười thầm, thằng nhóc này bắt đầu nổi tiếng thật rồi.
Một người chậm rãi ngồi xuống bên cạnh cô, Chung Lăng quay sang, nụ cười lập tức sững lại: “Đường Tranh?”.
Đường Tranh mỉm cười: “Anh đây”.
“Anh cũng đi gặp Kim Bằng hả?” Sự thật đã quá rõ ràng.
“Kim Bằng vốn là khách hàng của anh mà.” Đường Tranh đáp rất thản nhiên.
Dường như Chung Lăng không tìm được lý do nào để ph