Lưu luyến mảnh đất e thẹn của cô, sau khi lơ đãng chạm đến vùng mẫn cảm nhất, anh hảo tâm buông tha cô, ngược lại hôn lên rốn cô. Từ rốn hướng lên trên, đầu tiên là bên trái, sau là bên phải. Sau khi lưu lại dấu hôn đỏ sẫm, lại đến xương quai xanh, cổ họng, cằm, hai má, cuối cùng là đến vành tai cô.
Đồng thời, phần dưới của anh chen giữa hai chân cô, từ từ mở ra. Cô theo bản năng muốn khép hai chân lại, kẹp chặt thắt lưng anh.
“Em chuẩn bị tốt chưa?” Anh nâng mặt cô lên, mơn trớn mồ hôi ẩm ướt dính trên trán cô.
Hai mắt cô đầy sương mù nhìn anh.
“Anh mang em, đi đến thiên đường.” Nói xong, anh vùi mình vào nơi thăm thẳm, chật hẹp của cô.
Chặt chẽ bao lấy, nhiều nước, ấm áp, như đang trở vào trong bụng mẹ. Mỗi một lần rút ra càng xâm nhập sâu hơn, anh vẫn cảm thấy không đủ. Anh muốn càng sâu càng sâu hơn, mãi đến khi vùi toàn bộ chính mình vào tử cung ấm áp của cô.
“Nhẹ một chút......” Cô cắn môi nói.
Anh giống như không nghe được cô nói, mê mẩn nhỏ mồ hôi lên người cô.
Ngọn đèn trên đỉnh đầu lúc sáng lúc tối, dưới va chạm mạnh mẽ của anh, cô sợ bản thân sẽ bị đẩy xuống giường bất cứ lúc nào, chỉ biết ôm chặt lấy anh.
Khoái hoạt ở bụng dưới từ từ tích lũy, cô mở to hai mắt, chống lại ánh mắt chuyên chú của anh. Trong mê loạn, cô cho anh một nụ cười trấn an.
Nụ cười này khiến anh khó có thể hô hấp.
Phần dưới càng bị hút chặt, anh biết cô sắp lên đỉnh, mà anh còn cách đỉnh một đoạn, điều này để anh có thể nhìn rõ mỗi một biểu tình của cô. Anh phải nhớ kỹ khuôn mặt cô, nhớ kỹ khi cô ở dưới thân anh xinh đẹp kinh người như thế nào. Đây là thời khắc thuộc về mình anh, anh muốn nó độc quyền thuộc về anh vĩnh viễn.
Đến bây giờ anh vẫn không thể lý giải bản thân vì sao lại bị cô cuốn hút như thế, anh tham lam, anh điên cuồng, ngay cả bản thân cũng cảm thấy kinh hãi.
Anh nhét toàn bộ phản ứng dù nhỏ của cô vào trong mắt, nửa dưới lặp lại luật động, tư duy sớm đã chạy đâu mất.
Việc đáng sợ nhất của căn bệnh ung thư? Là nó xâm nhập vào từng tế bào của con người một cách im hơi lặng tiếng, đợi khi công thành đoạt đất xong mới thổi kèn đánh trống. Khi đó, đã không còn cách nào xoay chuyển. Tuy rằng anh không muốn nói thẳng như thế, nhưng anh không thể không thừa nhận, Bạch Khả, anh bị ung thư.
Nhưng mà đừng lo, tất cả đều không liên quan. Anh sắp mang theo căn bệnh ung thư nhỏ nhắn, dễ thương, gợi cảm của mình, bước vào thiên đường thỉnh thoảng cũng sẽ có mưa.
Dịu dàng xoa cái cổ trắng nõn, trong ánh mắt mê hoặc của cô, anh từng chút từng chút bóp chặt. Đầu ngón tay phải chạm vào khớp xương thứ nhất của ngón tay trái, từ từ chồng lên, đến khi chạm vào khớp xương thứ hai. Cô giãy giụa gọi tên anh. Anh nghe được, nhưng anh đã không thể dừng lại.
Trừng lớn mắt nhìn hai gò má đỏ lên của cô, anh rõ ràng cảm giác được hơi thở của sinh mệnh đang từ từ rút khỏi thân xác cô. Mà linh hồn của cô đang bước từng bước dung nhập vào trong cơ thể anh. Anh sắp có được cô, mãi mãi. Anh vì hưng phấn mà hàm răng run lên, mỗi một khối cơ thể đều co rúm. Đây là loại kích thích cho dù làm tình dưới hình thức gì cũng không đạt được.
“Theo anh...... Đi thôi......” Anh cắn răng nói.
Cô không gỡ tay anh ra được, trong hoảng sợ cực độ, run run vươn đầu ngón tay chạm được khuôn mặt dữ tợn của anh.
“Lucy......” Cô khó khăn gọi ra tên tục của anh.
Bỗng nhiên, khuôn mặt hé ra nụ cười dịu dàng hiện lên trong tâm trí anh. Hồi ức ùa về, là giọng hát của cô trong tầng hầm âm u, là dáng vẻ cô cắn sợi tơ nhìn anh, là bóng dáng xoay tròn trong nắng sớm sau cơn mưa xuân. Mà tất cả, sắp bị anh tự tay hủy diệt, trở thành một cái xác lạnh ngắt. Rồi sau đó, trên đời này không bao giờ còn nụ cười, giọng nói của cô nữa.
“Không.” Anh cúi đầu, thống khổ nhắm hai mắt lại.
Ngón tay dần dần buông lỏng, anh giật mình thất thần ngồi trên cô, mờ mịt nhìn mọi thứ trước mắt.
Trong khoảnh khắc anh buông tay, nước mắt cô lập tức tràn ra. Có ba giây, cô thậm chí không thể ý thức được bản thân đã có thể hô hấp. Theo bản năng lá phổi co rút kéo sinh mệnh cô lại, cô ghé vào bên giường ho khan dữ dội.
Nghe tiếng cô ho khan anh mới lấy lại tinh thần, run run vươn tay muốn xác định sự tồn tại của cô. Vừa chạm vào vai cô, cô liền hoảng sợ xoay người, lui đến đầu giường, cảnh giác nhìn anh. Mặt đầy nước mắt.
Chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt như vậy của cô, anh nhất thời sửng sốt, tay cứng giữa không trung.
“Anh vừa mới muốn......” Cô muốn nói lại thôi, xúc cảm nghiền ép còn lưu lại trên cổ.
“Anh......” Sự tránh né của cô giống như cây kim đâm vào tim anh. Anh không nói gì mà chống đỡ.
Cô không hỏi nữa, chính dùng ánh mắt phức tạp nhìn anh.
Trầm mặc so với trách mắng càng làm anh thống khổ hơn, anh không để ý đến sự kháng cự của cô, cố ý ôm cô vào trong ngực. Cơ thể cả hai vẫn còn trần truồng, cô vừa thẹn vừa ý thức được nên không ngừng giãy giụa.
“Đừng, đừng đẩy anh ra, anh sai rồi.” Ngữ khí của anh là cầu xin tha thứ, trên mặt cũng là một loại bình tĩnh kỳ lạ. “Em không biết lúc con người sắp nghẹt thở, làm tình sẽ kích thích gấp ba so với bình thường sao? Đừng nói với anh vừa rồi em không có cảm giác gì.”
“Em không cần cảm giác gì cả!” Cô thét chói tai.
“Anh nói muốn mang em lên thiên đường, sao có thể nói mà không làm gì hết.”
“Em không cần!”
“Được, lần sau tuyệt đối sẽ không như vậy nữa, tha thứ cho anh đi.”
“......”
“Tha thứ cho anh, tha thứ cho anh, tha thứ cho anh.”
Anh liên tục nói tha thứ, nhìn thẳng trước mặt, giống như đang sám hối với thần linh trên cao.
“Lần sau không được như thế.” Cô không chịu nổi ngữ khí mềm nhẹ của anh, cuối cùng tha thứ cho anh.
Ánh mắt thê lương điểm chút ánh sáng, anh tăng thêm sức ôm chặt cô. Thật lâu sau, anh nâng đầu mình từ trên vai cô lên, vội vàng nói: “Để anh bồi thường cho em nhé.”
Cô còn chưa hiểu ý anh nói bồi thường là sao đã bị anh ôm lấy ngã nằm trên giường.
“Em không muốn làm.” Cô kháng nghị, dùng sức từ chối như thế nào cũng không đẩy được cơ ngực rắn chắc của anh ra.
Anh quen thuộc từng điểm mẫn cảm trên thân thể cô, biết phải khơi gợi dục vọng của cô như thế nào. Dưới những đợt tấn công của anh, thân thể ngây ngô cuối cùng bại trận.
“Em có biết vì sao anh lại là vũ nam thoát y hàng đầu hay không?” Trong kích tình, anh hỏi.
Cô mở miệng liền biến thành rên rỉ, chỉ có thể kiềm nén mà lắc đầu.
“Bởi vì đàn ông bình thường cần tối thiểu nửa giờ để làm tình lần hai, mà Anh, chỉ cần mười phút.”
Nói xong, anh dùng tốc độ chứng minh thực lực của anh.
Một đêm tận tình, lại kích thích mạnh cũng không thể vực nổi tinh thần của cô. Cô mệt mỏi nằm ngủ trong vòng tay anh, miệng lẩm bẩm: “Cũng không phải về sau không được làm, ra sức như vậy để làm gì!”