Điện thoại ngắt ngang, Trần Mẫn Chi đã quá quen nên chẳng trách cứ gì, chỉ là đau đầu không biết làm sao ứng phó với Bạch Hân Vy tính khí nóng nảy khiếp người.
Quả nhiên, dù cô chuẩn bị đầy đủ những lý do, nhưng vẫn khó tránh khỏi khiến đối phương nổi giận.
Bạch Hân Vy cười lạnh nói: “Châu Tổng thái độ thật chảnh. Cô chuyển lời với ông ta , lần sau G&N muốn hợp tác cùng công ty chúng tôi, thì cũng phải xem tâm trạng của tôi cái đã”.
Trần Mẫn Chi chỉ đành miễn cưỡng vội vàng nói lời tạ lỗi, nhưng không mấy hiệu quả, cô thậm chí hoài nghi, hành động lần này của Châu Tữ Hoành liệu có làm công ty có đánh mất một đối tác làm ăn rất lớn không?
Bên này Bạch Hân Vy vừa ngắt điện thoại, chỉ nghe thấy người bên cạnh lạnh nhạt nói: “Tính khí của em vẫn tệ như thế.”
Cô vẫn bình tĩnh, nhìn chiếc xe trước mặt, thuận miệng đáp trả: “Vậy thì sao?”.
Đối phương im lặng.
Cô đợi hồi lâu không kiềm được liếc khóe mắt sang, khóe môi nhếch lên hình vòng cung nhỏ: “Xem ra tính xấu của em vẫn còn đậm nét trong trí nhớ của anh.”
“Cũng tạm.” Vẫn là những lời ít ý nhiều, dường như nói nhiều hơn nửa chữ cũng là phí phạm.
Bạch Hân Vy bất giác nghiêng đầu nhìn.
Khoảng thời gian mấy năm cũng không khiến Bùi Thành Vân thay đổi gì nhiều, ngoài khí chất trưởng thành hơn trước kia, thì anh vẫn là anh, gương mặt đẹp trai lạnh lùng, gương mặt luôn lộ ra vẻ xa cách, ngay cả nói chuyện cũng vậy, cho dù đó là cô.
Thế nhưng, trong mắt Bùi Thành Vân, thật sự cô và người khác thì có gì khác nhau cơ chứ?
Bạch Hân Vy dường như mỉm cười tự giễu, nhanh chóng dứt bỏ suy tư, cho xe chầm chậm dừng trước cửa nhà hàng.
“Cảm ơn em nhiều vì đã sắp xếp thời gian ra sân bay đón anh.” Bùi Thành Vân xuống xe, xách chiếc va ly đơn giản nói với cô.
Sau lưng là ánh đèn sáng choang của nhà hàng, để nói chuyện cùng cô, anh khẽ cúi rạp người xuống, một bàn tay đặt trên nóc xe. Cho dù chỉ cách nhau mấy mét ngắn ngủi, gương mặt anh hiện ra mơ hồ qua làn cửa kính.
Bạch Hân Vy thoải mái cười nói: “Giữa chúng ta còn khách sáo gì chứ!”.
Bùi Thành Vân khẽ gật đầu: “Vậy thì hẹn hôm khác lại liên lạc”.
Anh xoay người định đi, từ góc nhìn của Bạch Hân Vy chỉ có thể trông thấy nửa bóng hình anh xuyên qua cửa sổ xe. Anh khoác chiếc áo gió có cổ màu xám đậm, tóc hơi ngắn, đứng trong trời đêm đông lạnh lẽo này, dường như hòa vào sắc đêm, bóng hình càng hiện ra dáng hình cao dong dỏng mà gầy guộc.
Trong lòng cô xao động, tựa như nhớ lại những khung cảnh ngày ấy, đột nhiên có chút gì đó không muốn chia tay anh thế này, thế là đẩy cửa xe, cất cao giọng gọi: “Thành Vân!”.
Người đàn ông trước mặt dừng bước quay lại nhìn cô, vẻ mặt bình tĩnh không chút gợn sóng.
Cô đột nhiên không dám nhìn thẳng vào anh, dũng khí thoáng qua lúc nãy đã tiêu tan rồi.
Xa cách nhiều năm, cô lại lần nữa xưng hô với anh thân thiết thế này, cả bản thân cô cũng thấy hơi không thích ứng.
Cô cố tình tránh ánh mắt của anh, cố gắng để ngữ khí của mình càng trở nên tự nhiên hơn: “Hiện giờ đúng lúc em rảnh, có thể cùng em đi uống chút gì không?”. Nói xong bản thân cảm thấy thật buồn cười. Đã lâu như vậy rồi, cô vẫn có thói quen việc gì cũng trưng cầu ý kiến anh, việc gì cũng do anh nắm quyền chủ động và quyết định.
Thế nhưng, số lần bị từ chối cũng nhiều.
Lần này cũng không phải ngoại lệ.
Bùi Thành Vân im lặng trong giây lát, giọng điệu điềm đạm lễ phép, hệt như cự tuyệt một người bạn thông thường: “Xin lỗi, e là hôm nay không được rồi”.
“Không sao.” cô khẽ mỉm cười quay vào trong xe, trước khi đạp chân ga vẫn còn không quên vẫy tay chào từ biệt anh.
Anh trước nay vốn là như vậy, cô nghĩ, đã nhiều năm vậy rồi chưa bao giờ thay đổi, vẫn không biết chăm sóc tâm tình đối phương, cho dù cô chủ động hạ thấp thái độ, cho dù cô chịu thiệt thòi để toàn cuộc trọn vẹn.
Thế nhưng, Bùi Thành Vân vẫn là Bùi Thành Vân người từng làm cô tổn thương sâu đậm
Xe thể thao hai cửa đỏ rực hòa nhập vào dòng đường đông đúc, trước mặt là một dải đèn đường xa xa tạo thành một tia uốn lượn cong cong. Bạch Hân Vy chìm đắm mình trong dòng xe như ngựa nước ấy, tâm tư càng bay xa.
Cô là châu báu sáng giá trên tay Bạch gia, từ nhỏ đến lớn muốn cái gì mà không có được chứ? Thế nhưng cô trước nay vốn luôn tự cao, duy chỉ đối với Bùi Thành Vân mới cam tâm tình nguyện hạ thấp thái độ. Cô đã từng làm mọi cách để lấy lòng anh, cố gắng hết mình thuận theo ý của anh, thậm chí vì anh mà cô dẹp bỏ tính khí đại tiểu thư. Khoảng thời gian ở nước ngoài, với Bạch Hân Vy mà nói tựa như sự trôi nổi giữa địa ngục và thiên đường, đau khổ cùng niềm vui vẫn luôn tồn tại khiến cô chịu sự dày vò nhưng lại không nỡ dứt bỏ.
Lúc đó, cô cứ ngỡ đó là thời điểm cô gần gũi Bùi Thành Vân nhất từ trước đến nay nhưng trước sau cô vẫn chẳng thể hiểu được anh muốn điều gì. Đêm đêm họ ngủ cùng nhau nhưng cô vẫn cảm thấy lạnh lẽo và buồn bã không gì bằng.
Cô có đủ tiền bạc để có thể sống cuộc sống đầy đủ sung túc tại quê nhà, cái ăn cái mặc chưa bao giờ cảm thấy mình tủi thân, thế mà cái cô muốn có nhất lại là cái cô mãi mãi không bao giờ có được.
Cô muốn Bùi Thành Vân yêu cô.
Mãi đến khi sau xe tiếng còi liên tục vang lên thúc giục, Bạch Hân Vy mới chú ý đèn đỏ trước mặt đã chuyển sang đèn xanh. Cô có đôi chút căm giận, rõ ràng đã mấy năm rồi không gặp, làm sao mà con người đó vừa xuất hiện thì lại bắt đầu làm đảo lộn tâm tư của cô chứ?
Cũng chính ngay lúc này đây cô mới ý thức được radio trong xe vẫn đang mở, tiết mục cũng đã sắp đến hồi kết, MC chương trình phát thanh cúi đầu chúc mọi người một đêm ngon giấc.
Đây là tiết mục gì Bạch Hân Vy vốn không hay biết. Vừa nãy cô và Bùi Thành Vân ở cùng nhau trong một không gian nhỏ hẹp, cô không muốn không khí quá nặng nề, vì thế mà tiện tay mở radio.
Kết quả là từ radio phát ra giọng ca của người phụ nữ, uyển chuyển du dương lại ly kỳ hấp dẫn. Cô vừa kịp lúc tìm được đề tài xóa tan sự im lặng kéo dài: “Bài hát này cũng không tệ, không biết là của ai hát?”.
Thế nhưng Bùi Thành Vân chẳng trả lời.
Cô không khỏi nghiêng đầu nhìn anh, còn anh thì thần sắc khẽ sững sờ, gương mặt thanh tú dường như chau lại.
Lúc đầu cô hơi hoang mang, đợi đến khi ca khúc kết thúc, chỉ nghe thấy MC nói: “Đây là ca khúc hay mới của công ty DMI mà Thư Quân vừa mang đến cho chúng ta…”.
Con tim cô đột nhiên như rớt từ không trung xuống, tựa như trước đây chơi nhảy bungee ở nước ngoài, có cảm giác hai đôi chân rời xa khỏi mắt đất nhất thời hoảng loạn không nhận ra phương hướng.
Thư Quân…
Thư Quân…
Theo bản năng cô muốn quay đầu lại nhìn Bùi Thành Vân, thế nhưng cuối cùng lại kiềm được, chỉ nắm chặt lấy vô lăng, đôi mắt nhìn chăm chăm về ánh đèn phía trước. Thế là tất cả dường như bắt đầu trở nên mơ hồ, nhưng cũng chính vì thế, cô phải tập trung chú ý nhiều hơn nữa, không được mất tập trung dù chỉ một chút… Cô phải chuyên tâm lái xe.
Cô không muốn nhìn biểu cảm của anh.
Cô càng không muốn biết hai từ đó sẽ có ảnh hưởng thế nào với anh.
Cô không muốn biết chút nào.
Ánh đèn ngoài cửa sổ đan chéo vào nhau, đập vào mặt cô. Bạch Hân Vy suy ngẫm, bản thân cô đã từng ngây thơ nghĩ rằng sẽ có một ngày cô cùng thế giới của Bùi Thành Vân sẽ không xuất hiện cái tên đó. Thế nhưng, sau này sự thật đã chứng minh cô sai lầm, cô không cách gì ngăn cản được sự xuất hiện của Thư Quân. Bởi lẽ Thư Quân vẫn mãi ngự trị trong trái tim Bùi Thành Vân, chưa bao giờ rời đi.
Tối nay, đúng vào ngày đầu tiên Bùi Thành Vân về nước, cô và anh lại lần nữa cùng nhau nghe thấy cái tên ấy. Thư Quân – hai từ này, đối với cô mà nói dường như là bùa ma, cứ bám chặt lấy cô, khiến cô không thể có được hạnh phúc muốn có.
Vì thế khi vừa nhận được điện thoại của trợ lý Châu Tử Hoành, cô mới nổi giận lôi đình. Kết quả cô không ngờ nhận được câu đánh giá từ người xưa nay vốn kiệm lời Bùi Thành Vân.
Kỳ thực cô rất muốn hỏi anh, bản thân cô trước mặt anh còn không đủ khôn khéo, không đủ cố gắng sao? Một loại cảm xúc bức xúc đến mức muốn moi trái tim ra đưa cho người khác. Bất luận là anh trước đây hay sau này cô cũng chưa bao giờ có được.
Bùi Thành Vân lần này về nước làm việc, trong khoảng thời gian ngắn không có ý định rời đi nữa. Bóng đêm sâu thẳm ngoài cửa sổ, như bao trùm rợp kín cả bầu trời ánh đèn xa xa đang lác đác vụt tắt, cả thành phố gần như sắp chìm vào giấc ngủ.
Anh đứng bên cửa sổ gọi cuộc điện thoại đường dài đi Nhật Bản cho Quách Lâm. Bên đó và trong nước chênh lệch nhau một giờ đồng hồ. Quách Lâm vừa mới ngủ, mơ mơ màng màng mắng một câu thô tục sau đó hỏi: “Cậu về rồi à?”.
“Ờ.” Trong ánh mắt Bùi Thành Vân dường như tối sầm lại, một hồi lâu mới điềm đạm mở miệng nói: “Thư Quân làm ca sĩ rồi à?”.
Quách Lâm ngưng trong giấy lát, nói: “Đúng thế”. Sau đó lấy lại tinh thần, hảo tâm đề nghị: “Cậu có cần địa chỉ của cô ấy không?”.
“ Không cần.” Nói ra hai chữ này, thật sự Bùi Thành Vân rốt cuộc vẫn hơi do dự, chỉ là vì ngữ khí vốn điềm đạm trước nay đã giúp anh che giấu cảm xúc rất tốt.
Quả nhiên, Quách Lâm thở dài, dường như còn muốn nói gì nữa, Bùi Thành Vân bên kia đã nói lời tạm biệt trước rồi.
Trong xe vô tình nghe thấy giọng ca của Thư Quân, đây là lần đầu tiên anh chính thức biết được tin tức của cô kể từ lúc anh xuất ngoại. Trước đây cũng chẳng phải là không tìm được đôi chút tin tức từ người khác, nhưng chung quy cũng là vì xa quá, nhưng tối nay thì khác. Rõ ràng là cách nhau qua làn sóng phát thanh vô hình xa xăm anh lại cảm giác như thể đang ở rất gần cô
Anh và cô, cuối cùng cũng cùng sống chung trong một thành phố, tựa như nhiều năm trước đây.
Thật ra đã từ lâu rồi, anh cố ý không nhớ đến cô, cứ ngỡ rằng thời gian dài đằng đẵng cùng cuộc sống bận rộn cuối cùng sẽ làm mờ đi những ấn tượng trong lòng, cho dù là người hay là vật, bất kể là ngọt ngào hay đắng cay.
Thế nhưng, tối nay một lần nữa nhớ lại, anh mới phát hiện ra, hóa ra ký ức của bản thân mình vẫn còn tốt đến vậy. Vì vậy vẫn nhớ rõ ràng người con gái để mái tóc tém, cười rạng rỡ trong sáng hơn cả ánh mặt trời.
Có lẽ hiện giờ cô đã có phong cách chững chạc hơn, nhưng trong lòng anh, trước sau cô vẫn là cô gái mười bảy, mười tám tuổi, có lẽ còn trẻ hơn thế nữa, cả hai vẫn chưa thật sự trưởng thành, tại thời điểm lần đầu anh chú ý đến cô.
Bùi Thành Vân không tin lắm vào cách nói định mệnh an bài, thế nên khi đội bóng đi ngang qua nửa sân bóng nhỏ, từ dưới bàn chân bay thẳng đến chỗ của Thư Quân, anh vốn dĩ không biết giữa họ rồi sẽ xảy ra những gì.
Sau khi trường Cao Nhất khai giảng không lâu, là bạn học cùng trường cùng lớp, câu đầu tiên anh nói với cô là: “Xin lỗi”.
Cô thiếu nữ bé nhỏ vai đeo chiếc túi, có chút căm giận trừng mắt nhìn về anh, bả vai ắt hẳn là rất đau, lưu lại trên chiếc áo đồng phục trắng một dấu ấn thật bắt mắt.
Bạn học từ xa hú gọi, anh cáo lỗi với hai chữ, sau đó nhanh chóng bỏ chạy.
Mà mãi đến vài năm sau cô tiễn anh ra sân bay, trước khi ra đi anh né tránh đôi tay chìa ra về phía anh. Ánh mắt anh di chuyển lướt đi từ đỉnh đầu của cô, nói một câu hời hợt: “Xin lỗi”. <