ư trói tay nàng, Thanh Thu toàn thân bất lực dựa vào lòng hắn.
Nàng vừa xấu hổ vừa ấm ức quay đầu đi, chỉ lặng lẽ bất lực phản kháng, nhưng vẫn bị trêu chọc đến mức thở gấp không dứt được. Cuối cùng Vệ Minh cũng rời khỏi ngực Thanh Thu, hôn thẳng lên môi nàng. Giống như một đốm lửa, mỗi nụ hôn đều khiến cơ thể nàng bị thiêu đốt, thắp lên muôn vàn đốm lửa khác, đầu lưỡi của hắn lướt qua từng điểm trên môi nàng, cánh tay dùng sức như muốn nàng gãy ra thành từng khúc.
Đây chính là mùi của nam tử ư? Thanh Thu vô thức để mặc bàn tay của Vệ Minh tự do khám phá. Mỗi lần hắn chạm đến, nàng đều phát ra tiếng rên không thể kiềm chế, thật quá xấu hổ, nhưng nàng không thể khống chế nổi bản thân. Cơ thể và trái tim dường như không còn là của nàng nữa, là của hắn.
Lúc này Vệ Minh đã khống chế toàn bộ con người nàng, ngay cả khi hắn bế nàng nằm xuống, chỉ hơi rời xa nàng một chút, cơ thể của Thanh Thu cũng không chịu nghe lời mà cong lên muốn được gần hắn hơn.
Cuối cùng Vệ Minh cũng đã nhấm nháp đủ mật ngọt trên người nàng, hắn đặt nàng xuống, toàn thân áp sát lấy nàng, cảm thấy người phía dưới mình như một đống lửa… Những tiếng kêu ngân nga kiều diễm của nàng như mời gọi hắn giữ lấy, làm sao hắn chống đỡ nổi đây? Vệ Minh hưởng thụ niềm hoan ái mang lại bởi sắc dục đượm nồng…
Có lẽ Vệ Minh đã dùng sức quá mạnh, cũng có thể vì đây là lần đầu tiên Thanh Thu làm việc này, nàng chỉ cảm thấy kinh hãi, đau đớn. Men rượu trong người nàng lập tức giảm đi tới bảy phần, vừa rồi vì động tình mà rịn mồ hôi, bây giờ lại nước mắt nghẹn ngào. Cho dù Vệ Minh cúi xuống nhẹ nhàng dỗ dành thế nào, cũng không sao ngăn được nước mắt nàng chảy ra.
Tên đã bắn ra rồi sao có thể rút lại? Nước mắt nàng chảy ra bao nhiêu, Vệ Minh dịu dàng hôn hết bấy nhiêu, đầu lưỡi còn dạo một vòng quanh tai nàng, khiến Thanh Thu vừa buồn vừa mềm nhũn cả người… Cho đến khi nàng phục hồi tâm trạng, thích ứng được với Vệ Minh, hắn mới đưa nàng cùng lên Vu Sơn, thả sức mây mưa[1].
[1] Đời Chiến Quốc, vua Sở Tương Vương thường du ngoạn tại vùng đất Cao Đài, cạnh đầm Vân Mộng. Một hôm trong lúc mệt mỏi, nhà vua nằm ngủ dưới chân núi Vu Sơn, trong giấc mộng, ngài mơ thấy mình ân ái với một thiếu nữ tuyệt sắc, khi nhà vua hỏi nàng từ đâu đến, thì nàng nói rằng mình là thần nữ Vu Sơn qua chơi đất Cao Đường. Một danh sĩ thời đó đã làm một bài phú để nói về điển tích Sở Tương Vương ân ái cùng thần nữ Vu Sơn. Từ đó từ “Vu Sơn”, “mây mưa” có ý chỉ việc ân ái, giao hoan của nam nữ.
Không biết giờ đã là canh mấy, Vệ Minh vẫn chưa ngủ, hắn khẽ hôn lên môi Thanh Thu lúc này đã say giấc, rồi cầm một chiếc khăn nhẹ nhàng lau hết mồ hôi trên người nàng, suy nghĩ về những chuyện có thể xảy ra sau đêm nay.
Nói chưa từng nghĩ tới việc biến nàng thành người của hắn là nói dối, chỉ có điều hôm nay là sinh thần của nàng, còn chưa tặng nàng món quà nào, mà lại khiến nàng mệt. Ngoài cảm giác thỏa mãn ra còn có cả sự hối hận, với tính cách của Thanh Thu, sáng mai tỉnh dậy sẽ ấm ức, nếu nàng khóc thì hắn phải làm sao? Trước mắt còn chưa cho nàng một thân phận rõ ràng, trong phủ khắp nơi toàn những kẻ thừa hơi rỗi chuyện, bên phủ quận vương cũng đang chờ hắn quyết định. Chắc sáng sớm mai ra ngoài giải quyết công vụ, Vệ Minh nên đến phủ quận vương trước mới được.
Bên ngoài tiếng chim hót líu lo, còn cả tiếng nói chuyện của bọn tiểu a hoàn, họ cho rằng đã nói bé hết sức, vậy mà Thanh Thu vẫn nghe thấy rất rõ ràng: “Thế tử nói thế thật ư? Ta thấy Thanh Thu cô nương sau này nhất định sẽ được phong làm phu nhân”.
“Ừm, bao giờ thế tử mới chịu nhìn ta một cái…”
“Đừng có mơ, bao nhiêu tỷ tỷ như thế, khi đến lượt chúng ta, thì cũng tới lúc phải rời phủ rồi.”
Vô cùng ngưỡng mộ và nuối tiếc, như thể thật sự có chuyện thế tử sẽ lần lượt sủng ái từng người vậy. Thanh Thu không dám mở mắt ra, mặt trời đã lên cao, nàng dù mệt dù thiếu ngủ tới đâu cũng ngủ đủ rồi.
Nàng không dám mở mắt, vì sợ vừa mở mắt ra lại nhìn thấy người mà mình chẳng thể đối diện, sau đêm qua, tất cả đều đã khác, trái tim nàng, thân thể nàng, từ nay về sau đều đã khác.
Đột nhiên, hàng lông mi run rẩy, rơi xuống những giọt ngọc trắng muốt, lặng lẽ ngấm vào trong chiếc gối vuông bọc gấm.
Chuyện mà nàng sợ, cuối cùng cũng xảy ra. Bị người ta dị nghị nàng có thể coi như không nghe thấy, thực tế nàng cũng không hay nghe thấy, cuộc sống thế này qua được ngày nào hay ngày ấy.
Nếu nàng muốn đường đường chính chính ở bên thế tử, thì phải đối mặt với phu thê quận vương, đặc biệt là quận vương phi, người luôn có khúc mắc với nàng. Thời gian đầu vì muốn ngăn nàng tiếp cận quận vương, giờ lại phải tiếp nhận nàng làm… con dâu? Bà ta sẽ coi nàng như kẻ đê tiện như cỏ rác, chà đạp nàng, biết nàng không muốn làm thiếp, bà ta dùng chuyện này để khiến nàng phải buồn, phải khóc.
Thanh Thu cũng chẳng còn nhớ đã từng dõng dạc nói với thế tử rằng mình không muốn làm thiếp vào ngày nào nữa. Lúc ấy nàng vẫn còn mong hắn tôn trọng nàng một chút, sẽ bất đắc dĩ mà tha cho nàng. Thanh danh và danh dự của nàng đã chẳng còn lại bao nhiêu, ít nhất nàng vẫn còn giữ được phòng tuyến cuối cùng, trong sạch hay không trong sạch mình nàng biết. Không ngờ chỉ trong một đêm, tất cả đều đã thay đổi.
Không biết từ bao giờ, lại là Hồng Ngọc đích thân vào hầu hạ Thanh Thu, chuẩn bị nước sạch, quần áo mới, rửa mặt chải đầu cho nàng. Thanh Thu nhếch miệng, xem ra phủ quận vương đã biết từ lâu rồi, nàng khẽ nhắm mắt lại, lòng càng thêm hỗn loạn. Hồng Ngọc làm xong phận sự của mình, không rời đi ngay, lẳng lặng đứng đợi nàng lấy lại tinh thần, rồi mới nói: “Thanh Thu cô nương, vương phi cho người tới dặn khi nào cô nương dậy thì đến phủ quận vương một chuyến”.
Thanh Thu từ khi ra khỏi giường chẳng nói chẳng rằng, nàng ngẩn ngơ nhìn cách ăn vận của mình trong gương, cách trang điểm mới, phấn phủ khá dày. Cách trang điểm kỹ càng thế này, có một ưu điểm đó là có thể giấu được những vệt nước mắt.
Tại sao lại khóc? Nàng không biết, có lẽ là vì đã làm chuyện ấy trong lúc hồ đồ nửa tỉnh nửa mê, nên không cam tâm, còn cả sự hoảng hốt đối với tương lai mù mịt sắp tới.
Thấy không, vừa mới dậy, còn chưa gặp mặt thế tử, người giày vò nàng suốt đêm qua, đã phải đối phó với lời truyền gọi của quận vương phi. Quận vương phi cuối cùng cũng quyết định không vờ vịt xem nhẹ chuyện này nữa rồi sao? Lòng nàng chua xót, từ lâu đã mong quận vương phi gọi nàng đến, mắng mỏ nàng một hồi rồi đuổi nàng đi, ai ngờ ngày này đến quá muộn, lại là sau đêm qua. Lúc này tâm sự ngổn ngang, Thanh Thu chỉ muốn đóng cửa trong phòng chẳng gặp ai, nhưng không thể không nghe lệnh, nàng đành gắng gượng ra khỏi phủ với cơ thể vẫn còn đau nhức.
Một chiếc kiệu nhỏ đợi nàng ở cửa ngách, theo quy định của phủ quận vương thì thế này là khá ưu đãi nàng rồi. Chắc đây là cách quận vương phi tỏ thái độ của mình, một kiểu thừa nhận, nghe nói nữ tử một khi về làm thiếp chỉ có thể đi cửa ngách vào phủ, dâng trà cho mọi người, cả đời này không có địa vị gì cả, không tự do, về sau cho dù có sinh được con trai, cũng chẳng được quyền nuôi dưỡng.
Nhị phu nhân chẳng phải như thế sao, hằng ngày nhìn thì ra ra vào vào như một phu nhân, trong phủ cũng đường hoàng hống hách, nhưng khi ra ngoài không được đi cửa lớn. Nếu không phải vì quận vương phi không thích nàng ta, dẫn đến cũng không thích Vệ Vi tiểu thư, thì e rằng đến gặp mặt con gái mình, nhị phu nhân cũng chẳng được tự do như thế.
Nàng vịn vào chiếc kiệu đứng bên cạnh nó hồi lâu, khóc không được cười cũng chẳng xong, có nên đi hay không? Đến để nghe người ta sắp đặt?
Không, mấy năm nay chẳng ai quan tâm hỏi han nàng, nên tính cách cũng hoang dã đi không ít, có sự quật cường không chấp nhận số mệnh, lãng phí tháng năm cho tới tận bây giờ, Thanh Thu cũng chẳng ngại phải tiếp tục sống cô độc tới già.
Hồng Ngọc đỡ tay nàng lên kiệu, khi thả rèm kiệu xuống có nói một câu, “Nghe người tới truyền lệnh nói, thế tử từ sáng sớm đã đến phủ quận vương gặp quận vương và quận vương phi. Hình như còn có cả tranh chấp, nhưng cũng đừng lo lắng quá”.
Chẳng mấy khi Hồng Ngọc nói ra những lời an ủi người ta như vậy, trông bộ dạng của nàng giống lo lắng ư? Thanh Thu thoáng nở một nụ cười ngẩn ngơ, nàng còn vốn tưởng người ở phủ thế tử truyền tin tức về, không ngờ lại là đích thân thế tử đi. Vệ Minh đến đó sẽ nói những gì? Tranh chấp, là vì việc nhập phòng hay là danh phận của thiếp mà tranh chấp?
Thật làm khó cho thế tử quá, làm khó cho hắn vì mới sáng ra đã chạy đi tranh chấp cho nàng một danh phận mà nàng thấy thật sỉ nhục khi phải nhận. Không phải nàng muốn tự coi thường mình, không dám nghĩ đến việc thế tử lấy về làm thiếp, mà chuyện tốt đó, chẳng đến lượt nàng. Còn về chuyện trong lúc động tình mà nàng nghe được tối qua, chắc là hắn nói cho xong vậy thôi.
Vệ Minh sáng sớm đã đến phủ quận vương thông báo cho cha mẹ mình biết không lâu nữa hắn sẽ lấy Thanh Thu về, phu thê Hiền Bình quận vương vô cùng kinh ngạc, đặc biệt là quận vương phi. Trước kia bà có ý để con trai cưới Linh Ngọc, khi ấy hắn nói đang bận việc đàm phán giữa hai nước, thân mang trọng trách nên không thể phân tâm, muốn để lui lại một thời gian hẵng nói, sao đột nhiên lại thay đổi chủ ý?
Bà vẫn luôn chú ý đến Thanh Thu, nên lập tức nói: “Không được, không được, cô ta thân phận thấp kém, sao xứng với quận vương phủ.”
Quận vương phi giận quá thành hồ đồ rồi, từ nhỏ con trai bà đã có chính kiến, không chuyện nào Vệ Minh muốn làm mà không được. Nếu hắn cố chấp muốn lấy Thanh Thu, còn bà cứ chống lại, chỉ e rằng hắn sẽ làm thật, đành đổi giọng hòa hoãn: “Ý ta là, thân phận đó của cô ta không xứng với con”.
Quận vương ngồi bên cạnh nghĩ một lúc mới nhớ ra, đây là một đầu bếp trước kia ở phủ của ông, cười hì hì nói: “Ta và con trai giống nhau, thích người có tài nghệ”.
Lời nói vô cùng đắc ý, quận vương phi tức tới mức không thốt nên lời. Thanh Thu kia chẳng qua chỉ biết nấu vài món ăn, tướng mạo cũng chẳng phải quá xinh đẹp đoan trang gì, làm sao đủ bản lĩnh mê muội khiến Vệ Minh sáng sớm đã phải chạy đến đây, nói muốn lấy cô ta làm thiếp. Nếu để con trai bà lấy một nữ tử như vậy, không khiến toàn thành Việt Đô này cười chê mới lạ.
Hai cha con nhìn nhau cười, quận vương phi dịu giọng: “Vương gia, Minh nhi sau này sẽ kế thừa tước vị, hôn sự của nó sao có thể tùy tiện quyết định như thế. Nếu chỉ là nạp phòng cho Thanh Thu hoặc cưới cô ta về làm thiếp đương nhiên thiếp không có ý kiến gì, chỉ có điều mấy hôm trước chuyện Khang tướng quân có tới tìm, ông quên rồi sao?”.
Quận vương thấy cũng phải, liền vỗ vai con trai, nói: “Con muốn con bé đó thì nạp phòng cho nó ở cạnh mình, việc này dễ mà. Đợi vài ngày nữa sau khi hôn sự quyết định xong, muốn lấy vợ nạp thiếp đều do con, thỏa sức tận hưởng mọi phúc phận của con người cũng được”.
Vệ Minh thầm chau mày, nhưng bề ngoài vẫn rất điềm đạm hỏi: “Hôn sự của con, sao con không biết?”.
“Có điều là Uy Vũ tướng quân mấy hôm trước có tới thăm phủ ta, nhắc đến việc mình có một cô con gái, mới qua tuổi bích ngọc[2], rất hợp với con, có ý muốn kết thông gia với nhà ta. Ha, nghe ông ta nói, chúng ta mới biết con gái của Khang tướng quân đã từng gặp con một lần, coi là có duyên.”