t tối tăm, hô hấp dồn dập, chợt dùng sức cầm eo của nàng chuyển động.
Phá đất mà vào, xâm nhập thủ phủ, đột nhiên rút lui, lại tiến công lần nữa, không vào chỗ sâu nhất, thề không bỏ qua, trong nhất thời mật nước văng khắp nơi, vang lên tiếng động dâm mĩ, tiểu nữ nhân phía dưới đầu tiên cắn môi chịu đựng, sau đó không nhịn được than nhẹ ra tiếng, sau đó liền khẽ khóc, run giọng xin: "Chàng chậm một chút, đừng. . . . . . Đừng làm ra động tĩnh lớn như vậy. . . . . ."
Vô Mạt cũng không ngừng, chỉ một lòng công thành, toàn bộ tiến vào, một mình xâm nhập, vì vậy tiếng khóc của tiểu nữ nhân lại đổi âm, trong miệng nói: "Chàng nhanh lên, mau mau . . . . . . Nhanh xong chuyện một chút . . . . . ."
Vô Mạt mặc dù không lên tiếng, nhưng hơi thở nặng nề giống như dã thú đã sớm vang lên trong phòng, lúc này hắn dùng lực nâng cao thắt lưng tráng kiện, để cho vật cứng hùng vĩ của mình ma sát trong thông đạo ướt át mềm mại đó, ra vào, đông xông tây đụng, trước sau chấn động.
Một khắc cuối cùng, giống như lên đến ngọn núi cao nhất, hắn trợn to hai mắt, cấp tốc rút ra, bắn ra bên ngoài.
Bán Hạ thoả mãn híp mắt lại, không còn chút sức lực nào nằm bẹp trên chăn da hổ. Vô Mạt từng nói qua không để cho mình mang thai tiếp, hắn sợ khi mình sinh con thứ hai sẽ gặp chuyện nguy hiểm giống như Nhẫn Đông.
Chuyện này với Bán Hạ mà nói, cũng không sao cả, vì vậy cũng không ngăn cản Vô Mạt làm như vậy.
Nàng nằm yên mơ hồ nghĩ tới, trước hết để cho hắn như vậy đi, về sau sẽ nghĩ cách muốn một đứa nữa, A Thủy về sau dù sao có vị huynh đệ tỷ muội thì tốt hơn.
Nghĩ như vậy, nàng thế nhưng nằm ngủ thiếp đi, nàng gần đây làm rất nhiều việc, quá mệt mỏi, huống chi bây giờ đã muộn rồi.
Vô Mạt lau dọn thân thể hai người, thấy Bán Hạ đã ngủ thiếp đi, đau lòng xoa xoa gương mặt của nàng, để cho nàng tựa vào ngực mình ngủ tiếp, mà chính hắn nằm ngửa ra, nhìn trăng sáng phía tây ngoài cửa sổ, làm thế nào cũng không ngủ được. Gần đây hắn đang làm vài việc lớn ở trong tộc, thật ra thì làm như vậy sau này đưa Vọng Tộc tới con đường nào, chính hắn cũng khó mà dự liệu. Đêm khuya yên tĩnh, khó tránh khỏi suy nghĩ nhiều.
Chính hắn suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nghĩ tới ngày mai còn có rất nhiều chuyện phải làm, liền cố đi ngủ.
======
Ngày thứ hai, Hậu Viêm đi cùng Tề tiên sinh lên đường, rất nhiều tộc nhân đều đến tiễn. So với lần đầu tiên Hậu Viêm lên đường, mọi người lúc đó còn thấy lạ cũng khó hiểu, lần này lại có thêm một chút mùi vị mong chờ. Người Vọng Tộc đều hiểu rõ rồi, bọn họ tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ chuyện chà đạp thần miếu, thành bảo vật người ngoài mơ ước, nghe nói có tài bảo và bảo kiếm ở trong đó có thể đoạt được thiên hạ cùng với miệt thị thiên hạ.
Người Vọng Tộc không tin điều này, cho dù tin, cũng không có ai dám can đảm đi vào trong thần miếu lấy đồ. Thần miếu là do người Vọng Tộc ngàn năm hương khói, đó là thánh địa người bình thường tuyệt đối không thể bước vào, bọn họ tình nguyện ở chỗ này gặp cảnh khốn cùng cũng tuyệt không dám mạo phạm .
Đáng tiếc bọn họ không dám, cũng không có nghĩa là người ngoài không dám, ý của Tộc trưởng đại nhân đã rất rõ ràng, Thủ Hộ Thần miếu không thể nào vĩnh viễn dựa bầy sói, bọn họ nếu không tự mình cố gắng, sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ có người đạp lên thi thể của bọn họ tiến vào trong thần miếu.
Những người trẻ tuổi trong tộc đều theo Vô Mạt phân thời gian ngày đêm luân phiên, có trực thần miếu , cũng có thủ hộ đường lên Núi Thượng Cổ. Những ai không trực ban, đều chăm chỉ luyện tập bắn tên. Có người bởi vì làm những thứ này, lại khiến cho trong nhà không còn lương thực, đang lúc rầu rĩ, hàng xóm nghe nói, liền vội vàng đưa tới thịt khô và ngô.
Sắp đến lúc nguy nan, đồng tâm hiệp lực, người Vọng Tộc đều cùng một cội sinh ra, bọn họ nếu không giúp đỡ lẫn nhau, làm sao có thể sinh tồn ngàn năm ở chân núi Thượng Cổ nơi bao người mong ước này đây.
Bán Hạ rất nhanh nghe được tin tức này, nàng thấy Vô Mạt bận rộn công việc, liền tìm mấy phụ nhân nhàn hạ trong tộc, đều là người có con đã hơi lớn có thể tự chơi đùa, trong đó có cả Dã Hoa nương tử. Nàng dẫn mọi người đi tới sơn động sau nhà mình, đợi đến khi mọi người đi vào nhìn, đều lấy làm kinh hãi.
"Bán Hạ, nhà ngươi làm sao có nhiều thịt khô như vậy?" Sống nơi hoang dã vốn là mỗi ngày khó khăn, làm sao lại có nhiều lương thực dự trữ như vậy.
Bán Hạ cười: "Thật ra đều là do trước kia Vô Mạt lên núi săn thú đó, ta sợ hỏng, liền ướp muối phơi khô cất vào trong đây. Gần đây trong tộc có đại sự, nam nhân lên núi săn thú thiếu, sợ mọi người thiếu lương thực, những thứ này vừa khéo có chút công dụng."
Dã Hoa nương tử thấy, không khỏi nói: "Bán Hạ, như vậy cũng không tốt, đây đều là do ngươi và Tộc trưởng tân tân khổ khổ để dành được, vẫn nên giữ lại đi, chúng ta tuy nói có chút khó khăn, nhưng không đến nỗi thực sự bị đói a."
Bán Hạ nhìn mọi người, cười nói: "Ta hỏi các ngươi, thần miếu kia có phải là thần miếu của tất cả chúng ta hay không?"
Các vị phụ nhân liếc mắt nhìn nhau, tự nhiên gật đầu nói: "Đúng vậy, đó là thần miếu của tất cả chúng ta."
Bán Hạ nói tiếp: "Đã là thần miếu của tất cả mọi người, mọi người đồng tâm hiệp lực bảo vệ nó, vốn là nên có nhân lực ra nhân lực, có khẩu phần lương thực thì góp khẩu phần lương thực. Hôm nay Vô Mạt thân là Tộc trưởng, trong nhà hắn có cất giữ rất nhiều khẩu phần lương thực, lại thấy tộc nhân ăn không đủ no bụng đi Thủ Hộ Thần miếu, các ngươi nói, Vô Mạt như vậy có thể là Tộc trưởng sao?"
Mọi người đều không nói gì nữa, nhao nhao gật đầu, một người trong đó liền nói: "Bán Hạ, ngươi nói đúng, hôm nay đại nạn đã tới, cả thôn chúng ta chính là người một nhà, nếu đã là người một nhà, đừng nói mấy lời khách sáo này nọ nữa. Hôm nay ngươi vừa muốn chúng ta lấy những lương thực này, chúng ta cũng không khách khí, ngày sau Vọng Tộc có chuyện gì, chúng ta cùng nhau gánh vác!"
Bán Hạ nhìn sang, chỉ thấy người nói lời này chính là mẹ của Đào Tử ở đầu thôn đông, lúc này nhớ tới nàng là người có đảm lược 0, thường ngày phu quân của nàng cũng phải nghe lời nàng nói. Bây giờ thấy nàng có thể nói ra những lời này, nghĩ đến quả nhiên không phải giả, lập tức liền nói: "Mẹ của Đào Tử nói rất đúng, chúng ta đều là con cháu Lão tổ tông Địa Nô, vốn là người một nhà."
Dã Hoa nương tử thấy mọi người nói như vậy, cũng cười theo, chỉ vào lương thực trong sơn động nói: "Bán Hạ đã nói chúng ta đều là người một nhà, đã là người một nhà, vậy còn khách khí cái gì, nhanh đem những thứ này chuyển đi, lát nữa mang đến đầu thôn chia cho mọi người."
Vì vậy mấy vị Nương Tử Quân nỗ lực, đem thịt khô và ngô mang ra, chỉ chừa lại một ít cho Bán Hạ giữ lại. Đợi đến khi chuyển ra xong, theo danh sách trong thôn, chia làm từng phần, do Dã Hoa nương tử đi khắp nơi thông báo cho mọi người đến nhận phần.
Mọi người nghe nói chuyện này, bắt đầu cũng có chút băn khoăn, cũng có nhà còn có chút lương thực dứt khoát nói không cần, nói là để lại cho những nhà không còn lương thực. Bán Hạ cũng đồng ý, liền để mọi người người nào cần thì tới lấy là được.
Đa Hồn nghe nói chuyện này, liền nhờ Mộc Oa chăm sóc Thạch Đản , lại bảo Mộc Oa đem một chút tồn lương lấy ra giao cho Bán Hạ, do Bán Hạ thống nhất phân phối. Có tiền lệ này, nhất thời người trong thôn đều thông suốt, từ đó về sau dứt khoát nhà ai dù săn cái gì, cũng đều giao cho Bán Hạ.
Trong khoảng thời gian ngắn, sơn động sau nhà Bán Hạ cũng thành nơi cất giữ lương thực công cộng của mọi người trong thôn.
Chuyện này vừa ra, người trong thôn tâm càng vững, lại có lão nhân thọ 90 tuổi run rẩy nói, thật ra thì từ xưa đến nay trong tộc có quy củ vài ngày lại lên núi săn tập thể sau đó phân thức ăn vốn chính là sợ sau này, mọi người không đồng lòng nữa, quên mất đạo lý vốn có của người Vọng Tộc ở chân núi Thượng Cổ chính là mọi người đều là một nhà. Hôm nay cũng không phải sợ, cho dù không có quy củ này, mọi người vẫn nhớ trong thân thể chảy cùng một dòng máu, vô luận đến khi nào, người một nhà cũng phải giúp đỡ lẫn nhau .
Buổi tối lúc ăn cơm, Vô Mạt tán thưởng nhìn nương tử mình: "Nàng rất hào phóng nha."
Bán Hạ xới cho hắn một chén cháo ngô đầy, phía trên cháo còn có một quả trứng chiên vàng óng ánh, trong miệng cười nói: "Còn không phải là vì Tộc Trưởng như chàng sao! Nhưng mà, dù sao chàng sức lớn, biết đánh săn, tổng không đến nỗi làm cả nhà ta đói bụng."
A Nặc ở bên lùa cơm vào miệng vừa nói: "Bán Hạ thẩm thẩm đừng sợ, A Nặc cũng đã biết săn bắn."
Bán Hạ thấy bộ dạng nho nhỏ của hắn, lại làm ra hào khí vạn trạng, không hề còn có bóng dáng của bé trai ốm tong teo yếu ớt ngày xưa nữa, ngược lại cười: "Cháu còn nhỏ, về sau sẽ làm được nhiều việc, bây giờ vẫn là đi theo ta học thêm u mấy chữ, tương lai cũng có thể giúp đỡ thúc thúc ngươi."
A Nặc gật đầu mạnh: "Đó là tự nhiên rồi ! Ta chẳng những phải giúp Vô Mạt thúc thúc, sau này vẫn còn phải bảo vệ tiểu A Thủy của chúng ta!"