i rời đi, cái nhà này đúng là huênh hoang đến đáng sợ. Chỉ vì không thuận theo ý người ta mà đòi đuổi đi, nàng cần gì người khác phải đuổi. Khi Thanh Thu đi ngang qua phòng chính, vị nam tử được Trần gia coi như là khách quý kia sau khi nhìn thấy nàng, đột nhiên lao ra quỳ mọp xuống chặn đường Thanh Thu: “Thanh Thu cô nương, tiểu nhân cuối cùng cũng tìm thấy cô nương rồi!”.
Đến giúp nhà người ta mà lại thành ra thế này, Thanh Thu đang phiền não, giật nảy mình vì đột nhiên có người tới quỳ trước mặt. Nàng sợ hãi tay ôm ngực giật lùi lại, sau đó nhìn rõ thì ra là Thanh Thư, trong lòng càng kinh hãi, liền thấy đau đầu, sao vị này lại ở đây?
Ngay sau đó nàng nhìn quanh, không thấy bóng dáng thế tử, lúc đó mới yên tâm. Chỉ cần thế tử không có ở đây thì mọi chuyện có thể thương lượng, nàng định vờ như không quen Thanh Thư, nhưng mặt đối mặt thế này, nói thế không ổn, đành đứng tránh sang bên cạnh, cười khổ đáp: “Quản gia Thanh Thư đừng làm quá như thế, khó coi lắm, mau mau đứng dậy đi”.
Phía sau, Trần lão gia và mọi người đều đã đến, thấy cảnh đó liền trợn mắt há miệng kinh ngạc, lẽ nào bà chủ Thu này lại quen với quản gia Thanh Thư?
Quản gia Thanh Thư hơn một tháng trước vừa đến thành Vân Châu, chủ nhân của Trần lão gia dặn dò từ nay về sau mọi việc đều phải hỏi qua người này. Bình thường Phạm Thủ Quân và các thái thú trong thành gặp quản gia Thanh Thư đều rất khách sáo, bản thân ông cũng mất bao công sức mới mời được người này. Sao một nhân vật như vậy vừa gặp Thanh Thu đã quỳ mọp xuống thế kia, chẳng lẽ bà chủ Thu cũng là một nhân vật tầm cỡ?
Thanh Thư chẳng màng tới ánh mắt của mọi người trong Trần Phủ, quỳ dưới đất không chịu đứng lên, thận trọng suy nghĩ tìm lời để nói: “Trong tháng Tư, nô tài cùng ngài đến Vân Châu lo công chuyện. Hôm nay nô tài nhận lời mời tới đây dự tiệc, không ngờ lại gặp cô nương, thật đúng là niềm vui bất ngờ, đúng là may mắn trời ban…”.
May mắn quái gì, Thanh Thu cảm thấy vô cùng xui xẻo, Thanh Thư gặp nàng rồi cũng đồng nghĩa với việc thế tử sẽ biết nàng đang ở đâu. Mặc dù nàng không phải người bán thân vào phủ thế tử, nhưng từ đầu đến cuối trong mắt mọi người quan hệ giữa nàng và thế tử vô cùng mờ ám. Đầu tiên là nàng lẳng lặng bỏ đi, thế tử có lẽ, hoặc là, chắc cũng phải tức giận chứ? Nghĩ tới đây, nàng chột dạ, liền tránh sang một bên: “Chuyện này, quản gia Thanh Thư yên tâm uống rượu, coi như không thấy ta, được không?”.
Đương nhiên là không được, Thanh Thư vẫn quỳ, nhích nhích đầu gối về phía nàng đứng để chắn đường, cắn răng nói: “Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của Thanh Thư, hôm đó nhất thời hồ đồ khiến cô nương phải chịu ấm ức. Một mình ở bên ngoài chắn chắn cô nương đã chịu nhiều vất vả, nhưng ngài cũng không sống yên nổi ngày nào. Nửa năm nay ngài vẫn không ngừng tìm kiếm, bôn ba khắp nơi, đều là vì muốn tìm cô nương. Xin cô nương hãy vì tình cảm hiếm thấy này của ngài, mà đừng bỏ đi nữa!”.
Vệ Minh vẫn không ngừng đi tìm nàng? Cả người Thanh Thu cứng đờ, nàng ho khẽ một tiếng rồi nói: “Đừng gọi cô nương cô nương mãi nữa, ngài cũng không nhìn xem ta ăn vận thế nào sao, đừng để người khác chê cười”.
Thanh Thư nhìn nàng, đột nhiên sắc mặt trắng bệch, nàng áo vải váy vải, đầu còn quấn khăn, nhìn rõ nàng búi tóc, ăn vận như một nữ tử đã xuất giá!
Khó khăn lắm mới tìm được Thanh Thu cô nương, ai ngờ cô nương đã là xuất giá theo chồng, nếu thế tử biết được… Ông không dám tưởng tượng thêm nữa, vốn định lập tức gửi thư cho thế tử, nhưng tình hình trước mắt khiến Thanh Thư quản gia đắn đo, báo hay không báo đây? Ông mấy máy môi, nhưng lại không dám hỏi lời nào để xác định…
Thanh Thu gật đầu, dùng ánh mắt trả lời thắc mắc của ông, rồi nhìn lại đám người nhà họ Trần đứng bên cạnh, dừng lại trên người Nhị Xảo hai mắt lúc này đang đỏ hoe. Nàng định nói gì đó nhưng rồi lại thở dài, không muốn ở lại chỗ này thêm một giây nào nữa. Thanh Thu vòng qua người Thanh Thư vẫn đang không thốt nên lời mà rời khỏi phủ, chỉ mong Nhị Xảo không nói với Thanh Thư chuyện mình ở trấn Vân Thủy.
Ra khỏi Trần phủ, Thanh Thu vội vàng quay về, đi được nửa đường nàng mới quên không đến cửa hàng vải đón anh em Thụy Lân, Thụy Phương. Đã nói để hai anh em ở đấy đoàn tụ với cha vài ngày rồi sẽ theo nàng về phường đậu phụ, nên nàng đành vòng lại đón họ.
Vội vội vàng vàng đi trên đường phố của thành Vân Châu, Thanh Thu toát hết mồ hôi, sao Thanh Thư quản gia lại ở đây? Ông nói thế tử tới đây lo công việc, giờ còn ở đây không?
Vừa rồi nàng rất hoảng loạn, chỉ mong Thanh Thư đừng truy hỏi việc nàng sống ra sao, những chuyện liên quan tới thế tử nàng không dám nhắc. Vệ Minh đến rồi, cách nàng rất gần, có thể chỉ là một con hẻm, hắn đang đứng ngay ở cửa hiệu trước mặt nàng. Đột nhiên Thanh Thu không dám cả ngẩng đầu lên, vẻ mặt lo lắng, vội dừng bước đứng cạnh bức tường đá một lúc mới lấy lại tinh thần. Nàng thò đầu ra quan sát hồi lâu, xác định thế tử không xuất hiện, mới tiếp tục đi về phía cửa hàng vải.
Còn có thể thế nào nữa, chẳng lẽ nàng lại thu dọn đồ đạc bỏ đi? Dũng khí hồi tháng Chạp lạnh giá nàng có được là vì bị Ninh Tư Bình ép tới đường cùng. Giờ nàng sớm đã không còn dũng khí ấy nữa rồi, Thanh Thu thầm cân nhắc kỹ lưỡng từng lời Thanh Thư nói, nàng muốn tìm hiểu chuyện liên quan tới thế tử qua mỗi câu nói ấy. Nhưng nàng không thể hiểu, mấy tháng nay Vệ Minh thật sự vẫn tìm kiếm nàng ư? Trấn Vân Thủy chỉ cách thành Vân Châu một con sông, e rằng họ sắp gặp lại nhau rồi.
Đón được Thụy Lân và Thụy Phương, Thanh Thu hoảng loạn đưa hai đứa trẻ quay lại trấn Vân Thủy. Vừa đến bờ sông, liền nhìn thấy Thanh Thư đem theo một toán người trấn giữ ở cửa ngõ vào tiểu trấn. Có lẽ ông đã lấy lại tinh thần, hỏi rõ nàng còn chưa gả cho ai, nên đuổi theo nàng.
Nàng đảo mắt, vẫn không thấy bóng dáng thế tử đâu.
Ngoài thở phào nhẹ nhõm ra nàng còn thấy có chút thất vọng, lòng vô thức bắt đầu suy đoán tại sao không phải là thế tử tới đây, hắn không muốn thấy nàng nữa ư? Hoặc không thèm đích thân tới đưa nàng về?
Người đi qua chỗ này đều là cư dân trong trấn, ai cũng biết nàng, lần lượt chào hỏi: “Bà chủ Thu”, Thanh Thu đều đáp lời họ. Nàng hiểu ý của họ, một quả phụ không nên gặp gỡ với nam nhân lạ giữa đường giữa phố, đám người mà Thanh Thư đưa đến khiến mọi người chú ý, họ muốn biết những người này là ai.
Nàng ra hiệu cho Thụy Lân đưa Thụy Phương về trước, quay người lại nói với Thanh Thư: “Quản gia Thanh Thư, sao ông phải vất vả tới đây, không phải đã nói coi như chưa từng gặp ta hay sao?”.
Thanh Thư không biết nói thế nào, Thanh Thu cô nương mới tha thứ cho ông, quỳ cũng quỳ rồi, giờ ông đã bình tĩnh lại. Thanh Thư tới đây một là vì sợ Thanh Thu lại bỏ đi mất tăm mất tích, hai là muốn cầu xin nàng đừng trách tội mình nữa.
Từ trước Tết, thế tử đã lệnh cho người tới may hỷ phục cho Thanh Thu cô nương, bảo người trong phủ chuẩn bị hỷ sự cho tới nay. Chưa đến nửa năm, khi ấy ông và Hồng Ngọc ngoài mặt thì cung kính thực ra trong lòng đều không cho là thật, bởi vì quận vương phi nhất định không để chuyện này xảy ra. Quả nhiên, sau đó hôn sự bị tạm hoãn, họ hiểu đấy đều là ý của quận vương phi.
Vì vậy, khi quận vương phi dặn không được tiết lộ hành tung của thế tử cho Thanh Thu biết, phải đối xử lạnh nhạt với nàng trong ba ngày, để nàng hiểu rằng thế tử không thể lúc nào cũng bảo vệ mình chu toàn, Thanh Thư khi đó đã ngầm đồng ý. Ai ngờ kết quả lại vì chuyện này mà ông vĩnh viễn không được hầu hạ thế tử, kết quả là Thanh Thu cô nương lặng lẽ bỏ đi, tìm thế nào cũng không thấy.
“Lúc này thế tử không ở thành Vân Châu, nô tài đã cho người cấp báo rồi, nô tài tin thế tử sẽ nhanh chóng quay lại, trong lúc ấy, đương nhiên Thanh Thư phải ở đây cho tới khi thế tử về.” Cho dù thế nào, trước khi thế tử quay về, ông sẽ phải canh giữ ở đây.
Canh giữ ở đây? Thanh Thu yên tâm hơn, bờ sông rộng thế này, ông ta muốn ở đâu thì ở, chỉ cần đừng đứng trước phường đậu phụ của nàng là được. Nàng còn chuẩn bị mở cửa buôn bán, hôm nay bận rộn ở Trần phủ cả nửa ngày trời, Thanh Thu chỉ có món tiền đặt cọc, Nhị Xảo chưa trả số còn lại cho nàng, liệu có vì chuyện này mà mất trắng không?