Những gì đã thuộc về quá khứ, rốt cuộc phải tốn bao nhiêu thời gian mới lấy lại được?
Ra ngoài dạo phố gần cả buổi chiều mới quay về, xe taxi bị chặn lại trước cổng lớn khu biệt thự không cho phép vào. Thư Quân xuống xe vừa đụng mặt người láng giềng, người phụ nữ quý phái ấy chừng ba mươi tuổi ngồi trong xe thể thao đỏ nhấn còi về phía cô, ló đầu ra cười nói: “Cô Thư, trùng hợp thế, lên xe đi”.
Thư Quân nói lời cảm ơn, cũng chẳng khước từ, bởi lẽ từ đây vào đó cũng mất một đoạn đường rất dài.
Đây là khu dân cư đắt đỏ nhất của thành phố C, được xây dựng dựa vào chiếc hồ nước nhân tạo lớn. Khoảng cách giữa từng căn biệt thự vô cùng thoáng đãng, cây xanh um tùm, có sự thay đổi rõ rệt theo mùa, một năm bốn mùa cũng chẳng thể trông thấy cảnh xơ xác tiêu điều.
Hiện giờ đã vào đầu xuân, chồi non của cây liễu rũ xuống bên hồ, ánh trời chiều xa xa chiếu nghiêng một góc, ánh sáng vàng cam cùng ảo ảnh chiếu ngược trên bề mặt nước hồ xanh biếc trong veo. Cảnh tượng tựa như một bức tranh sơn dầu.
Người phụ nữ láng giềng quý phái vừa thuần thục cho xe vòng sang con đường rậm rạp cây xanh vừa nói chuyện phiếm cùng Thư Quân.
Thật ra họ đã có duyên đụng mặt vài lần, đều là lúc Thư Quân cùng Châu Tử Hoành đi tản bộ. Thư Quân chỉ biết chị họ Tương, bởi vì lần đầu tiên chạm mặt ở khu dân cư, Châu Tử Hoành nhận ra giọng nói của chị, liền gọi: “Chị Tương”.
Đã ở độ tuổi này rồi, lại là chị mà chẳng phải là bà hay là cô.
Sau đó về đến nhà, Châu Tử Hoành mới giải thích: “Chị Tương có mối quan hệ rất tốt với một đối tác làm ăn của anh, tính ra cũng nhiều năm rồi.”.
Anh nói có phần tế nhị, nhưng Thư Quân suy nghĩ, cân nhắc cũng hiểu ra được đôi phần.
Khó trách có tiền thì nhàn rỗi, ra khỏi nhà vài bước chân chị cũng trang điểm rực rỡ, cứ như là đi dạ hội vậy. Thế nhưng bỏ qua những cái đó thì chị Tương cũng rất hiền lành. Cách ngày chị đều đem điểm tâm sang chia sẻ với Thư Quân, còn hôm nay lại chủ động dừng xe chở cô cùng về.
Thư Quân cảm thấy chị nhất định phải cô đơn lắm. Lớn tuổi vậy rồi mà lại chú trọng nơi ở riêng biệt, ra vào đều phải đi xe, quan hệ láng giềng gần như không qua lại. Còn về là đối tác làm ăn của Châu Tử Hoành, dù gì cô cũng sống ở đây lâu vậy rồi nhưng cũng chưa từng gặp mặt.
Chị Tương rất giỏi giao tiếp, sau khi quan tâm thăm hỏi tình hình đôi mắt của Châu Tử Hoành còn mời Thư Quân khi nào rảnh rỗi nhất định sang nhà chị chơi.
“Chị sống ở đây đã hơn hai năm rồi, quen biết không quá ba người. Nói thật, chẳng thà như lúc nhỏ sống ở căn nhà tập thể, tuy là vừa nhỏ vừa cũ kỹ nhưng ra ra vào vào đều có người, náo nhiệt biết nhường nào.”
Thư Quân cười cười ra ý tán thành, chị Tương rõ ràng vô cùng phấn khởi: “Hay là hôm nào chị xuống bếp, em và anh Châu cùng sang thưởng thức tay nghề chị”.
“Có phiền chị không?”
“Đương nhiên là không.” Chị Tương thái độ thành khẩn: “Chị mong bọn em đến nhà để có thêm tiếng người ấy chứ”. Xem ra chị thật sự muốn kết bạn. Thư Quân cũng chẳng khách sáo khước từ nữa, thế là hẹn Chủ nhật tuần sau, cô và Châu Tử Hoành sẽ sang nhà chị làm khách.
Đứng tại bậc thềm dõi mắt theo chiếc xe thể thao màu đỏ rẽ ngoặt và mất dạng, Thư Quân lúc này mới lôi chìa khóa ra chuẩn bị mở cửa. Kết quả là tay vừa đưa ra, cửa đã được người bên trong mở ra.
Người mở cửa đương nhiên không phải là Châu Tử Hoành. Anh hiện giờ tựa như vị hoàng đế thời xưa, quần áo đưa tận tay, cơm dâng tận miệng, được kẻ trên người dưới hầu hạ. Vả lại thi thoảng còn châm biếm, chòng ghẹo cô làm niềm vui nữa, chiếc mặt nạ từng mang phong cách đàn ông ga lăng cũng đã mất dần cùng với thị lực của anh.
Vì thế mà, trông thấy người phía sau cửa, Thư Quân không khỏi sững người.
Châu Tử Dương cũng sững người.
Là cô ấy?!
Anh hơi hoài nghi bản thân mình nhìn nhầm, hôm đó người phụ nữ tình cờ thoáng qua bên đường, lúc này lại xuất hiện tại đây!
Anh cúi đầu nhìn chiếc chìa khóa trong tay cô, lông mày không khỏi khẽ cử động, gần như nghiêng nghiêng người theo thói quen như đang nhường đường cho cô.
Nhưng Thư Quân đứng ngay trước cửa không nhúc nhích. Ánh mắt lướt sang gương mặt hao hao với Châu Tử Hoành. Kỳ thực trong lòng đã sớm đoán ra được bảy tám phần. Vì thế nhất thời không biết phải nói gì.
Cô không ngờ sẽ gặp mặt bất kỳ người nào của Châu Gia trong tình huống này.
Cô thậm chí vốn không muốn đụng mặt người nhà hoặc bạn bè Châu Tử Hoành. Bởi lẽ cô chẳng có gì chắc chắn cả, kể cả thái độ của Châu Tử Hoành. Trong thời kỳ vô cùng đặc biệt này, anh dựa dẫm và thân mật với cô chỉ tựa như bong bóng xà phòng mỏng manh, đến khi nhìn thấy ánh sáng rồi thì tất cả sẽ quay về con số không.
Anh hiện giờ giống hệt đứa trẻ cần sự chăm sóc còn cô chính là chiếc gậy của anh.
Nhưng cũng chỉ dừng ở giới hạn đó, khoảnh khắc này không thay thế cho mãi mãi được.
Những ngày tháng gian nan rồi cũng sẽ qua đi, anh rốt cuộc cũng vẫn là Châu Tử Hoành trước đây.
Thư Quân hơi bối rối, cầm chiếc chìa khóa tiến thoái lưỡng nan, thoáng chốc thật sự mong muốn cứ thế xoay người bỏ đi. Kết quả là Châu Tử Dương mở miệng nói trước: “… Chị là bạn của anh hai tôi à?”.
“Cho là vậy.” Câu trả lời Thư Quân đầy ẩn ý.
Hơi thở của Châu Tử Dương thoáng chốc ngưng đọng, nhưng chẳng dễ dàng phát hiện ra. Tiếp đó anh mới bình tĩnh nói: “Vào nhà đi”. Ánh mắt không khỏi lần nữa nhìn chiếc chìa khóa, thần sắc anh thay đổi hơi phức tạp. Dường như anh lần đầu tiên quên cả lễ nghi giao tiếp, bỏ lại người phụ nữ lần đầu gặp mặt sau lưng còn mình thì không nói lời nào đi lên lầu.
Anh vốn định rời đi, nhưng hiện giờ vì sự xuất hiện của Thư Quân mà đột ngột thay đổi ý định.
Châu Tử Dương đi men theo cầu thang vừa đi vừa suy ngẫm, anh muốn biết anh hai rốt cuộc đang làm gì. Người phụ nữ này cực kỳ giống với Châu Tiểu Mạn ngay cả dáng vẻ ngây người đứng ngay cửa cũng y hệt. Càng tệ hơn nữa là, giọng nói của cô, phong cách của cô còn cả cử chỉ lúc trò chuyện nữa chứ, hoàn toàn là bản sao của Châu Tiểu Mạn.
Trên thế gian này sao lại có chuyện trùng hợp thế này, trùng hợp đến mức anh không khỏi kinh ngạc.
Anh muốn biết, Châu Tử Hoành giữ cô bên cạnh rốt cuộc là để làm gì!.
Thư Quân một mình đợi rất lâu dưới lầu, cũng chẳng thấy trên lầu có động tĩnh gì. Cuối cùng trời dần tối sầm lại, cô mới sực nhớ ra phải nấu cơm. Dù rằng tài nghệ nấu ăn vẫn tồi tệ đến mức bị Châu Tử Hoành ghét bỏ, nhưng trước sau trong nhà cũng vẫn chưa thuê bảo mẫu hay người giúp việc theo giờ nên cô đành nhịn nhục chậm rãi mò mẫm.
Mãi đến một lần Trần Mẫn Chi ở lại dùng cơm, khen ngợi mùi vị món bò phi lê cô làm. Cô vừa sợ vừa mừng xác nhận hết lần này đến lần khác mới miễn cưỡng chấp nhận tin vui mình đã tự học thành tài.
Sự thật chính là thế, bởi lẽ không có tài năng vì thế mà cô chẳng có chút tự tin gì đáng nói trên phương diện này. Huống hồ, Châu Tử Hoành trước nay chỉ biết đả kích cô, cứ nghĩ đến là khiến người khác nhụt chí.
Bốn món ăn đơn giản cùng một món canh được bày trên bàn, Thư Quân đứng dưới cầu thang do dự một hồi, kết quả nghe thấy tiếng động vọng lại từ trên lầu hai.
Châu Tử Dương một mình đi xuống lầu, dường như là không được vui cho lắm, nụ cười càn rỡ bất cần đời trên gương mặt thường ngày cũng đã chẳng thấy nữa. Anh trông thấy Thư Quân, con tim bất giác loạn nhịp.
Thư Quân khẽ nhíu mày, vì thật sự không biết nên nói gì, sau một hồi do dự mới hỏi: “Ở lại dùng cơm luôn?”.
Nói xong cô liền thấy không hợp lý, phảng phất như cô đang tự cho mình thân phận nữ chủ nhà vậy. Thế là, Thư Quân lại nói thêm: “Tôi còn có chút việc phải đi trước, chìa khóa để trên bàn trà”.
Cô vội vàng gạt phắt mối quan hệ, vì thế mà đã sớm có sự chuẩn bị hợp lý, áo khoác ngoài cũng mặc sẵn rồi. Châu Tử Dương nhất thời không tiếp lời.
Thật ra anh đang hoảng hốt.
Đứng trước mặt đây, dường như là người xưa vô cùng thân thuộc, rõ ràng biết rõ là không cùng một người nhưng anh vẫn không khỏi muốn ngắm nhìn cô thêm một lát. Vầng trán xa lạ ấy, với sức quyến rũ cùng hơi thở quen thuộc như thế, tựa như xoáy nước sâu thẳm không đáy, cứ thế thu hút lôi kéo ánh mắt và suy nghĩ của anh khiến anh chẳng dễ gì rời ra được.
Thế nhưng, bọn họ rõ ràng là hai con người.
Tuy mới chỉ chạm mặt nhau hai lần, nhưng Châu Tử Dương dễ dàng phát hiện ra lớp phòng bị dưới đáy mắt Thư Quân. Có lẽ bản thân anh quá nhạy cảm, hoặc có lẽ do Thư Quân vốn cố ý che đậy. Dường như bắt đầu từ khoảnh khắc tình cờ đụng mặt tại cửa thì cô đã cố tình xa lánh và đề phòng. Hiện giờ lại là dáng vẻ chuẩn bị rời đi bất cứ lúc nào, chẳng giống với bộ dạng đang làm bộ làm tịch.
Cô đang đề phòng điều gì chứ? Anh không hiểu. Chỉ biết là dường như cô không muốn đối mặt với anh. Trên người cô dường như đang dựng lên một bức màn không dày cũng không mỏng, dù là nhẹ nhàng tinh tế thì cũng chẳng dễ dàng để người khác tiếp cận.
Đây mới chính là khác biệt của cô và Châu Tiểu Mạn
Châu Tiểu Mạn từ nhỏ đã được Châu gia nhận nuôi, cô con gái nhận được sự bao bọc cưng chiều của người nhà họ Châu, tựa như viên ngọc đang tỏa sáng lấp lánh. Trong hồi ức Châu Tử Dương, cô mãi mãi ngây thơ rạng rỡ, dù là lúc mới bước vào Châu gia cũng chẳng bỡ ngỡ. Sau này lớn lên đối xử với mọi người dịu dàng tựa như làn nước suối trong vắt. Ngay cả ông nội cũng nói, Tiểu Mạn là đứa có tình cảm và mạnh mẽ. Phải biết rằng, ông ngoại đã từng lăn lộn trên chốn thương trường mấy chục năm, ánh mắt sắc nhọn tựa lưỡi dao, đánh giá thế hệ đời sau chưa bao giờ sai cả.
Rốt cuộc vẫn là hai người .
Tiểu Mạn đã mất lâu rồi. Cho dù người khác có giống cô thế nào đi nữa, thì trước sau vẫn là không phải.
Châu Tử Dương từ từ hoàn hồn, biểu cảm cũng thoải mái lên, nói: “Tôi không ăn ở đây. Đồ ăn trông ngon thế này, hy vọng lần sau sẽ có dịp nếm thử”. Nói xong anh gật đầu với cô, khẽ cúi người rồi cất bước rời khỏi căn hộ. Cánh cửa lơn mở ra rồi đóng lại, trong phòng khách chỉ sót lại một người.
Cô vốn chẳng phải ngốc nghếch, ánh nhìn chăm chú của Châu Tử Dương có chút gì đó kỳ lạ. Kỳ thực có những khoảnh khắc cô đột nhiên nhận thấy ánh mắt đó hơi quen thuộc, dường như đã từng gặp ở đâu đó rồi.
Có lẽ là không lâu trước đây, tiếc là nhất thời không nhớ ra.
Sau một hồi tranh đấu cô mới lên lầu tìm Châu Tử Hoành, oán trách chẳng nặng chẳng nhẹ: “Anh nên nói trước với em ở đây còn có người khác nữa”.
“Nó là em trai anh, không phải người nào khác cả.” Biểu cảm Châu Tử Hoành rất lạnh nhạt, ngồi nghiêm chỉnh tựa lưng vào ghế sau bàn đọc sách. Trước khi cô lên anh dường như vẫn giữ nguyên trạng thái này cũng chẳng rõ là đang suy nghĩ gì nữa.
Thư Quân chau chau mày, quả nhiên cảm thấy anh không hiểu dụng ý những lời mình vừa nói.
“Bởi vì cậu ta là người nhà anh, thế nên phải báo trước với em.”
“Vì sao?”
“Anh thấy sao?”
“Xin lỗi, anh không hiểu.” Ngữ khí của anh vẫn bình thản điềm đạm, không rõ là cảm xúc gì nữa nhưng cô lại thấy hiện giờ anh đang cố ý khiêu khích.